Ask @VietHa259:

Tôi yêu anh ấy cũng là thật, chúng tôi vĩnh viễn không thể trở về bên nhau cũng là thật, trước giờ chưa từng nghĩ khoảng cách giữa SG và HN lại xa đến vậy, truyện xưa nhìn lại, ngỡ đã qua 1 kiếp ng. Cảm ơn bài viết của cậu. Từ một người xa lạ, thật lòng cảm ơn

Trong lòng xa, nên cảm thấy khoảng cách dường như càng xa hơn nữa. Ừm, chúng ta không thể quay về nữa, bản thân biết phải học cách chấp nhận và tự đứng lên, nhưng, vẫn chỉ là đang cố gắng. Đứng giữa lưng chừng của sự giằng buộc, nửa để mặc nó chìm trong kí ức, nửa lại muốn bước đi, nhưng cũng muốn mượn thêm vài phút đợi chờ. Tự thắp hy vọng rồi một tay dập tắt. Cậu, có như Hạ không ?! Và, không cần cảm ơn Hạ đâu, chỉ là Hạ viết lại chút cảm xúc thôi mà. Hì, xin chào cậu, cô gái nhiều tâm sự. Chà chà, hôm nay Hà Nội nắng quá, cậu có gì muốn nói không ?!
...
"Một thời, chúng ta tưởng rằng mình có thể sống mà không cần tình yêu, nhưng thực ra lại luôn chờ đợi một người đi đến và nói, chúng ta về nhà.
Một thời, chúng ta nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, nhưng thực ra mỗi bước đi kiên cường đó lại như dẫm lên những mảnh thủy tinh sắc nhọn, không lúc nào thôi đau đớn.
Một thời, chúng ta tin tưởng mình luôn đúng, nhưng đứng trước tình yêu, cũng chỉ là đứa trẻ ngơ ngác chịu tổn thương, lặng lẽ nuốt hết tất cả vào trong, âm thầm rơi nước mắt.
Một thời, thanh xuân của em hóa ra lại chính là anh."
(St)
.
.
|3.21 pm|
|21.03.2019|
_Hạ.

View more

.

Hạ Vy
Trong giấc mơ đêm qua Người về. Vẫn giọng nói ấy, vẫn dáng hình ấy, chỉ là nụ cười ấy không còn dành cho tôi, nó nhẹ nhàng và lãnh đạm, tựa sương khói mơ hồ mà lạnh lẽo. Nó khiến trái tim tôi ngay cả trong giấc ngủ cũng chợt hẫng mất một nhịp. Ánh mắt Người nhìn tôi đầy phức tạp. Không phải sự nuông chiều và ấm áp, là cả một khoảng không vô tận không thấu đáy. Tôi tự hỏi, có còn không, kí ức về tôi trong trái tim của Người ?! Tôi chưa từng nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến. Tôi sợ cái khoảnh khắc đối diện với Người mà như cách xa cả thế giới. Tôi sợ những yêu thương tôi cất giấu định bày tỏ nay phải chôn vùi xâu ngàn gang tấc. Tôi sợ cảm giác người tôi yêu thương nhất vội biến mất mà tôi chẳng thể giữ lấy. Bất lực, xót xa. Nước mắt, một lần nữa hòa cùng dòng chảy kí ức, cùng Người. Tan biến trong giấc mộng. Để lại niềm tâm sự với cô đơn. Hiu quạnh đến nao lòng.
...
"Nhiều lúc em nghĩ mình đã hoàn toàn từ bỏ anh rồi. Thế mà có những khi lơ đãng, vẫn nhớ lại những lời anh từng nói với em. Em biết những ký ức đó đều tồn tại, cảm giác ngọt ngào cũng không phải hão huyền. Nhưng quá khứ là quá khứ, qua rồi thì không tìm lại được. Em nhớ anh, là thật. Chúng mình không thể quay về, cũng là thật..."
(St)
.
.
|9.23 pm|
|20.03.2019|
_Hạ.

View more

Có bao giờ nhìn lại, Hạ cảm thấy mình cô đơn không?

Có chứ. Là khi màn đêm ập xuống, không còn âm thanh, chẳng còn ánh sáng, khi cánh tay vắt lên trán nặng nề cùng đôi hàng mi nửa buồn ngủ, nửa đẫm lệ, khi cả một ngày dài đầy cố gắng và nỗ lực, thứ duy nhất bên cạnh mình là cái trần nhà xám xịt cùng một khoảng không vô định. Có đôi khi sẽ là nhớ lại những vòng quay của kí ức, rồi chợt nhận ra, không còn một ai còn gần kề, người mình thương nhất cũng bỏ đi rồi, biết lấy ai mà bám víu lại sự mệt mỏi tột cùng này đây. Có khi nước mắt tự chảy, và lại tự khô. Hạ, quen rồi.
...
"Cậu biết không, tớ vẫn giữ thói quen đứng lặng ở một góc, chờ bóng tối đổ sập vào người cho đến khi tớ và đêm đen hòa làm một.
Cậu biết không, dù tớ có cố gắng như thế nào thì tớ vẫn u uất. Dù có nói nói cười cười thì trong tớ vẫn là một khối cô độc. Tớ chưa từng ngừng bị tổn thương."
(St)
.
.
|8.21 pm|
|20.03.2019|
_Hạ.

