Ask @NhatBaoVN:

Anh Bảo cho em hỏi vì sao có những người làm việc xấu lại sống sung sướng, giàu sang? Người tốt thì có phải lúc nào cũng tốt ko? Anh giải thích điều này một cách logic và khoa học được không ạ?

Chào em, logic và khoa học có giải thích các hiện tượng trên chưa thì anh không rõ, còn anh thì sẽ trả lời câu hỏi này theo một cách tâm linh.
1. Người làm việc tốt sẽ nhận được quả tốt. Chỉ là lúc nào nhận thì không chắc. Nhiều khi quả tốt đó sẽ phải đi vòng vèo qua một đống bi kịch trơ trẽn kỳ quái của cuộc đời, dù cho sau cùng thì quả tốt cũng tới, nhưng có khi thời gian đó dài hơn một đời người. Dù vậy, làm việc tốt đầu tiên vì bản thân việc đó là tốt, vậy là đủ rồi. Ít nhất với người tốt thì vậy là đủ rồi.
Người tốt mà phải gặp chuyện xấu thì nó lại là những nhân quả khác, có khi là từ đời trước, đa phần là từ hoàn cảnh và các mối quan hệ xã hội của người đó.
2. Người làm nhiều việc xấu lại vẫn sung sướng giàu sang... Nguyên nhân đầu tiên là do những việc xấu của người đó làm vẫn chưa bị phát hiện, công khai, chưa có chứng cứ hoặc chưa có ai tố giác... nên người đó chưa phải đối mặt với hậu quả việc họ làm.
Họ sung sướng giàu sang có thể từ cha mẹ, từ việc lừa tiền của người khác hoặc vay tiền ngân hàng.. cũng có thể họ làm ăn giỏi, kiếm tiền nhiều. Điều này nhiều khi không liên quan đến chuyện xấu mà họ làm.
Theo hướng tâm linh mà nói thì những người này đời trước tích nhiều phước, những sự sung sướng, xinh đẹp, tài năng mà họ có là từ phước mà ra, và họ đang tiêu xài nguồn phước đức đó. Kiếp này họ làm xấu, thì càng âm nhiều. Đến lúc cạn phước thì nghiệp báo sẽ đến. Cũng có khi do phước nhiều quá nên kiếp sau mới đến, mà kiểu gì cũng đến thôi.
Nói chung làm việc tốt hay việc xấu thì cũng đều có kết quả tương ứng, nhưng làm việc gì cũng đừng chỉ nhắm đến kết quả, mà trước tiên xem xét bản thân việc đó là tốt hay xấu, rồi bắt đầu làm. Còn những việc đã làm ra thì bình tĩnh đón nhận kết quả. Sai thì sửa.
Một đời người có mấy chục năm thôi, nhưng mình không chỉ sống mấy chục năm đâu. Cứ bình tĩnh sống phần mình, ai sao kệ họ.

View more

Phát hiện người yêu đã đọc bài của hội redpill trong thời gian dài trước khi quen em, sau khi quen em hỏi thì bảo k đọc nữa nhưng lâu lâu lại tự hỏi mấy câu như “anh có chiều em quá k” dù em hỏi lại là chiều em quá hồi nào thì k trl đc, cứ lo sợ e k tôn trọng a ấy.Đây có phải là redflag cho mqh này?

Hồi lúc hội Redpill mới xuất hiện anh cũng có đọc một số bài của họ, lúc đó anh còn chả biết vì sao lại gọi là redpill. Anh đọc tầm 10 bài bên đó, thấy góc nhìn thú vị, lời lẽ cứng rắn, tư tưởng thì cực đoan. Anh cũng không thích khái niệm "alpha male" hay tương tự nên không đọc tiếp.
Tình yêu là một thứ kỳ lạ khó định nghĩa, khó hiểu. Người ta có thể bị thu hút bởi sự khác biệt, cũng có thể bởi những điểm chung còn yêu nhau là khi họ tôn trọng và chấp nhận rồi dần cảm thông, thấu hiểu và dung hòa vào nhau.
Vấn đề là chuyện "đọc redpill trong thời gian dài" của bạn em có ảnh hưởng thế nào với em? Sau khi quen em thì bạn ấy cũng đã không đọc nữa. Còn các câu hỏi như "anh có chiều em quá không" thì người không biết redpill là gì cũng hỏi mà em. Bạn ấy đọc thời gian dài thì ảnh hưởng chắc chắn là phải có. Bạn ấy lo sợ em không tôn trọng bạn ấy, vậy em đã có những phản ứng nào với chuyện đó? Em có thái độ hay hành động nào để giúp bạn ấy bớt lo sợ chưa?
Anh thấy em có vẻ cực kỳ không thích redpill và những tư duy, thái độ liên quan đến hội đó? Em có thử nhìn kỹ lại xem những điều em cho là bất ổn đó là do bạn em bị ảnh hưởng redpill hay do sự ám ảnh của em, hay do cả hai?
Mỗi người đều có ưu điểm và hạn chế, tính tốt và thói xấu riêng. Và mọi thứ đều đang thay đổi. Hai người yêu nhau thì sẽ tìm cách hướng những thay đổi đó theo hướng càng ngày càng hòa hợp hơn. Quan trọng là nhìn rõ điều gì đã là quá khứ, hiện tại mình đang thế nào và mình muốn gì ở tương lai.
Redpill có phải red flag cho mối quan hệ của em không? Chuyện đó tùy cách nhìn nhận và ứng xử của hai em.

View more

Anh có nghe qua về bọn cho vay app online chưa ạ? Em là nạn nhân của bọn tín dụng đen đó, hiện tại bọn nó này đã đánh cắp thông tin của rất nhiều người, up hình đe dọa, bôi nhọ trên FB, Zalo người thân & gọi đòi nợ nữa. K biết có cách nào để các nạn nhân tố giác & thoát khỏi tình trạng khủng bố k ạ?

lingyori’s Profile PhotoLing Yori
Anh nghe trên thời sự họ nói về tín dụng đen rần rần luôn á em. Cách tốt nhất vẫn là tránh xa ngay từ đầu. Nếu lỡ dính vô mà muốn tố giác thì đến cơ quan công an để họ hướng dẫn cho đúng nhất thôi em.

