Ask @PeSandy762:

[03.10.2019]

Linh ( Hứa An Yên )
Beautiful sadness.
Có lẽ cuộc đời luôn là một điều gì đó rất hài ước nhưng cũng rất bi kịch.
Người bạn yêu không yêu bạn. Kẻ yêu bạn bạn lại không bận tâm.
Một người chỉ có thể chứng minh sự quan trọng của bạn khi phải đưa ra một quyết định lựa chọn hay đánh đổi điều gì đó.
Người ta vẫn nói tôi có ý nghĩa rất đặc biệt trong đời họ nhưng sau này họ sẵn sàng không cần suy nghĩ mà lựa chọn một người nào đó khác.
Tôi không phải kẻ yếu đuối nhưng lại trở nên si tình khi gặp một người.
Ngày ngày luôn phải đấu tranh Có nên từ bỏ? Hay cố gắng thêm một chút nữa?
Mỗi ngày đều tự muốn tự làm bản thân tổn thương vì chẳng thể xinh đẹp thành người mà họ muốn. Mỗi ngày đều khóc đến điên dại trước khi điềm tĩnh được như thế. Mỗi ngày đều tập cười đến ngoác miệng ra cũng không thể ổn hơn. Mỗi ngày đều sợ hãi nếu bị theo vết xe đổ cũ sẽ chẳng mạnh mẽ được nữa mà luôn muốn tìm cái chết để giải thoát.
Tôi trước đây đều muốn tìm 1 ai đó để bên cạnh nếu yếu mềm , lạc lõng, chơi vơi, thoải mái là chính mình. Nhưng thời gian càng trôi qua, vết thương kia càng lớn và ép chặt chính bản thân mình. Sợ sau này gặp được đúng người rồi sẽ chẳng còn ích gì nữa..
.
Đau lòng là khi điều duy nhất tôi có thể làm cho người mình yêu thương đó là cách xa họ. Càng xa càng tốt. Đây cũng là cách bảo vệ tốt nhất để người đó không bị vấy bẩn..
Bảo không hi vọng thì là nói dối. Nhưng cũng chẳng dám hi vọng, không có đủ tư cách ấy. Người đó xứng đáng nhận những điều tốt đẹp hơn thế.
Tôi chỉ muốn giữ người ấy mãi mãi trong lòng. Nhớ thì mang ra ngắm một chút. Không muốn ai thấy. Cứ lo sợ sẽ lại mất đi.. nhưng càng lo sợ họ mất tự do nên cuối cùng vẫn là buông tay bước đi.
.
"Có một người giống như cậu thật là quá tốt, bởi khi thế giới của mình dường như đang sụp đổ mình vẫn muốn vì cậu mà cố gắng thêm chút nữa."
.
Hứa An Yên.
Nay viết gì mà tui cũng không hiểu mình đang viết gì nữa ;;-;; chết mất.

View more

[15.07.2019]