View more

+1 answer in: “Em hay hỏi tôi, tại sao cứ mải theo đuổi công việc mà không lo cho mình nhiều hơn, tại sao không chịu để bản thân nghỉ ngơi. Thì bởi lẽ...”

Em hay hỏi tôi, tại sao cứ mải theo đuổi công việc mà không lo cho mình nhiều hơn, tại sao không chịu để bản thân nghỉ ngơi. Thì bởi lẽ...

Hạ Vy
"Cố gắng là để khi nhìn thấy thứ mình thích không cần lo lắng đến ví tiền của chính mình, càng không cần phải nhìn xem sắc mặt của người khác. Cố gắng là để mình độc lập hơn. Chỉ khi bạn có kinh tế độc lập, thì mới có nhân cách độc lập. Chỉ khi bạn có cuộc sống độc lập, bạn mới có suy nghĩ độc lập."
(St)
.
Bởi lẽ...
"Xã hội ngày nay chính là, bạn không có tiền, bạn không có gì cả. Đừng cho rằng kiếm được một người đàn ông giàu có là mọi việc sẽ xong, không ai nuôi bạn không công, họ nuôi bạn béo mập chung quy để ăn thịt. Vậy nên đừng ngồi ăn và chờ chết. Xã hội này thứ bạn có thể dựa dẫm không phải đàn ông, mà là tiền, kiếm được tiền thì mới có quyền nói, tiền sẽ là bàn đạp và bức tường để bạn dựa dẫm một cách đầy an tâm chứ không phải đàn ông."
(St)
.
Và...
"Tôi rất lo sợ, tôi lo sợ chẳng thể trả lại mẹ tôi một nửa những gì tốt đẹp mà bà đã dành cho tôi."
(St)
.
.
|6.54 pm|
|20.03.2019|
_Hạ.

View more

+1 answer Read more

.

Hạ Vy
Một lần quay đi, phá tan bao hẹn ước.
Một lần ngoảnh lại, dập tắt cả bầu trời.
Con người, suy cho cùng vẫn mãi vì một kí ức mà đau lòng.
Có yêu, nên mới hận. Dù hận, cũng không thể tự vô tình.
Bởi vì, còn yêu...
...
"Số phận đến cuối cùng cũng chỉ dừng nơi đó. Chỉ cho em là vệt nắng Hạ, vô tình ngang đời tôi giữa những ngày bão giông..."
(St)
.
.
|7.27 pm|
|18.03.2019|
_Hạ.

View more

Hạ ơi, cậu ta thích em, tỏ tình, em từ chối, cậu ta không chịu buông, kiên trì theo đuổi. Hôm nay cậu ta buồn, em cảm thấy khá lo lắng, nhưng thực sự trong lòng em không có sự rung động của tình yêu. Chỉ là em thương hại cho cậu ta. Em chỉ coi cậu ta là bạn, đúng không Hạ? Hạ có thể rep luôn chứ?

*cười* em muốn Hạ rep gì nào trong khi em đã khẳng định khá chắc chắn về những gì em vừa nói và cảm xúc trong em. Nếu em có sự rung động thì em đã đồng ý cậu ấy rồi. Và bởi lẽ em không còn tình cảm, nên em mới chỉ coi người ta là bạn bè. Lo lắng ấy, chỉ là cảm xúc xuất phát từ sự áy náy của bản thân. Còn về cậu ấy, chắc sẽ giữ em trong lòng một thời gian, khi mà sự cố gắng và chân thành đó không đủ làm em cảm động thì cậu ấy sẽ tự biết buông thôi. Bởi lẽ, tình yêu là vậy, có những thứ không phải cứ càng cố gắng là sẽ đạt được. Cảm ơn em đã ghé. Em chiều ấm.
...
"Trên đời này có người sẵn sàng gánh cả bầu trời vì bạn, cũng sẽ có người chẳng mảy may động lòng dù bạn vì họ mà đi qua bão táp gió sương.
Vậy mà đôi khi, chúng ta thà ngước mắt nhìn trời sụp xuống, cũng không chìa tay ra đón lấy người đang bước đến phía mình. Chúng ta thà vì một ánh mắt bâng quơ mà chấp nhận để bản thân sũng ướt, chứ nhất quyết không dừng lại tìm chỗ trú chân.
Trái tim bướng bỉnh là vậy, cũng đau buồn là vậy. Nhưng chẳng phải bản thân tình yêu đã là một điều đầy mâu thuẫn hay sao ?!"
(St)
.
.
|12.47 pm|
|16.03.2019|
_Hạ.