View more

Related users

Anh nghĩ sao về quan điểm con gái về ra mắt nhà bạn trai thì nên rửa bát các thứ ạ? Em nghĩ là mình với người ta chưa chắc đã thành, mình được mời đến như khách thì có lý do gì để xông vào bếp rửa bát nhỉ???

Chào em, theo anh thấy khi con gái ra mắt nhà bạn trai, nghĩa là ở lần đầu tiên đến nhà bạn trai ấy, thì người đó xem như là khách. Đã là khách thì chỉ việc ăn uống, trò chuyện vui vẻ thôi, đến việc chuẩn bị thức ăn cũng không cần tham gia, rửa chén bát sau đó cũng vậy.
Theo quan sát của anh thì các gia đình nhà trai cũng không ai bắt bạn gái lần đầu ra mắt phải thể hiện sự đảm đang như kiểu đó. Anh đồng ý với em chỗ "lần đầu đến là khách", còn chỗ "chưa chắc đã thành" thì anh không đồng ý.
Lần đầu, hoặc những lần đầu được mời đến ăn uống thì nên "làm khách", đó cũng nên là sự ăn ý của cả "chủ" và "khách". Tuy nhiên khi đã thân quen hơn, thì việc cùng nhau lặt rau, dọn chén, hoặc là rửa chén cũng hợp tình hợp lý. Cùng nhau chứ không phải làm một mình. Đấy là khi đã thân quen, đã đến ăn cơm nhiều lần, hoặc là khi có đám tiệc, khi mọi người nhận định là "con dâu tương lai" chứ không phải "bạn của thằng A" thì cũng nên tham gia chuyện bếp núc.
Về chuyện này, có người chế ra câu "chuyện vui" trên mạng, rằng một cô gái về nhà chồng tương lai, bị bắt rửa tất cả chén dĩa sau buổi tiệc, thế là cô gom tất cả lại, đá một phát rồi ra về. Anh không hiểu sao một câu chuyện dạy cách ứng xử bậy bạ như vậy lại được truyền đi một cách hả hê. Nếu người ta có ý "chèn ép" hay quá đáng với mình, cùng lắm thì bỏ về thôi, sao phải cường điệu hóa lên như vậy? Dùng cái sai để đối lại cái sai thì cả hai đều bậy. Đó đâu phải là "nữ quyền" hay "tự do" gì.
Tóm lại thì những lần đầu đến là khách, những lần sau thì hòa đồng như một thành viên trong gia đình, tham gia một cách hợp lý và vui vẻ, làm quá hay không làm gì đều không tốt.
Cảm ơn câu hỏi của em nhé.

View more

Chào anh, Anh đã đọc cuốn hiệu ứng đèn gas chưa? Em có đọc sơ 2 chương, em thấy khó áp dụng. Em thấy mình đang bị dẫn dắt khi có mâu thuẫn, ko giữ được chính kiến riêng. Mà đọc sách để tìm giải pháp, mà khó áp dụng được thì em thấy thiếu gì đó. Cảm ơn anh.

phucngonhi2226’s Profile PhotoHieu
Chào em, anh chưa đọc quyển sách đó. Anh chỉ biết sơ bộ về Gas lighting là một hình thức lợi dụng tâm lý hoặc cảm xúc của người khác nhằm khiến cho người đó hoang mang, nghi ngờ, sợ hãi, mất đi quan điểm cá nhân. Có thể nói đây là một dạng "ngụy biện" được phát triển thành vũ khí công kích.
Biết mình gặp vấn đề gì là một tín hiệu tốt. Đọc sách để tìm giải pháp cũng tốt. Nếu đọc một quyển chưa tìm được thì đọc nhiều quyển nữa, em. Và thực hành, đối chiếu, sửa đổi, hoàn thiện dần. Không có quyển sách thần kỳ nào đọc mà giải quyết được triệt để vấn đề của mình ngay được.
Khi một người dễ bị dẫn dắt, không phải do họ không giữ được chính kiến, lập trường riêng, mà là do họ thật sự chưa có lập trường, chính kiến. Không có gốc rễ thì xô chiều nào cũng đổ.
Khi em dễ đổ như vậy thì cách tốt nhất là tránh va chạm, tránh mâu thuẩn, tránh khỏi những người đang dẫn dắt em để xây dựng cho mình một nền tảng vững vàng trước. Có thể khi đó em mới áp dụng tốt những gì trong sách kia nói vậy.
Vài lời chia sẻ cùng em.

View more

Làm sao để hết ý muốn, mình nhất định phải thật tốt hơn, để làm cho cuộc sống của người thân mình tốt hơn ha anh? Em đã giữ suy nghĩ này 4 năm, giờ em lại cảm thấy đó là suy nghĩ ko có ích, Vì đã 4 năm rồi em chẳng tốt hơn là mấy, chỉ thấy mệt nhiều hơn. Mà thật khó buông...

Anh thấy ý muốn đó cũng hay mà, có thể em gặp vấn đề ở khâu thực hiện thôi.
Em có thể nhìn lại xem: em giữ suy nghĩ đó 4 năm nhưng đã làm gì cụ thể để hiện thực hóa nó, ghi ra thử xem. Nếu chỉ để đó làm gánh nặng cho bản thân thì đúng là không có ích mà còn khiến mình thấy mệt mỏi rồi.
"Cuộc sống của người thân mình tốt hơn" không biết có phải em đang nói về khía cạnh tiện nghi, vật chất? Nếu vậy thì cuộc sống của họ đang ở mức nào, và cần đến mức nào thì được gọi là "tốt hơn"? Rồi khả năng của em đang ở đâu, tiềm năng phát triển và những bước nào cần làm để cho em "tốt hơn"?
Nếu là về vật chất, tiện nghi cuộc sống thì có nhiều thứ cần phải chú ý, tập trung và quan trọng là hành động như các vấn đề anh vừa đặt ra bên trên. Để giải quyết các vấn đề đó thì tập trung vào việc cải thiện khả năng kiếm tiền, giữ tiền của em là có thể giải quyết từng bước một.
Mà em có chắc là hiện tại người thân em ở trong trạng thái "không tốt" như em đang cảm nhận không? Chỉ trừ những trường hợp quá xấu, còn lại thì anh thấy sự nặng nề, mệt mỏi, đau khổ... không phải đến từ trạng thái "không tốt" về vật chất mà đến từ việc "muốn mình phải tốt hơn trong thời gian ngắn".
Muốn cuộc sống tốt hơn không phải xấu hay khổ, mà muốn nó tốt hơn trong thời gian ngắn, quá sức của mình, không hài lòng với hiện tại mới khổ thôi. Trời nóng quá muốn có cái quạt máy, mua quạt về được vài hôm lại nghĩ phải có máy lạnh mới hạnh phúc. Đi xe đạp thì muốn mua xe máy, có xe máy thì muốn xe đẹp hơn... cứ chạy theo sau mong muốn như vậy thì lúc nào cũng khổ hết.
Chạy theo mong muốn của chính mình đã khổ, em lại còn chạy theo mong muốn của người khác (mà chưa chắc đó đã là mong muốn của họ, có khi đó là em tưởng họ muốn vậy thôi).
Khi nào thì cuộc sống sẽ "tốt hơn"? Không có khi nào cả. Hiện tại là cuộc sống tốt nhất mà em và gia đình đang có. Dù nó như thế nào, hãy vui với nó trước.
Dù em đang cố gắng tốt hơn về mặt tài chính hay mục tiêu nào đi nữa, hãy làm điều đó một cách vui vẻ. Đi tới những mục tiêu tốt đẹp một cách hạnh phúc mới thật sự là hạnh phúc. Nếu không, đó chỉ là một con đường đau khổ, mọi đích đến đều không phải là hạnh phúc.
Tóm lại, ý nghĩ đó không cần phải buông, chỉ cần thay đổi góc nhìn và cách thực hiện thôi. Chúc em vui.