Linh ( Hứa An Yên )
"Chúng ta từng cùng nhau đi qua được bão giông lớn như vậy nhưng cuối cùng vẫn thua sự kiên nhẫn của thời gian"
Trước đây mình từng nghĩ như vậy, giá như mình giữ cậu ấy chặt, đừng để cậu ấy rời đi thì có phải mọi thứ đã khác không? Nhưng giờ mình đã hiểu, mình càng cố gắng, thì cũng chỉ là vô nghĩa, vì mình không thể đánh thức một người giả vờ ngủ say. Hóa ra chúng ta vẫn luôn lầm tưởng về từ mãi mãi, mình thì lầm tưởng mình sẽ là mãi mãi trong lòng cậu ấy, độc nhất vô nhị. Cuối cùng, cậu ấy cũng chứng minh cho mình thấy lòng tốt của mình không quan trọng đến thế, ngay từ đầu, vốn dĩ cũng chỉ là hai đường thẳng cắt nhau một lần, rồi không bao giờ gặp lại nữa. Cuối cùng, hi vọng trở thành kỉ niệm đẹp trong lòng nhau của mình cũng tan vỡ. Cậu ấy chưa từng hiểu, cũng không muốn hiểu. Cuối cùng, ông trời như muốn cả thế giới nói với mình rằng tất cả là do mình tự tạo ra, phải chịu trách nhiệm thôi, là do mình ngu si và ngây thơ quá đỗi.
Chúng mình đã trở thành kí ức trong lòng nhau rồi. Đối với mình thì cậu ấy là kí ức đáng giá nhất, hạnh phúc nhất và cũng đau đớn nhất. Còn cậu ấy, sự tồn tại của mình cũng mờ nhạt thôi..
Có người nói vĩnh cửu của tấm chân tình cũng chỉ là trong giây phút mà thôi. Pháo hoa đẹp nhất trong lúc được nở rộ nhưng cũng phải tàn lụi. Chúng mình cũng vậy.
Cũng từng mạnh mẽ đạp qua sóng gió, qua tất cả những khó khăn nhất, nhưng vào giây phút cuối cùng tưởng chừng đã bình yên và vui vẻ..Bình yên quá, hóa ra cũng là một cơn sóng ngầm còn đáng sợ hơn tất thảy, đến lúc nổi lên sẽ phá tan đi mọi êm đềm và niềm tin.
Như vậy, ngoài những lời hứa dở dang và đổ vỡ, chúng mình đã chẳng còn gì với nhau.
Thực ra, mình vẫn là không hiểu được, khoảng thời gian đó, mình lấy đâu ra cái tự tin ấy? Tự tin có thể đối mặt với cả thế giới, mặc kệ sự quay lưng của mọi người nhưng vẫn an yên, tự tin rằng cho dù mọi thứ tồi tệ như thế thì sao, mình vẫn còn có người muốn yêu thương và bảo vệ mình, thế là đủ rồi. Giờ ngoảnh nhìn lại, vừa thấy buồn cười lại vừa sợ hãi cái sự tự tin ấy. Nó làm mình chìm sâu mãi trong kí ức về cậu ấy, bám víu những hi vọng cuối cùng mong manh một ngày cậu ấy sẽ quay về để có thể bước tiếp, xé toác cái sự tự tôn của mình làm mình có lẽ cả đời còn lại sẽ không thể đối xử và yêu thương ai được nhiều như thế nữa, cào xé tâm hồn yếu đuối và bất lực của mình. Tất cả về cậu ấy, dù là điều nhỏ nhất cũng đều có thể tát vào mặt mình một cái thật đau, chạm đến nơi sâu nhất làm mình không thể ngẩng đầu dậy mà chống chọi được thêm nữa.
Hi vọng, đây là bài viết cuối cùng về những niềm đau có tên cậu ấy. Bởi vì mình thực sự tin rằng, không cần ai cả, sau này mình sẽ có thể đứng trước kỉ niệm, kí ức đó mà không cần che giấu, gượng gạo, vẫn có thể mỉm cười an yên và nói: Thanh xuân đẹp nhất của tớ là vì có cậu, cảm ơn nhé, phải sống thật tốt vì chẳng còn ai thương cậu nhiều hơn tớ đâu. Tạm biệt tình yêu và hơi thở tuổi trẻ của tớ. Một người từng rất quan trọng, từng là cuộc sống, là tất cả những gì tớ có được.
.
Hứa An Yên.

View more

[30.12.2018] - Tặng Nhật kí Heo Ngốc.