View more

T hnay cũng mặc đủ ấm rồi,cảm ơn cậu. Ví như mình là nắng, mang đến cho một người thích bóng tối, thứ người ta không cần,đại loại là đơn phương vậy đó,yêu là cho đi như cậu nói.Alright!! Ok, Yêu cho đi ko cần nhận lại,đo là thần tiêN,yêu mong được đáp lại là con ng. Chúng ta có thể học làm thần tiên

Ý cậu là yêu cần được đáp lại thì mới là yêu hả =)))) vậy không được đáp lại thì cậu coi đó là gì, là thứ tình cảm lướt qua hử =))) Có những người, họ chấp nhận trao đi tình cảm của mình, nhiều hơn những gì họ nghĩ, đơn giản vì đó là tình yêu, là thứ duy nhất họ có, dành cả cho người họ yêu thương. Thử hỏi nếu như cậu lúc nào cũng cân đo đong đếm xem mình bỏ ra bao nhiêu tình cảm để nhận về được những gì, liệu mình trao đi tình yêu ấy có thể có được tình yêu khác không thì cậu sẽ mãi mãi chẳng có được nó đâu. Tình yêu đó, vốn dĩ cậu đã trao đi khi cậu gặp người khiến mình rung động rồi. Nhỉ ?!
...
"Hóa ra thích một người rồi, sẽ không có dũng khí nói cho người đó biết, buổi tối hôm ấy, tôi ước nguyện dưới sao băng rằng, hi vọng trong ước nguyện của cô ấy cũng sẽ có tôi. Nhưng thật ra tôi biết rằng, người khiến cô ấy vui vẻ lại là một người khác..."
(St)
.
.
|12.17 pm|
|16.03.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers in: “Hạ ơi yêu một người là như nào”

/cười/ Yêu cho đi không cần biết có nhận lại được tình cảm hay ko . Nhưng thực tế thì nếu ko được đáp lại, đoạn tình đó cũng ko thể kéo dài mãi,trong thời gian đó thì mắc bệnh tim . Yêu một người chỉ đơn giản là trong lòng có người ta,muốn quan tâm,ở bên ..những được đối phương cho phép .

Vậy yêu đơn phương có cần được cho phép hay không ?! Đúng là không có gì có thể kéo dài mãi mãi, kể cả tình cảm được đáp lại cũng vậy mà thôi. Yêu hay không, cũng là do cảm xúc của trái tim mà thôi. Còn yêu thì ở lại, dùng chân thành để mà đi tiếp. Không yêu thì rời đi, bỏ lại sau đó sự chán trường, mệt mỏi và những gì đã từng cố gắng, để đến với những thứ mà được cho là tốt đẹp hơn. Con người, đôi khi vẫn kì quặc lắm, tình cảm của họ cũng vậy, đúng không ?! Cậu nói cũng đúng, nhưng không phải là điều nó cần có cho hai chữ "tình yêu". Cảm ơn đã đọc bài viết của tôi. Chúc cậu một ngày an nhiên. À trời trở gió, nhớ giữ ấm kĩ hơn cho mình nhé. Có gì cần cứ ghé.
...
"Em đang cố giữ cho lòng đừng tan vỡ
Mà thả neo trên một chốn an bình
Nếu có phải buồn thì cũng là không nỡ
Khi giữa đời mình đâu thiếu những giấc mơ.
Em chỉ muốn nhẹ lòng mà viết một câu thơ
Êm như tiếng mùa thu vừa chạm ngõ
Nhẹ như tim em lần nào bỡ ngỡ
Biết yêu thương như thể mới bắt đầu.
Em đang cố giữ lòng mình đừng rơi xuống vực sâu
Không muốn than vãn những âu lo phiền mỏi
Chỉ muốn mỉm cười khi yêu thương gặng hỏi
Em không sao, em sẽ ổn thôi mà...
Có tình yêu nào không phải xót xa, anh ?!
Những vết thương nhói mà tưởng lành, đâu thể...
Em, nhiều lúc vẫn hình dung chuyến hành trình dâu bể
Sẽ là ai có thể khiến em dừng ?!
Em đang cố giữ lòng mình nguyên vẹn với yêu thương
Không chai sạn sau mỗi lần tan vỡ
Không nhói tim và nghẹn ngào trong từng tiếng thở
Khi đã cố giấu đi giọt nước mắt đau buồn...
Em nghĩ mình rồi sẽ tốt hơn
Sẽ điềm tĩnh sau những ngày mưa đổ
Cố giữ an nhiên cho lòng đừng tan vỡ
Cố không xót xa khi nghĩ chuyện mơ hồ…"
(St)
.
.
|10.49 am|
|16.03.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers in: “Hạ ơi yêu một người là như nào”

Người hút thuốc không bao giờ ngửi được trên người mình có mùi thuốc cũng giống như người được yêu mãi mãi không hiểu được người yêu mình có bao nhiêu đau lòng...... Stt...

Người hút thuốc có thể ngửi được mùi thuốc trên người họ, chỉ là họ thích nó nên đã bỏ qua cái mùi khó chịu ấy. Người được yêu có thể cảm nhận được đâu là nỗi buồn và đau khổ của đối phương, chỉ là tình yêu kia được trao đến quá nhiều khiến họ vô tình quên đi mình cần phải đáp lại. Cũng như người yêu mình, tình cảm quá lớn khiến họ muốn che đậy đi nỗi đau bản thân phải gánh, chỉ để đổi lại một nụ cười và sự an nhiên trên gương mặt Người...
...
"Em đừng mặc cả thời gian
Trăm năm ai cũng vội vàng như ai.
Phận duyên rồi sẽ nhạt phai
Sớm nay chớm nụ để mai tiêu điều.
Em đừng mặc cả tình yêu
Nhân gian không thể đoán điều trái tim
Người thương sao dễ đi tìm
Chuyện yêu có thể thành phim rất buồn…"
(St)
.
.
|11.38 am|
|10.03.2019|
_Hạ.