View more

Thêm một góc nhìn mới. Cảm ơn anh đã trả lời câu hỏi. Nếu được thay đổi cách ba mẹ nuôi anh lớn, anh có muốn thay đổi điều gì không?

Trước giờ anh vẫn luôn cho rằng mọi sự liên quan đến mình thì đều chỉ cần để tâm đến vai trò, vị trí và trách nhiệm của riêng mình thôi. Thầy cô, bạn bè hay cha mẹ đều có ảnh hưởng khác nhau, nhưng cái chính vẫn là bản thân mình. Họ có nhân quả riêng của họ (điều khiến họ thể hiện như những gì họ đã thể hiện). Mình có nhân quả riêng của mình (với những hoàn cảnh, con người và cách đối xử của những người đó với mình như vậy thì mình có thể làm gì là tốt nhất).
Vậy nên anh không muốn thay đổi điều gì cả.

View more

+1 answer in: “https://vietcetera.com/vn/thieu-hut-cam-xuc-thoi-tho-au-nguyen-nhan-va-cach-de-chua-lanh?utm_source=dable Em thấy ba mẹ em cũng thiếu hụt cảm xúc ở thời thơ ấu, đến em giờ cũng vậy, em hay thấy ko kết nối với nhiều thứ em cần làm, những người em gặp. Anh Bảo có tuổi thơ như thế nào nhỉ?”

https://vietcetera.com/vn/thieu-hut-cam-xuc-thoi-tho-au-nguyen-nhan-va-cach-de-chua-lanh?utm_source=dable Em thấy ba mẹ em cũng thiếu hụt cảm xúc ở thời thơ ấu, đến em giờ cũng vậy, em hay thấy ko kết nối với nhiều thứ em cần làm, những người em gặp. Anh Bảo có tuổi thơ như thế nào nhỉ?

Chào em, anh cảm ơn em đã gửi anh một đề tài vô cùng thú vị.
Trước tiên anh muốn nói về sự "mất kết nối". Từ khi anh còn rất nhỏ, anh đã nhận thấy tình trạng mất kết nối của bản thân mình và mọi thứ xung quanh, hầu như là cả thế giới này. Mãi cho đến lúc này cũng vậy: anh sống cuộc đời mình như đang xem một cuốn phim mà diễn viên cũng chính là bản thân mình vậy. Đó cũng là nguyên nhân anh để tên khác của FB mình là Người ngoài cuộc.
Anh sống phần đời đã qua của mình như một giấc mộng, bồng bềnh khi tỉnh khi mê.. mất kết nối với mọi thứ, hoặc kết nối rất rời rạc và không ổn định. Buồn, vui của chính mình nhiều khi cũng như không. Những cám dỗ và đam mê của người đời với anh cũng mơ hồ và mờ nhạt.
Với anh, đó không phải là tổn thương của đứa trẻ bên trong, cũng không phải trạng thái của cao nhân lánh đời hay bậc giác ngộ, đó chỉ là một trạng thái tự nhiên: không tích cực hay tiêu cực, chỉ đơn giản nó là con người anh vậy.
Điều khiến anh cảm thấy được kết nối với thế giới này chính là tình cảm: tình cảm gia đình, bạn bè, và tình yêu nam nữ. Khi viết những dòng này anh mới nhận ra điều đó. Đó cũng là vì sao anh lại rất bi lụy và mất kiểm soát trong tình yêu. Đó cũng là lý do khiến anh rất hoang mang, lo sợ khi cảm thấy "mất kết nối" với người yêu.
Về tuổi thơ thì anh nghĩ tuổi thơ của mình cũng bình thường và êm ả. Có tình thương của mẹ, sự lo lắng của cha. Có sự cưng chiều của hai bên nội, ngoại. Anh được nghe, được thấy và trải nghiệm nhiều niềm vui ở ruộng, vườn, được nghe kể chuyện cổ tích, được hát ru, được đọc sách, truyện tranh, chơi games, có em gái chơi chung, có hàng xóm, bè bạn... Nói chung tuổi thơ của anh có nhiều niềm vui đáng nhớ.
Về chuyện thiếu hụt cảm xúc thời thơ ấu, theo anh điều này dễ hiểu thôi. Cha mẹ nào cũng thương con, nhưng đâu phải ai cũng có kiến thức về tâm lý như ngày nay. Mỗi người thương con theo cách riêng của họ nên sẽ luôn có những khoảng thiếu hụt trong sự kết nối giữa cha mẹ và con cái vậy.
Những gì đã xảy ra là một phần của chính mình. Nếu như không thấy ảnh hưởng tiêu cực gì đến cuộc sống hiện tại, thì cứ vậy thôi. Không phải vấn đề nào được gọi tên ra cũng cần phải chữa trị. Giống như anh thấy cuộc sống của một "người ngoài cuộc" như hiện tại rất thoải mái, vui vẻ. Anh chỉ có nhu cầu kết nối với người yêu và gia đình mà thôi.
Ngắm nhìn mọi thứ diễn ra mà không cần phải "nhập" vào thứ nào, ngắm cả cuộc sống của mình, anh thấy vui mà.