Linh ( Hứa An Yên )
Hôm nay em muốn viết cho chính mình.
.
Nhanh thật đấy, đã 1 năm rồi. Cô gái tháng 12.
Năm ngoái đã hứa với em rồi mà, tôi nhớ.
Quãng thời gian vừa rồi, em vẫn phải chịu vất vả nhiều rồi, em vẫn vậy. Vẫn cứ hiên ngang và hi vọng rồi tuyệt vọng như thế.
Em đau lắm, em tủi thân, mà chẳng nói được với ai, cũng chẳng khóc được. Em có biết vì sao không?
Vì em quá mạnh mẽ..
Em mạnh mẽ nên người ta nghĩ em đủ kiên cường chống chọi mọi thứ, không cần ai.
Em mạnh mẽ nên nếu phải lựa chọn giữ em và một người khác, họ sẽ chọn người kia vì nghĩ em đủ trưởng thành để lo cho bản thân.
Em mạnh mẽ như thế, có đổi lại được gì ngoài sự cô đơn và tổn thương chưa? Ngoài việc che giấu cảm xúc và lừa dối cảm xúc của bản thân, em được cái gì cơ chứ?
Em vẫn cứ ngốc nghếch mãi , mạnh mẽ trong vô vọng như vậy hay sao ?
Có phải, vì vết thương kia quá lớn, nên đôi khi em nghĩ mọi thứ đã qua đi, em nghĩ em đã quên được hết rồi. Nhưng giờ nhắc lại, em lại phản xạ có điều kiện mà lắc đầu nguây nguẩy sợ hãi, trốn chạy đau đớn phải không?
Tôi biết chứ, nỗi buồn của em dài hơn thế kỉ.
Tôi biết chứ, lần đầu tiên đó em đã dốc hết cạn niềm tin và hi vọng , sức mạnh. Giờ chỉ còn tay trắng.
Tôi biết chứ, nỗi đau đó sao em quên nổi đây? Em đã chân thành đến vậy cơ mà? Nhưng người ta vẫn cứ coi thường.
Tôi biết chứ, em dành nhiều sự quan tâm vì họ là những người đặc biệt. Nhưng em ơi, ngoài bão tố họ đem lại và lời hứa đầu môi mai quên sẽ mang lại niềm vui cho em, họ đã làm được gì khác hay chưa? Chưa hề.
Tôi biết chứ, em luôn lựa chọn họ là người duy nhất. Nhưng em ơi, họ đã chọn người khác thay vì bên em cơ mà? Em biết, nhưng mà vẫn cứ giả vờ hạnh phúc, giả vờ vui vẻ để giữ chân họ. Rồi họ cũng vẫn đi thôi. Em cũng mệt mỏi, phí công.
.
Thêm một năm nữa rồi,hứa với tôi, nhất định phải thật sự vui vẻ được không?
Tôi thật sự sợ đôi mắt vô hồn ấy lắm rồi.. sợ cả những nụ cười trống rỗng mà em hay đặt nó trên môi..
Em cười sao tôi thấy u ám như vậy chứ? Sao tôi thấy thiếu sức sống và sắp gục ngã như vậy?
Thêm một năm nữa rồi, em vẫn chưa trả lại cho tôi được nụ cười ngày xưa hay sao? Chưa trả lại được đôi mắt thơ ngây không nhuốm tí u buồn nào được hay sao?
.
Tại sao vậy ? Em ích kỉ quá rồi.
Em có thể nghĩ cho bản thân được không ?
Người ta đi rồi đấy. Mang theo cả sức sống rồi, mà em vẫn muốn ngu muội? Em vẫn cứ hi vọng? Bằng cách nào lại có thể mạnh mẽ như vậy. Em cô đơn thế ư.
Làm ơn, trả lại tôi. Em của ngày ấy.
Tôi, rất nhớ cô gái đó. Được không?
.
Nói thế chứ em đừng tự trách mình. Không phải lỗi của em, được không..
Em vui vẻ là được. Đừng cô đơn mãi thế. Đừng khép chặt lòng quá mức, em sẽ ngạt thở.
Lời cuối cùng, chỉ muốn chúc cô gái của tôi, thêm một năm nữa,không còn lo âu. Mọi thứ sẽ ổn.
.
Hẹn gặp lại cô gái nhỏ.

View more

[28.12.2018]

Linh ( Hứa An Yên )
Thực ra hôm nay cũng chẳng có gì nhiều anh ạ..
Nhưng mà em rất vui khi biết điều đó, anh vẫn sống tốt. Em thì, vẫn muốn anh quay lại..
.
Hôm nay là 28/12
Anh ơi, càng ngày em càng thấy tủi thân và lạc lõng ấy.
Đáng lẽ, những ngày như thế, con người ta phải thấy vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng còn em thì chỉ biết cúi đầu, khép mình để không thấy tổn thương .
Anh liệu sẽ hiểu cảm giác đó chứ?
...
Anh ơi, có phải em đã chẳng còn gì nữa rồi đúng không..?
À không, chưa có gì thuộc về em , làm sao có chuyện đánh mất hay bị cướp mất ?
Em hiểu rồi.
.
Còn 2 ngày nữa.
Em thực sự vẫn muốn hi vọng anh ạ. Dù chỉ trong vô vọng thôi ấy.
Bởi vì chưa lần nào có điều thực sự bất ngờ nên giờ em cứ muốn , cứ chờ , cứ khao khát kì tích xảy ra ..
Em biết mà.. Không cần ai nói đâu, nhưng mà em muốn thử.. Muốn nếm mùi tuyệt vọng và cô đơn lần nữa.
...