View more

người ta nói ngày buồn nhất trời sẽ đổ mưa ...tại sao e buồn hoài mà trời vẫn cứ nắng

Vốn dĩ đó chỉ là một câu nói hộ lòng người thôi. Cũng chỉ là vô tình ngày nào đó trái tim bị nỗi buồn lát át, trời bỗng đổ cơn mưa. Nhưng em biết không, có đôi khi Hạ lại thấy nắng buồn hơn mưa nhiều lắm. Những vệt nắng hoang hoải có những lúc cũng chờ mong một bóng hình quay về, chỉ để thắp lại màu nắng tươi nó vốn có. Những vệt nắng ấy, mỏng manh lắm, nhưng nó lại chứa đựng cả một khoảng không đau thương. Để đến khi mà nó không chịu đựng được nữa, mới nhờ mưa giãi bày hộ. Với Hạ, nắng là như vậy đó nên Hạ rất thích nắng. Kiên cường biến nỗi đau thành nhẹ tênh trên bầu trời trong vắt...
...
"Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những cải biến của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và giỏi chịu đựng hơn..."
(St)
.
.
|10.43 am|
|09.03.2019|
_Hạ.

View more

Hạ ơi yêu một người là như nào

Đến bây giờ, cậu đã trả lời được câu hỏi này chưa ?!
...
Yêu một người. Là cho đi, nhưng không cần nhận lại.
Yêu một người. Là giao phó mọi cảm xúc của mình cho đối phương. Người ấy cười, cả thế giới của cậu rực sáng và đầy niềm hy vọng. Người ấy có lỡ buồn, trong lòng cậu lại như có mưa rơi.
Yêu một người. Là sự mù quáng với tất cả nhiệt huyết và chân thành.
Yêu một người. Là dám chấp nhận mọi khiếm khuyết của người đó, và yêu nó như những khuyết điểm của bản thân.
Yêu một người. Là kiên nhẫn, là can đảm, là cố gắng cho tương lai phía trước.
Yêu một người. Là nuốt nước mắt mặn chát chỉ để nhìn thấy bình an nơi khóe môi.
Yêu một người. Là khi ta chỉ cần một cái ôm sau ngày dài mệt mỏi, một cái hôn nhẹ chào bình minh mỗi sớm mai.
Yêu một người. Họ bỗng dưng trở thành động lực để bản thân mạnh mẽ và tiếp tục bước đi.
Yêu một người. Là niềm háo hức, chờ mong được nhìn thấy người ấy mỗi ngày, để đâu đó ta khắc ghi hình bóng Người vào trái tim mình.
Yêu một người. Điều quan trọng nhất là niềm tin và sự chân thành của cả hai.
Và cần cả sự bao dung...
...
"Bởi năm nào gặp gỡ
Người ấy khiến mình say
Nên dù tim đã vỡ
Ngọt, đắng vẫn ngập đầy.
Là tại mình quá chén
Hay men đượm quá nồng
Mà khi người đã tỉnh
Mình vẫn uống chưa xong... ?!"
(St)
.
.
|4.44 pm|
|03.03.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers Read more

.

Hạ Vy
Gửi em, cô gái của Hạ...
Em, đừng buồn nữa có được không ?! Đừng mãi đắm chìm vào cuộc tình đã kết thúc. Tự bản thân em biết, nếu người ta muốn quay về bên em, người ta đã về rồi. Nếu người ta thương em thật nhiều, chắc chắn sẽ không nhẫn tâm nhìn em đau lòng như vậy. Nước mắt em rơi, mặn đắng nơi khóe mắt, cũng chỉ một mình em nếm trải, cũng một mình em tự tay quệt đi. Em ngóng chông từng thời khắc liên quan đến anh ấy, em mòn mỏi đợi chờ những tin nhắn vốn không được gửi đến, em háo hức với những gì thuộc về anh ấy, ghi nhớ từng chút từng chút về Người. Nhưng em à, tôi tin em biết, chiếc gương khi đã vỡ, em cố gắng gắn lại, nó vẫn sẽ hằn lên những vết nứt. Nhìn qua tưởng chừng nhỏ bé nhưng thực chất lại sâu thẳm. Liệu tình yêu em có đủ lớn để chữa lành cho nó hay không ?! Đừng cố chấp nữa, được không ?! Nếu họ tốt như những gì em nói, sao lại nỡ lòng buông tay em vì một lý do đơn giản đến thế. Nếu họ yêu em hơn bản thân mình, tại sao lại không dám tin em thêm lần nữa. Họ đã để nỗi giận lấn át tình yêu, để lý trí ấy chặn ngang trái tim. Được rồi em nói họ có lý do. Ừ, đó là hết yêu, là mất niềm tin, là tình cảm đã thay đổi rồi. Tôi không bảo em phải quên đi, hay đừng nhớ nữa. bởi lẽ em đã yêu người ta bằng tất cả những gì em có, bằng nỗi lòng chân thật trong chính em. Chỉ là, hãy cố gắng mạnh mẽ lên. Ừ thì hãy khóc thật đã một vài lần, để nhớ và nhìn lại mọi thứ đã qua. Học cách chấp nhận "người ấy đi rồi". Tôi tin em sẽ làm được. Và tôi mong muốn một ngày có thể nhìn thấy em cười rạng rỡ, nói với tôi em ổn. Tôi mong một ngày em có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình để đối mặt với giông bão ngoài kia. Tôi mong một ngày em có thể sẽ lại yêu bằng những nhiệt huyết của tuổi trẻ. Hãy vui lên nhé, vì thanh xuân luôn là những kết thúc như vậy. Dù không viên mãn như ta tưởng, nhưng nó vẫn mãi là hồi ức đẹp đẽ nhất mang sự nuối tiếc, để ta trưởng thành...
...
"Nơi nắng tắt, chưa bao giờ là nơi mặt trời lên.
Vậy nên, đừng nhìn kết thúc của ngày hôm nay, mà phán xét tia nắng của ngày mai.
Yêu thương mỗi ngày một khác, và đau thương cũng mỗi người một nỗi.
Không có tia sáng cuối con đường, cũng chưa thể chắc trong bóng tối không tồn tại lối thoát."
(St)
.
.
|11.21 am|
|03.03.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers in: “.”