View more

+1 answer Read more

Có nên tin vào những điều người mà mình đang tìm hiểu nói ko anh-với giao kết ban đầu là thành thật với cảm xúc của mình, thoải mái chia sẻ? Em nghĩ có khi em tin là vì em muốn tin. Nhưng chỉ đặt niềm tin vào con người và giao kết mà quyết định tin bất cứ những gì người ta nói thì thật lung lay.

Niềm tin thật sự chỉ xuất phát từ chính mình thôi em. Khi em tin chính mình, em có thể tin bất kỳ ai. Ngược lại thì dù có hứa hẹn thế nào cũng hoàn toàn phụ thuộc vào người kia, mà khi đã phụ thuộc rồi thì mình không bao giờ biết được họ dẫn mình đi đâu.
Một người có thể bị lừa khi có 2 yếu tố: tham và thiếu hiểu biết. Nói cách khác, khi em không có hai yếu tố này thì sẽ không bị lừa. Tham không chỉ là tiền bạc, danh vọng, mà tình cảm của người khác hay bất kỳ điều gì mình mong cầu cũng là tham.
Đứng trước mọi sự em cứ tự quan sát mình xem: mình có đang tham không? Mình có hiểu rõ về vấn đề này chưa (chứ không phải chỉ nghe người kia nói)?
Làm vậy thì mọi sự đều tùy thuộc vào chính em, và khi đó em thích tin ai cũng được. Còn nếu không biết gì hết, không biết mình có tham hay không, không biết mình có hiểu biết gì về vấn đề mình đang quan tâm kia không... thì có tin ai cũng hên xui cả.

View more

1. Làm sao để hết tự ti ha anh? 2. Lúc nói chuyện với bạn bè, nhiều lúc em không thấy tự tin về những điều mình sắp nói, đang nói chưa đúng lắm, còn thiếu gì đó và cảm thấy tiếng nói mình chẳng có trọng lượng; mình chẳng hài hước gì cả.

1. Khi không biết cách nào để tốt lên, em có thể thử bỏ đi những điều xấu của mình. Tương tự, muốn hết tự ti thì tìm cách để làm mình tự tin lên em. Có thể khắc phục ngay chính những điểm làm em thấy tự ti như ngoại hình, cách ăn mặc, đi đứng, cách nói chuyện, kiến thức, chuyên môn... Chỗ nào thiếu tự tin thì bồi dưỡng chỗ đó nhiều thêm lên. Cũng có thể tập trung phát triển một khả năng mà mình giỏi nhất, điều đó cũng giúp tăng sự tự tin. Đó là những cách đơn giản và trực tiếp nhất.
Tuy nhiên tự tin không hẳn có thể triệt tiêu tính tự ti, nghĩa là một người hoàn toàn có thể vừa tự tin vừa tự ti, ví dụ như một người giỏi IT có thể rất hoạt bát, hào hứng khi động đến máy tính, nhưng lại không dám nói lời nào khi đứng trước đám đông.
Cho nên để hoàn toàn bỏ được tính tự ti, tốt nhất em cần hiểu và chấp nhận bản thân mình, yêu thương, trân trọng chính mình rồi làm tốt nhất khả năng có thể trong tất cả mọi điều mà em muốn làm. Khi muốn làm một việc gì, cứ chuẩn bị thật tốt, luyện tập thật nhiều, ban đầu có thể mất nhiều thời gian và công sức, nhưng điều đó là xứng đáng.
Khi em đủ trân trọng, yêu thương và thấu hiểu chính mình, em sẽ không để mình thể hiện dưới khả năng của bản thân và sẽ không so sánh mình với ai khác, thế là không còn tự ti nữa.
2. Khi nào cảm thấy như vậy thì không cần phải nói ra làm gì em, tập trung lắng nghe xem người khác đang nói gì là được. Im lặng và lắng nghe người khác là một cách để lời nói của mình có trọng lượng với người khác đó. Muốn tự tin về điều mình nói thì em cần học tập và rèn luyện nhiều hơn, nói ít, nghe nhiều, dần dần sẽ tốt lên.
Dalai Lama có câu rằng: "Khi nói, ta chỉ lặp lại điều mình đã biết. Khi lắng nghe, ta có thể nghe được điều mình chưa biết". Muốn nói tốt thì tăng hiểu biết của mình lên em. Và lắng nghe nhiều hơn thì tốt hơn là nói nhé.

View more

Anh xem phim "Điều kì diệu của tiệm tạp hóa Namiya" chưa? Em vừa xem xong, nghĩ đến askfm, nghĩ đến anh đã trả lời những câu hỏi, đọc những câu chuyện không vui. Cảm ơn anh. giúp em đỡ rối, thêm 1 góc nhìn mới với câu chuyện của mình Mà askfm có trước cả 2 năm khi bộ phim công chiếu nữa anh ^-^

Em nói tên đó anh mới seach thử, để nay mai có thời gian coi thử xem sao.
Về vấn đề ASK, Có vài tiền bối đã khuyên anh không nên trả lời hay cho lời khuyên trên ASK nữa. Những nguyên nhân trong đó anh cũng rất tán đồng. Tuy nhiên anh vẫn tiếp tục duy trì việc này đơn giản vì việc anh làm không phải là cho lời khuyên hay câu trả lời nào mà chỉ là lắng nghe, chia sẻ và gợi ý cho các bạn tự lựa chọn thôi. Anh luôn cố gắng làm điều mình nghĩ là đúng, không nghĩ điều mình làm là đúng.
Cảm ơn lời chia sẻ của em nhé.

View more

Nếu anh để ý 1 cô gái nào đó trên facebook, anh sẽ làm gì ạ? Có thể thích 1 cô gái chưa từng gặp mặt k anh nhỉ? Làm sao để tán đổ cô ấy khi không có cơ hội gặp gỡ bây giờ???