View more

[24.12.2018]

Linh ( Hứa An Yên )
Ngày hôm nay của anh sao rồi anh?
Vẫn ổn phải không anh?
Chúc anh một ngày Giáng sinh vui vẻ, thật ý nghĩa .
.
Cuối cùng cũng có một ngày, em có thể tạm gác qua những nỗi buồn lôi kéo mà lên đây nói anh nghe về một chút niềm vui nho nhỏ .
.
Merry Chirstmas. Không hiểu sao mỗi lần nhìn thấy hoa Hướng Dương, lại thấy hình ảnh của anh ? Hóa ra, đó là lí do tại sao em lại yêu thích loài hoa này đến như vậy.

View more

[ 29122017 _ Cô Gái Mùa Đông .. ]

Linh ( Hứa An Yên )
. Xin lỗi vì bây giờ mới nhớ đến em .
Xin lỗi vì bắt em chờ đợi lâu như vậy khi đã gần hết đông rồi .
. Em có nghĩ mảng kí ức đã đông quạnh ấy sẽ làm em chơi vơi khi nghĩ tới ?
Em có nghĩ cả cuộc đời này dài như thế mà vẫn không đủ để xoa dịu miền đau trong em không , cô bé mùa đông ?
Em trưởng thành trong nước mắt . Và tổn thương . Điều đó có lẽ không thể phủ nhận . Nhưng trái tim đó , đừng đi qua rắc tuyết lạnh nữa được không ? ..
Ngoan nào .
Đừng khoác một chiếc áo mỏng như vậy mà một mình ôm trọn cả mùa đông giá rét như vậy .
Tổi hiểu em phải chịu thiệt thòi nhiều rồi . Nhưng đừng như vậy , em sẽ lại càng đau đớn hơn mà thôi .
. Đã lâu không nhìn thẳng vào đôi mắt này .
Giờ em quật cường đến lạ . Cứ như có khoảng cách vô hình luôn tồn tại ngăn cách em với người khác vậy .
Đôi mắt đó tôi không còn thấy những xúc cảm rõ nét , đáng yêu , giận hờn vui buồn đều hiện rõ nữa . Tôi thấy một khoảng trống . Mơ hồ . Không đáy . Sâu thẳm mà vô hồn .
Trả lại tôi đi , tại sao lại cướp đôi mắt đó chứ .
Em cứ như vậy mãi thôi . Chẳng chịu lớn . Có những điều , những lẽ em phải biết . Thế nhưng em cứ trẻ con vậy mãi , ai mà chịu nổi ?
Em có thể tự mình đứng dậy . Đừng khóc . Em không phải yếu đuối như vậy mà , đúng không nha đầu ?
Em cứ giả vờ mãi . Giả vờ khiến bản thân bận rộn để chẳng nghĩ gì về nỗi buồn và cô đơn. Nhưng bản thân em vốn rõ chúng ở trong trái tim , chứ không phải lí trí .
.
Có ai đó đã nói rằng . Cô gái tháng 12 hay cô gái mùa đông thường rất nhạy cảm , đặc biệt nhưng rất tinh tế .
Người ta là thán phục cái sự im lặng đến dửng dưng của em cô bé ạ . Trước miền đau và sau nước mắt , em hoàn toàn có thể mỉm cười dù đã bị kẹt . Dù thế nào cũng im lặng khi tổn thương hay cười nhẹ .
Cách cư xử tinh tế ấy , làm người ta đau lắm em ạ . Buốt giá , như cắt đi từng miếng thịt lành lặn vậy .
.
Em à . Thực sự em rất đau có phải không ? Rất đau cho nên mới phải cười lấy lệ như vậy ? Xót xa quá em ơi ..
Nhưng mà không sao cả .
Bởi em xứng đáng nhận lấy niềm vui.
Rồi em sẽ thấy . Ở em có một sự mạnh mẽ phi thường giúp em đi qua bão tố .
Rồi lòng em sẽ lại bình yên .
Rồi sẽ lại tìm được nụ cười như vạt nắng cuối cùng còn lười biếng ngủ lì trong mùa đông giá rét này.
Chúc em một đời bình an , hạnh phúc.
*to be continued * Hẹn em . Mùa đông lần sau , hứa sẽ yêu và thương nhớ thật nhiều .
.
00.00.00 - 29122017
.
Hứa An Yên .

View more