.

Hạ Vy
Cô đơn. Là gì ?! Đã bao lâu rồi mình sống với cô đơn... ?!
Cô đơn. Là giữa bộn bề cuộc sống, ta không tìm được bến lặng cho riêng mình.
Cô đơn. Là khi nước mắt trực trào ra, chẳng có một chiếc khăn chìa đến.
Cô đơn. Là khi có được vô vàn niềm vui, chợt nhận ra không có người chia sẻ.
Cô đơn. Là khi những nỗi buồn được thốt ra, chợt nhận thấy chẳng có một ai lắng nghe.
Cô đơn. Là khi đứng trước ánh lửa rừng rực cháy, ta vẫn cảm thấy cái giá lạnh len lỏi sâu trong tim.
Cô đơn. Là khi đã bật khóc, chẳng có bờ vai nào cho ta dựa dẫm.
Cô đơn. Là khi mệt mỏi đến tột cùng, quanh đi quẩn lại chỉ còn một mình giữa đêm dài vắng lặng, nghe tiếng gió xé quặn thắt từng con phố...
...
"Người ta nói đừng vì một lần tổn thương mà trốn tránh cả đời, đừng vì một chuyện tình đổ vỡ mà đánh mất niềm tin ở tất cả mọi người.
Nhưng người ta không nói, phải làm thế nào nếu đặt hết tất thảy những gì mình có vào một nơi rồi nhìn nó từ từ vỡ vụn, không thể nhặt từng mảnh mà ghép lại, cũng không muốn để ai chạm tới nỗi đau này.
Cô đơn, đôi khi không phải một lựa chọn mà chỉ là một nơi ẩn náu tạm bợ mà thôi."
(St)
.
.
|8.31 pm|
|02.03.2019|
_Hạ.

View more

Hạ có thể viết chút gì đó cho cô gái đắm chìm quá nhiều trong tình yêu đến mức mù quáng không ạ 😞?

Tho?Venggg
Tạm biệt cái nắng nóng oi bức, Hà Nội lại trở mình qua những ngày gió bắc ùa về. Ngân nga cùng vài bản radio đã cũ, nhẹ nhàng và sâu lắng như chính cô hiện tại. Đâu đó vấn vương câu hỏi hôm nào... Nếu một ngày em biến mất, anh liệu có buồn không, anh, sẽ đi tìm em chứ... ?!
Cô quen anh vào một ngày nắng trải vàng khắp những phố, nơi quán cafe quen thuộc. Thời khắc cô bắt gặp ánh nhìn trìu mến ấy, cô nhận ra mình đã phải lòng một người. Cô tìm hiểu về anh, cô biết, thì ra anh đã có người yêu rồi. Nhưng cô đã trót trao yêu thương. Anh không quá hoàn hảo như những người con trai khác nhưng anh lại mang đến cho cô cảm giác gần gũi và an toàn. Tưởng chừng tất cả những giông bão ngoài kia sẽ đều dừng sau cánh cửa nơi có anh. Anh hay cười, nụ cười trong vắt như giọt sương sớm mai, ấm áp đủ làm người đối diện thấy bình yên. Như một bản năng của trái tim, cô đã yêu anh nhiều hơn những gì cô nghĩ. Cô ghé quán thường xuyên hơn, chỉ để thấy hình bóng anh, chỉ để biết anh vẫn rất tốt. Cô dần gạt bỏ tất cả để bên anh nhiều hơn, để nói cho anh nghe những gì cô đang nghĩ. Tâm hồn ấy chỉ mong anh một ngày có thể thấu hiểu, có thể để cô chạm đến. Cô dần mơ về một mái ấm, có anh và những đứa trẻ, gia đình họ sẽ hạnh phúc bên nhau đến bạc đầu. Những tháng ngày qua đi, cô thấy mình như đang được sống nơi thiên đường, ngọt ngào và lãng mạn. Sau tất cả, cô tin mình đã tìm được một người thật sự thuộc về. Cô cũng tin mình hơn người con gái mà anh yêu, anh sẽ chấp nhận tình cảm ấy và rời xa người con gái đó. Nhưng mọi thứ đâu như vậy, anh đã từ chối cô. Ừ, cả thế giới nơi cô sụp đổ, tất cả vỡ vụn, những kí ức quý giá ngày nào giờ như trăm ngàn vết dao đâm thẳng vào thân thể nhỏ bé và yếu đuối. Quay cuồng trong sự hỗn loạn, tình yêu biến thành hận thù. Cô đem những gì cô vun vén, những gì chân thành nhất, làm tổn thương người cô yêu, cũng là dày vò chính mình. Không phải rượu đắng thì là những đêm đi tìm cảm nhận thể xác, tìm sự thương hại nhỏ nhoi. Không phải cô muốn trêu đùa tình cảm của kẻ khác, nhưng nếu không cô sẽ rất cô độc. Cô tìm anh trong kí ức sót lại, tìm nụ cười anh trong cơn say bên kẻ lạ. Để rồi những lúc nỗi nhớ cuồn cuộn dậy sóng trong lòng, cô lại lết mình đến cạnh anh, mong anh sẽ vì bộ dạng thảm hại này mà thay đổi, và để rồi lại bị anh hắt hủi và xa lánh. Anh nói anh chán ghét cô, nói cô hãy trở về là mình của trước kia đi. Nhưng làm sao được, khi mà tình yêu ấy đã quá lớn, đã khiến bản thân cô chìm đắm đến nỗi không thể tự thoát ra. Một tình yêu trong sáng nay thành mù quáng và tràn ngập nỗi đau, cứ thế mà xoay vòng, bởi cô biết bản thân đã quá rõ cho những giọt nước mắt đã rơi cạn. Ử, dù đã bình thản hơn rất nhiều, nhưng tình cảm ấy, đôi khi vẫn như ngọn lửa trực chờ cháy, âm ỉ âm ỉ, nhói mãi nơi vết thương...
...
"Rồi chiếc lá rơi giữa mùa đông vắng
Anh đã mang những tia nắng xa dần.
Em ngồi khóc dưới tán cây chết lặng.
Nghe nỗi buồn ghé lại để làm quen..."
(St)
.
.
|4.34 pm|
|23.02.2019|
_Hạ.