Câu hỏi này từ 22 ngày trước, hông biết bây giờ em có tiến triển gì chưa? :)))
Anh đọc xong mà hông biết trả lời sao luôn nên để đến giờ nè. Theo anh thì khi thích 1 người qua FB, có thể làm những điều sau đây:
1. Tương tác: Không phải là bão like hay bão tim nhe, đa phần người ta không thích chuyện đó, có người thấy phiền nữa. Tương tác là phải react một cách hợp lý nhất: cái nào vui thì haha, buồn thì sad, ảnh thì tim, tình cảm thì thương thương. Không cần react đầu tiên mà đợi cho thiên hạ react đã đời rồi, thấy người đó online thì hãy react, người ta sẽ chú ý hơn. Lâu lâu thấy cái nào hợp lý thì comment. Comment như nào hợp lý thì là một câu chuyện dài :)))
2. Tìm hiểu sở thích của người đó: nhạc, phim, sách, món ăn, thần tượng, nghệ thuật sống, tư duy, tôn giáo... tìm hiểu tất cả những gì có thể tìm hiểu. Để làm gì? Để hiểu. Rồi để tương tác cho hợp lý, và quan trọng là để chia sẻ những thứ liên quan đến sở thích của bạn đó lên FB nhà em (vì khi em tương tác trong thời gian dài, hợp lý và đúng thời điểm thì khả năng cao là bạn đó sẽ qua "nhà" em để coi em là ai).
3. Facebook Story: Nếu người đó thường xuyên đăng story thì tương tác qua kênh này sẽ dễ chú ý hơn là các post trên Fb. Khi người ta hỏi một câu gì đó thì tranh thủ trả lời. Lâu lâu thấy họ đăng ảnh thì khen một câu, nhớ là lâu lâu thôi.
4. Sẵn sàng cho cuộc trò chuyện: Trong khi thực hành 3 bước trên, sẽ có lúc nào đó hên hên (hoặc xui xui) người ta sẽ phản ứng lại, trả lời lại comment hay các câu em bình luận trên story. Cuộc trò chuyện có thể bắt đầu bất kỳ lúc nào, vậy nên chuẩn bị đầy đủ để có nội dung thích hợp để nói với họ là điều cần thiết nếu không muốn bỏ lỡ cơ hội.
Vậy đó, còn về tiếp tục thế nào thì là một câu chuyện siêu dài.
Có thể thích một cô gái chưa từng gặp em nhé, nhưng khả năng cao là nhầm với sự thích thú một hình ảnh do mình tưởng tượng về cô ấy.
Không có cơ hội gặp thì làm sao để gặp được ấy em. Anh thì không biết tán đổ người khác như thế nào, chỉ khi nào hai người thấy hợp nhau, thích nhau thì sẽ đến với nhau thôi. Muốn biết có hợp, có thích nhau không thì làm mấy cái trên là biết, nếu cô ấy thích em cô ấy sẽ phản ứng theo cách "thích".
Chúc em vui nhé. Sorry vì hôm nay anh mới trả lời :))

View more

Em từng yêu một người khá lâu. Thực ra em không chắc đó là tình yêu hay là sự ám ảnh. Thời gian bọn em quen nhau không lâu, nhưng mấy năm nay em vẫn chưa thực sự thoát ra khỏi người ấy. Vấn đề là, người ấy không phải một người tốt, đã làm tổn thương em khá nhiều lần ngay cả khi bọn em đã chia tay.

Như em nói thì rõ ràng vấn đề không phải là người đó tốt hay xấu, từng làm tổn thương em rất nhiều hay bị em làm tổn thương rất nhiều... Thậm chí đã chia tay lâu rồi mà em vẫn còn ám ảnh, thì sự ám ảnh đó là do em hay do người đó?
Nếu do em thì em muốn bỏ lúc nào thì bỏ thôi. Em có nghĩ mọi thứ đều do mình cả không? Em là người quyết định có vác quá khứ theo nữa hay thôi đó.
Nếu đã chia tay mà người đó còn tiếp tục làm phiền hay tổn thương em thì cũng đừng chỉ trách họ, hãy xem lại thái độ ứng xử của bản thân mình đã dứt khoát, rõ ràng, mạnh mẽ chưa, xem điều gì mình có thể thay đổi để người ta không phiền mình nữa.
Người ta sẽ đối xử với mình theo cách họ cảm nhận về mình, và chính mình cũng như vậy.
Mong em bình an nha.

View more

Anh ơi e con một, cha mất sớm và giờ mẹ e đã có người khác. Năm nay e 21, e có yêu một a 29 bọn e yêu xa đc 3 năm nay. Bây giờ nảy sinh vấn đề là a muốn cưới và muốn e về quê a sống, a ở đó thu nhập cũng cao. Mẹ e có mỗi mình e, không biết em đi thì có ổn k anh? Nhà e có điều kiện hơn ny e ý

Chào em,
Chuyện "ổn hay không" thì phụ thuộc vào cảm nhận của em, của mẹ em và người yêu em thôi. Mà vấn đề không phải là "ổn hay không" mà theo anh thì là mọi người có cùng nhau sắp xếp để mọi thứ ổn nhất có thể không. Nếu đủ yêu thương và nghĩ cho nhau thì mọi thứ sẽ ổn.
Thời nay thông tin liên lạc và giao thông thuận tiện hơn nhiều, nên việc đi xa cũng không phải quá khó liên lạc, thăm hỏi như ngày trước. Hiện tại có lẽ mẹ em còn khỏe và có bạn đời, nhà em cũng ổn nên việc lấy chồng, theo chồng cũng không quá khó khăn.
Tất nhiên khi thay đổi một hoàn cảnh quen thuộc thì sẽ có nhiều bất tiện và khó chịu trong thời gian đầu nhưng chuyện gì cũng cần nhìn ngắn hạn và dài hạn. Có những chuyện thuận tiện trước mắt nhưng bất tiện về sau và ngược lại. Điều quan trọng là tình cảm đủ để ở bên nhau, cùng nhau trải qua vui, buồn, sướng, khổ..
Tóm lại em nên tự hỏi mình: em thấy ổn không và vì sao, rồi em sẽ lựa chọn thế nào trước mong muốn của người yêu em? Và hỏi điều tương tự với mẹ em và người yêu em. Hỏi rõ mong muốn và nguyên nhân của mọi người xong rồi tự em quyết định nhé.
Chúc em hạnh phúc.

View more

Vấn đề người con trai ba mươi tuổi vẫn ngủ chung với mẹ, bị bó hẹp trong cuộc sống vì người mẹ, anh ta bày tỏ mong muốn mẹ thay đổi tư duy, có người phản bác ý kiến của anh và nói việc mẹ anh làm là chuyện thường và anh không thể thay đổi tư tưởng mẹ được. Chú nghĩ sao về vấn đề này.