View more

Vì yêu mà đến,cũng vì yêu mà đi,dù có cùng ai ta mong nhau sẽ vui. #quakhuchinenlaquakhu

Đôi khi Người đến cũng đâu vì yêu, chia tay, vốn dĩ là đã hết yêu. Tôi sợ những gì người ta nói vì yêu mà hy sinh, hay rời đi vì kẻ kia. Kết cục không thuộc về nhau, mãi mãi không nên ở lại...
...
Chia tay, xin người đừng nói sẽ nhớ tôi, bởi nỗi nhớ, dù có đẹp đẽ bao nhiều rồi cũng sẽ trôi sâu vào ký ức, rơi tõm vào khe nứt mang tên "người lạ" và hiển nhiên đến đúng thời điểm nào đó, tôi, trong tim người sẽ chỉ là một mảnh ký ức vỡ vụn theo thời gian, sẽ biến mất không chút vấn vương. Người thương, từng nhớ, rồi thành kẻ lạ. điều đó làm tôi sợ Người à...
Chia tay, xin người khi bước đi đừng nói tôi hạnh phúc, đừng dễ dàng chúc như thể hạnh phúc là điều dễ có. Người biết đấy, kẻ ở lại, dẫu có trăm ngàn mạnh mẽ cũng chẳng thể cười tươi xoa đậy trái tim đã ứ đầy vết thương, tôi tự hỏi liệu nỗi đau trong tim có vì lời Người nói mà trở lên hạnh phúc hay chăng ?!
Chia tay, xin người đừng nói tôi phải quên hay nhớ người vốn chẳng còn bận lòng, nước mắt dẫu rơi, cơn đau dẫu dài, thì sự thật là người đã chẳng còn đưa tay ra với giữ, chẳng còn nhói lòng vì xúc cảm tim tôi. Người bước đi, tôi ở lại, ký ức này liệu có dễ dàng để quên ?!
Chia tay, xin người đừng đi bỏ lại khoảng trống rỗng trong tim tôi. Đừng bước đi như kẻ xa lạ chưa từng thương nhớ, dẫu tình đã hết, duyên đã tan, thì cũng đừng im lặng, vô thanh, xa lánh, điều đó làm tôi đau lắm Người à...
...
"Thôi người đừng nói gì thêm
Lòng này đã đủ yếu mềm chênh vênh.
Người đi đường nắng rộng tênh
Nơi tôi đứng lại bồng bềnh trong mưa..."
(St)
.
.
|7.29 pm|
|22.02.2019|
_Hạ.

View more

Liệu, anh có đang đọc... ?!