Người ta khổ đau không chỉ vì thù ghét mà còn vì yêu thương không đúng cách. Khổ đau thì còn chạy trốn chứ yêu thương thì rất khó bỏ đi. Người ta dùng danh nghĩa yêu thương để ràng buộc, kiểm soát và làm khổ nhau rất nhiều. Những người "bị yêu thương" cũng cho rằng đó là yêu thương nên không thể bỏ. Đó là một vòng lặp khổ đau mà chỉ khi có một người nhận ra và thoát khỏi thì mới chấm dứt.
Hiếu thảo không phải là chiều theo tất cả những yêu cầu của cha mẹ. Ngược lại, khi người con có đủ nhận thức và thấy được những điều không hợp lý trong các yêu cầu, hành xử của cha mẹ thì nên tìm cách góp ý, khuyên can hoặc ít nhất là không tham gia vào sai lầm đó. Điều này trên cơ sở lòng kính trọng và yêu thương.
Tuy vậy, đó là điều kiện lý tưởng khi người con có đủ sức ảnh hưởng với cha mẹ và đủ kiên trì, khéo léo. Muốn một người thay đổi quan điểm của họ là rất khó, huống chi đó là bậc trưởng bối của mình. Và sự thật là người ta chỉ thay đổi khi họ muốn như thế, chứ mình không thể thay đổi ai được hết và cũng không cần thử.
Trường hợp cụ thể mà cháu nói trên thì người con trai này có thể từ chối những việc bất hợp lý như được "cưng và chăm sóc" quá đáng của người mẹ mà không cần phải "mong muốn mẹ thay đổi tư duy". Anh ta có thể ngủ riêng, làm việc mình thích hoặc dọn ra ở riêng cũng được. Anh ta có thể tự mình thay đổi chứ không phải yêu cầu mẹ của anh cho phép anh thay đổi. Việc anh yêu cầu mẹ anh thay đổi tư duy cũng giống như việc mẹ anh muốn anh làm theo bà vậy thôi, chỉ khác là anh nhận định rằng mong muốn của anh là hợp lý.
Mọi sự đều do bản thân mình, và mình cũng chỉ có thể thay đổi chính mình thôi. Nhưng khi mình làm điều đó, những thứ xung quanh mình cũng sẽ thay đổi theo.

View more

Chào anh, năm sau em sẽ bước vào kì thi quan trong của đời mình. Nhưng hiện giờ em lại cảm thấy khá chán nản, luôn muốn có thêm kĩ năng mới nhưng lại khó tập trung vào được và luôn trì hoãn. Anh có lời khuyên gì cho những bạn mắc bệnh "Để mai làm" như em không, em cảm ơn.

Chào em, em muốn có kỹ năng mới nhưng lại khó tập trung và trì hoãn vậy thì em thử luyện kỹ năng tập trung xem sao. Có thể luyện sự tập trung bằng cách ngồi thiền, chơi thể thao hoặc đánh cờ nè.
Em cứ chọn một môn mà em thích rồi làm, khi làm điều mình thích thì rất dễ tập trung, khi tập trung thì để ý rằng mình đang tập trung nhé, như vậy sẽ tăng khả năng tập trung đó.
Trì hoãn là một thói quen xấu. Muốn bỏ một thói quen xấu hiệu quả thì tốt nhất là thay nó bằng một thói quen tốt. Thói quen thường sẽ được hình thành sau 21 ngày liên tục lặp đi lặp lại.
Bệnh "để mai tính" chỉ có một cách chữa là "làm liền đi".
Mà em đang chuẩn bị thi thì nên tập trung vào kỳ thi mới tốt nhe, kỹ năng gì khác thì xem có cần thiết không nhé. Vậy đó em, làm gì cũng được, làm liền đi.

View more

Con có người yêu được 4 tháng. Con thắc mắc là sao con luôn là người nhắn tin trước dù cô ấy luôn online, vậy là cô ấy vô tâm hay thế nào ạ?

Chào cháu nha. Nhắn tin trước hay sau không nói lên được điều gì, hay ít nhất cũng chưa đủ thông tin để nhận định gì cả đâu. Cháu nhắn tin trước nhưng bạn cháu có trả lời ngay không? Có thể bạn ấy luôn chờ cháu nhắn trước thì sao, đó cũng là cảm tình mà.
Lại nói, đâu phải ai cũng có một người để nhắn tin trước như vậy nè. Và đâu phải người nào mình cũng muốn nhắn tin đâu. Cháu cứ tiếp tục nhắn trước trong hạnh phúc đi nghen.

View more

Em hiện tại đi tưởng tượng và sửa chữa lại quá khứ trong suy nghĩ. Sao em tệ vậy, lại đi sửa quá khứ. Em rất mong mình giỏi-giàu để làm cho cuộc sống của ba mẹ và chị tốt theo cách em muốn. Em thấy mình thật tệ vì chẳng làm gì được cho họ, dù biết mình tự lo cho mình được là họ vui rồi.

Hiện tại em đã thấy được điều em vừa mô tả rồi, và em cho rằng điều đó thật tệ. Vậy em muốn sửa chữa nó ngay hay để cho nó thành quá khứ rồi mới tưởng tượng mình sẽ sửa?
Hiện tại chính là quá khứ của tương lai, nếu em thích sửa quá khứ thì hãy tưởng tượng nó theo cách đó. Nó là điều duy nhất em có thể thật sự tác động tới.
Nếu không thật sự hành động thì mọi suy tưởng chỉ là để cho vui, hoặc cho buồn.

View more

Anh ơi, anh có lời khuyên gì dành cho người học ngoại ngữ không ạ ?. Em biết học là một cuộc hành trình dài nhưng em không tìm được điều gì để có thể thúc mình bước tiếp.. Em cảm ơn anh <3

Chào em,
Trước hết anh muốn nói là hiện nay muốn học ngoại ngữ thì trên mạng có sẵn rất nhiều tài liệu (hướng dẫn, lời khuyên, video bài học...). Vậy nên để học tốt thì chỉ cần search một chút, tìm một tài liệu nào đó mình thấy hứng thú và bắt đầu làm theo, rồi dần dần tìm đến cái thích hợp với mình nhất.
Theo cá nhân anh thì một cách để học ngoại ngữ tốt là học tốt "nội ngữ", tức là tiếng mẹ đẻ của mình - tiếng Việt nè. Sau khi học tiếng Anh, tiếng Trung (và tìm hiểu một vài thứ tiếng khác) thì anh thấy có một thứ có thể gọi là "tư duy ngôn ngữ", nghĩa là khi mình hiểu rõ một thứ tiếng, mình sẽ dễ dàng học thứ tiếng thứ hai, và dễ học tiếng thứ ba.. hơn. Nếu em đang học tiếng nào khác mà thấy khó hay chán, thử tìm lại tiếng Việt mà học kỹ hơn xem, hoặc một thứ tiếng mới, vừa học vừa tập trung chú ý, phân tích, cảm nhận.. dần dần sẽ có sự kết nối, cộng hưởng đó.
Để có động lực học thì ngoài những mục tiêu phải đạt được như đủ điểm ra trường, đủ điểm học cao học, đi du học hay xin việc gì đó thì em có thể chú ý đến những mục tiêu nhỏ nhỏ hơn như việc viết một email bằng tiếng nước ngoài, xem một video mà không cần phụ đề (hoặc nghe được hết tất cả những chữ có trong phụ đề). Mỗi ngày có thêm một mục tiêu nhỏ như học thêm 1 từ mới, đọc thêm 1 đoạn ngắn... những mục tiêu nhỏ như vậy giúp ích rất nhiều cho các mục tiêu lớn, giúp em tiến bộ mỗi ngày mà không thấy ngán, thấy ngại.
Em đừng nghĩ tìm ra được một cái gì đó quá lớn mới đủ để "thúc mình bước tiếp" mà cứ làm điều nhỏ nhỏ mỗi ngày thôi. Dần dần động lực đó sẽ đủ lớn để em bước những bước xa hơn, nhanh hơn.
Tóm lại là học giỏi tự nhiên thấy vui à, mà để học giỏi thì tìm phương pháp nào hợp với mình nhất, rồi chia nhỏ mọi thứ ra, làm mỗi ngày một ít. Đó, lời khuyên của anh chỉ có vậy thôi.
Chúc em học vui nha.

View more

Hôm nay cháu đọc được bài viết nói về việc hai học sinh cấp ba cuối cấp hôn nhau giữa sân trường trong ngày lễ, trong bài ấy có một quan điểm rằng trong lứa tuổi trong sáng tuổi học trò thì việc đem chuyện tình cảm thân mật thể hiện ở nơi đông người là không hay. Chú nghĩ sao về vấn đề này?

Chào cháu. Mạng xã hội đúng là con dao bén, có thể gọt trái cây cũng như cắt vào tay. Những hiện tượng đôi khi là rất hiếm, nhưng đưa lên mạng thì có vẻ như rất phổ biến, và nhiều khi có tác dụng "giới thiệu, quảng bá" những hình ảnh xấu hơn là cảnh tỉnh, ngăn ngừa.
Mấy năm trước chú cũng thấy một số hình ảnh phản cảm của các bạn học sinh cấp 3 trong ngày bế giảng năm học. Có khi đó chỉ là một vài khoảnh khắc vui quá mất kiểm soát thôi, cũng là hình ảnh không đẹp thật, nhưng không phải là mọi người đều làm vậy. Cũng chỉ là một chút "thể hiện", "nổi loạn" hoặc "mất kiểm soát" của tuổi trẻ thôi.
Học sinh cấp 3, đặc biệt là cuối cấp thì chuyện yêu đương cũng bình thường thôi. Tuy nhiên việc thể hiện tình cảm cá nhân ở chỗ đông người, hành động thân mật như hôn nhau nơi công cộng vẫn là một việc khá "gai mắt", không chỉ đối với học sinh mà còn là tất cả mọi người. Trong sân trường thì càng không được hoan nghênh.
Điều này không có nghĩa hôn nhau là cái gì không trong sáng, chỉ là đừng hôn giữa sân trường thôi. Hình ảnh này được coi là không đẹp, vì hiện tại văn hóa, thuần phong mỹ tục của Á Đông ta là thế. Có thể vài chục năm sau, đó lại là chuyện bình thường cũng nên.
Tóm lại quan điểm của chú là chuyện đó không có gì là xấu, chỉ là không hợp thời và gây phản cảm không cần thiết mà thôi.

View more

Hi anh, sao em đang là sinh viên năm cuối, qua vài năm s.viên em vẫn thấy khó kết nối với bạn bè quá ạ ? Nói chuyện thì vẫn nói bình thường ạ. Nhìn lại từ cấp 1 đến giờ, em thấy mình rất giống Outsider-người ngoài cuộc ạ. Có 1 bạn e chơi từ nhỏ đến giữa cấp 3 thì đó là người e thấy được kết nối nhất

Hi em,
Anh đọc câu hỏi này của em từ mấy hôm trước mà thấy hơi khó trả lời. Hông biết là em muốn kết nối tốt với mọi người hơn để trở thành một "người bình thường" hay là chỉ muốn tâm sự như vậy?
Đầu tiên anh có thể nói là người như em không hiếm, nên em không cần cảm thấy mình đặc biệt hay cô đơn. Những người khó kết nối với người khác như vậy dù không quá đông, nhưng cũng không ít, ít ra cũng có anh đây nè. Bạn bè anh cũng có nhiều người như vậy, có người còn mang chứng "sợ loài người" nữa cơ.
Nếu em là một người khó kết nối với người khác như vậy thì không cần cố gắng làm điều đó đâu. Giao tiếp bình thường được là ổn rồi. Thay vì hướng ra ngoài hãy quay về bên trong, tự kết nối với chính mình. Tìm hiểu và yêu thương bản thân mình. Theo anh đây cũng là một điểm "lợi thế" so với người bình thường trong việc quay về làm quen với con người bên trong của mình.
Khi em có thể hiểu và yêu thương bản thân, kết nối với con người bên trong của em, thì em sẽ không còn khó chịu khi mình không thể kết nối với người khác, không thấy lạc lõng giữa đám đông và dần dần việc kết nối với người khác cũng sẽ tốt hơn đó.
Hãy chấp nhận và yêu thương chính mình, rồi mình sẽ chấp nhận được mọi thứ. Để mọi chuyện tự nhiên theo đúng cách mà nó nên diễn ra thôi em.
Vui vẻ em nhé.