Hạ Vy
Rốt cuộc đi một vòng lớn như vậy, điều cuối cùng cố lãng quên cũng vẫn không thể quên. Giữa hàng vạn con người đang lướt đều qua nhau trong từng khắc đồng hồ, vẫn không thể tìm được một ai giống anh, cuối cùng vẫn là bỏ lỡ và nuối tiếc. Tiếc những ngày tháng bên anh không thể làm anh được hạnh phúc như bao người đang yêu khác. Tiếc những gì bản thân trao đi không đủ để giữ trọn yêu thương. Tiếc những phút giây mình bên nhau nhưng không thể nắm giữ nó nhiều hơn. Tiếc thanh xuân quá muộn màng để ta vô tình lạc mất chính mình. Nước mắt âm thầm khẽ rơi, cuối cùng vẫn là chọn bước qua, đành tâm bỏ lại sau lưng những vệt nắng đã nhạt màu. Kí ức cũ trôi đi, như một phần tất yếu của cuộc sống, quên đi, liệu sẽ nhẹ nhàng hơn ?! Hay trái tim còn đang dằn vặt, cố chấp muốn nhớ, kiên trì nhặt những mảnh vỡ hạnh phúc mặc bàn tay đã đủ những vết xước vết trầy chưa khô máu ?! Yêu một người, không sai, nhưng mù quáng chọn lựa một con đường không lối thoát cho bản thân là sai. Hay thôi, em không làm được thì ta để mặc thời gian nhé. Bởi lẽ yêu một người, yêu hết mình, đã là trọn vẹn rồi. Nỗi nhớ ngày hôm nay, xin gói gọn lại. Nếu được bắt đầu lại, em sẽ yêu Người trước, sẽ đi tìm Người trước, sẽ dành hết những gì em có, trao hết cho Người, để Người cảm nhận được em đã từng yêu Người rất nhiều, rất nhiều, dù bây giờ, hay mãi sau này, tình cảm đó chưa bao giờ thay đổi...
...
"Chúng ta cũng như những áng mây trên trời, trôi lững lờ vô định không biết về đâu. Không biết đâu mới là chốn yên ấm, bị những cơn gió thổi qua vô tình, lạnh lẽo và bi thương..."
(St)
.
.
|8.12 pm|
|09.02.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers in: “.”

.

Hạ Vy
Anh, có còn nhớ... ?!
Anh, hôm nay mình học phần này nhé, em đọc này anh viết đi... Anh ghi ra hẳn một cuốn vở riêng này, ghi là cô giáo Hà, ngày nào anh cũng sẽ mang nó trong cặp, để nhớ đến em...
Anh, em buồn ngủ rồi, anh tắt máy đi... nhưng mà em lại không muốn tắt nữa rồi, em muốn được nghe giọng anh, hay mình cứ để vậy đi, có anh ở bên em em sẽ ngủ rất ngon, sẽ không sợ nữa... Sáng hôm sau, khi cô tỉnh dậy, nghe được tiếng anh vẫn khẽ thở đều qua micro điện thoại, ấm áp và yên bình...
Anh, tiếng cô nức nở vang sang đầu dây phía bên kia, anh cuống cuồng lo sợ, và rồi anh cũng bật khóc, nói cái gì mà em muốn khóc đúng không anh sẽ khóc cùng em...
Anh, hôm nay đã là ngày thứ tư anh rời đi rồi, em nhớ anh nhiều lắm, hôm qua em gọi hoài cũng không có ai bắt máy, bao giờ anh mới về, không có anh mọi thứ tệ lắm...
Anh, một tháng rồi, anh vẫn chưa về, anh có ổn không, học hành có tốt không đấy, sắp thi rồi, anh cố gắng lên nhé, em cũng sẽ cố gắng hết sức, hì nãy em lại gọi, nhưng không ai nghe, chắc anh bận lắm, khi nào rảnh anh nhắn em một câu được không... Mỗi ngày trôi qua, cô đều để lại một đoạn tin nhắn kể anh nghe những thứ cô trải qua, những gì cô gặp, và câu em nhớ anh luôn luôn không thiếu một chữ. Bởi cô mong ngày anh trở lại, nó sẽ khiến anh ấm lòng, và để anh biết, anh đã là một phần không thể tách rời trong cô...
Chấm xanh hiện lên, sau bao ngày tháng mòn mỏi... Cơn mưa mùa hạ cuối cùng cũng kết thúc, trả lời bầu trời vẻ xanh trong và làn gió xe lạnh của mùa thu. Anh, đã thật sự buông tay cô...
Gào thét trong tuyệt vọng, thế giới nơi cô sụp đổ ngay trước mắt, cô nắm chặt, cũng không thể giữ lại một mảnh kí ức muốn vỡ tan, nước mắt rơi như pha lê nhuốm màu máu đỏ, để bi thương phủ kín vạn vật...
Cô, lang thang tìm kiếm hình bóng anh còn xót lại, vật vờ mang thân xác của u hồn, với trái tim đã bị khoét mất một nửa, cô sống, như kẻ đã chết...
Anh, có còn nhớ, hôm ấy nắng thật đẹp. Nắng trải dài vắt lối theo từng khung đường em đi. Nắng đẹp, như chính lời anh nói yêu em...
...
"Những tưởng chuyện tình của đôi ta sẽ là một bản tình ca hoàn mĩ, nhưng hóa ra lại là hai bộ phim bi thương.
Nếu nỗi nhớ cũng có thanh âm, thì tôi không mong đó sẽ là những tiếng nức nở đau thương…"
(St)
.
.
|9.38 pm|
|05.02.2019|
_Hạ.

View more

+2 answers Read more

.