View more

Em thấy bây giờ nhiều cặp yêu nhau kiểu mới đầu chỉ biết về nhau, đồng ý quen nhau {để quyết định phần nhiều do ấn tượng vẻ ngoài (gương mặt+dáng người mới tới hành vi, việc đang làm) }, rồi yêu + mới thật sự tìm hiểu người đó.Đúng không anh ? Việc tìm hiểu lâu rồi mới nói yêu thì quá khó hả anh ?

Một số người vẫn quan niệm rằng điều gì tốt đẹp đều cần có thời gian (good things take time), thậm chí là ngược lại, thấy điều gì tồn tại lâu thì người ta cho đó là tốt đẹp. Tuy nhiên nếu yêu nhau 5-10 năm chi đó mà chỉ thật sự vui vẻ thời gian đầu, về sau là gánh nặng thời gian, và đến cùng chỉ còn mỗi ý nghĩa là "mình đã bên nhau lâu như vậy, không lẽ giờ bỏ đi sao"... thì có thật tốt đẹp không em?
Lại có câu nói ở đâu đó đại khái là nếu biết mình yêu nhau đến vậy, sao không yêu từ cái nhìn đầu tiên. Như vậy có thêm bao nhiêu thời gian bên nhau?
Tìm hiểu lâu hay mau rồi mới nói yêu, anh nghĩ đó là quan điểm cá nhân của mỗi người thôi, ai thấy mình hợp với cách nào thì làm, không phải là khó hay dễ.
Hiện tượng mà em quan sát anh cũng đồng tình: người ta đến với nhau và thiết lập một mối quan hệ tình cảm nào đó nhanh hơn trước. Đơn giản là quyết định quen nhau rồi mới yêu. Điều này cũng là lẽ thường tình trong xã hội đang vội vã, thế giới chuyển động ngày càng nhanh này.
Tuy nhiên nói là người ta không trân trọng tình cảm hay thế nào đó khi làm vậy thì anh không đồng ý. Ngày xưa "tìm hiểu" nhau lâu ngày dài tháng, vì người ta đâu có bao nhiêu cơ hội gặp nhau, cũng không có thông tin liên lạc để mà kết nối với nhau. Người này thích người kia, có khi một ngày chỉ đi ngang nhìn qua được một lần. Nhìn mấy chục ngày, mấy tháng trời mới làm quen, đi uống chung ly nước. Uống mấy ly mới viết thư cho nhau. Viết mấy chục lá thư mới yêu nhau... Như vậy hông lâu mới lạ.
Còn bây giờ, chỉ cần kết bạn Facebook, follow instagram là có thể tìm hiểu rất nhiều thứ về người đó rồi. Nếu hai người quan tâm nhau thì nhắn tin, video call suốt ngày cũng được. Có bao nhiêu chuyện muốn nói, muốn "tìm hiểu" thì vài tuần là hết rồi. Như vậy không phải người ta không tìm hiểu nhau đâu, mà công nghệ giúp tăng tốc sự tìm hiểu đó chứ.
Tại sao phải dây dưa lâu ngày dài tháng khi mình thích người đó, và họ cũng thích mình?

View more

Thế giới hậu Covid sẽ như thế nào?

Sau Covid, sẽ có những thiên tai, nhân họa khác xuất hiện khiến cho loài người thật sự thức tỉnh và thay đổi. Càng nhiều người tìm hiểu về tâm linh, khoa học kỹ thuật phát triển mạnh. Con người làm chủ được không gian, thời gian. Di dân từ địa cầu lên sao Hỏa. Tìm thấy và giao thương với các hành tinh có người sống khác ngoài hệ Mặt Trời. Trái đất được giữ cân bằng với tối đa 1 tỷ người sống. Tuổi thọ trung bình của con người kéo lên 300 tuổi...
Mấy cái đó là nói chơi thôi chứ hậu Covid là sẽ có vắc xin phòng chống Covid, vậy thôi nha.

View more

Bạn tiếp cận em trước. Chúng em nói chuyện trong 3 tháng. Khi em muốn xác định mối quan hệ tình cảm thì bạn nói không có tình cảm gì nhưng vẫn muốn trò chuyện quan tâm như trước. Theo anh bạn ấy là người thế nào?

Bạn ấy thấy có thiện cảm với em thì kết nối và trò chuyện. Có thể bạn ấy thích em trước, nhưng sau 3 tháng nói chuyện thì cảm thấy không thích nữa. Hoặc từ đầu bạn ấy vốn chỉ muốn kết nối như bạn bè thôi... và còn nhiều nhiều khả năng khác nhưng quan trọng là theo anh thì không thể và cũng không nên đoán "bạn ấy là người thế nào" qua mấy dữ kiện đó.
Có khi mình thích một người vì người đó thích mình. Có khi mình thích một người khi họ chưa thích mình, mình theo đuổi mãi, đến khi họ thích mình thì mình lại hết thích họ.
Cảm xúc của con người thường khi khó lý giải theo logic là vậy. Có lẽ vì vậy nên người ta mới đặt tên cho từng mối quan hệ, để đóng khung những cảm xúc có thể có. Bạn bè thì thế này, bạn thân thì thế kia, tri kỷ là thế nọ, người yêu lại thế này, vợ chồng lại thế kia.
Điều cần quan tâm ở đây là em muốn gì trong mối quan hệ này. Em có muốn làm bạn với bạn ấy như cách bạn ấy nói kia không? Hay em cảm thấy việc trò chuyện quan tâm như vậy chỉ nên là người muốn tìm hiểu rồi tiến tới yêu nhau, hoặc là người yêu của nhau thôi? Nếu thế thì em có thể ngừng trò chuyện, hoặc trò chuyện ít lại, thái độ khác đi... theo cách em muốn.
Nếu điều em quan tâm là vì sao bạn ấy lại làm như vậy thì chỉ có trực tiếp trao đổi thẳng thắn với bạn ấy, nếu thoải mái thì bạn ấy sẽ nói cho em, chứ anh không thể nào đoán được.
Tóm lại tốt nhất đừng đoán người ta là người thế nào, tình cảm thật sự với mình là gì, chỉ cần biết mình thật sự cảm thấy ra sao và muốn thể hiện điều gì với họ là đủ rồi, họ tiếp nhận hay không, kết nối đến mức độ nào thì là kết quả của sự tương tác đó. Lo phần mình thôi là đủ rồi em.

View more

Next