Hạ Vy
Hôm nay của em thế nào ?! Có còn ngẫu hứng với một vài món đồ xa xỉ, hay gặp gỡ một vài kẻ lạ ?! Người dối gian em chọn ở cạnh, kẻ thật tâm em chọn xa cách. Đánh đổi bản thân chỉ để thỏa mãn niềm kiêu hãnh sâu thẳm trong tâm hồn. Em, liệu có còn là người con gái tôi từng thương ?! Em thay đổi như chính người em căm ghét. Thứ gì ở họ đã khiến em can tâm tình nguyện trao đi điều quý giá nhất ?! Em vốn đã biết mọi thứ không phải trò đùa, vậy cớ sao em cứ ngang bướng gánh chọn tất cả ?! Em vì ai mà chọn buông thả, vì ai mà hành hạ chính mình, mải miết đi tìm thứ mang tên tình yêu đã quên vào dĩ vãng. Trái tim em chai lỳ, nên em chọn cảm nhận thể xác ?! Và hình như em lại quên mất, rằng dù là ai, chỉ cần không phải người em yêu, mọi hoan lạc trên đời cũng không khiến em được hạnh phúc, vòng tay ấy, chỉ đủ ôm cơ thể nhỏ bé của em chứ không thể mang đến cho em cảm giác bình yên mà em đang kiếm tìm. Họ không phải người ấy, không phải đâu em à. Tỉnh lại đi. Người em thương, đã xa em mãi mãi rồi. Đứng dậy đi, nhìn nơi chân trời, nhìn thật kĩ, bước chậm lại, em sẽ thấy có người vẫn luôn đợi em. Trở về là mình nào, cô gái với niềm đam mê cháy bỏng, em đã từng theo đuổi ước mơ như thế nào, đừng từ bỏ. Em biết không, em ở trong tôi, mãi là người con gái đẹp nhất, mãi là một đứa trẻ trong sáng song hành cùng người phụ nữ mang sự trưởng thành. Tôi chúc em sẽ thành công trên con đường em chọn. Hẹn gặp lại em vào một ngày đẹp trời không xa...
...
"Cho đến một ngày chúng ta không còn cuồng điên nữa, em đừng thất vọng, dù có là một kết thúc nhạt nhòa. Thanh xuân tưởng chừng hoang đường, nhưng sẽ chẳng ai lựa chọn buông xuôi. Nếu có một ngày tôi biến mất nơi chân trời xa thẳm, xin em đừng đau buồn dù em không thể quên. Mong rằng hoa vẫn nở như thường, và em vẫn sẽ ngẩng đầu cười rạng rỡ. Tôi nguyện hóa thành ánh mặt trời đánh thức em mỗi sáng mai..."
(St)
.
.
|3.31 pm|
|27.01.2019|
_Hạ.

View more

Một bài viết đã cũ...

Hạ Vy
Trong em, đã nhẹ nhõm hơn phần nào chưa... ?!
...
Duyên là do trời định, phận là do người tạo, ở bên ai là sự lựa chọn của chính mình. Có những mối tình ngỡ là cả cuộc đời, nhưng chớp mắt, mọi thứ đều hoá hư không. Có những mối tình tưởng rằng sẽ ở lại sau tất cả, nhưng đến cuối đường mới hay, mình đã nắm tay sai một người. Có những mối tình chẳng nguyện thề, chẳng tha thiết, tất cả chỉ là sự bình lặng qua ngày, nhưng ngoảnh mặt, sau bao đổi thay, hoá ra lại là định mệnh.
Đến một lúc nào đó, khi đã bước qua một nỗi đau đủ dài, em sẽ ngoảnh lại, thầm cảm ơn cuộc đời vì đã cho em một người làm em đau nhưng cũng sẽ cho em một người để xoa dịu nỗi đau đó. Và người ấy, có thể em sẽ không yêu quay quắt đến nghẹt thở, chẳng cuồng dại làm những điều điên rồ không tưởng vì tình yêu như lần đầu tiên nữa, nhưng sẽ là người khiến em mãn nguyện tựa đầu, bình yên cuộn gối. Đó không phải là tình yêu định mệnh nhưng là duyên phận một đời, vì duyên nên gặp gỡ, vì phận nên chọn ở lại đến tận cùng. Người ấy chẳng phải là những con người quá hoàn hảo, hay nổi bật ngoài xã hội, họ chỉ đơn giản là người sẽ đến đúng thời điểm, gặp đúng được người mình cần để chọn ở lại bên em, bỏ qua tất cả những khiếm khuyết, lỗi lầm, tổn thương mà em có. Họ sẽ không nói với em ba tiếng "anh yêu em" mỗi ngày, họ sẽ chẳng quỳ gối để mang cho em một đôi giày như trong cổ tích, họ cũng chẳng lãng mạn đứng trước cổng nhà em để dỗ dành hết nỗi giận hờn, nhưng... họ luôn tin em, sẵn sàng cùng em bước đi. Vì một chữ tin, họ sẽ không dễ dàng rời bỏ em như cái cách mà những người yêu nhau không đủ sâu sắc vẫn đổ lỗi cho duyên mỏng.
Những người hạnh phúc nhất trên thế giới này không phải người chưa từng đổ vỡ, chưa từng thất bại, chưa từng tổn thương, hay người hạnh phúc nhất cũng không phải người có được những thứ tốt nhất, tuyệt vời nhất, chỉ là chúng ta đã vượt qua được ranh giới giữa việc cố gắng và buông bỏ, lạc quan và bi quan, từ bi và hận thù. Những người đem nỗi đau đến cho em cũng đã đi rồi, một khoảng lặng đủ dài chỉ có một mình với nỗi đau. Vết thương có thể vẫn nằm nguyên ở đấy, nhưng thời gian sẽ dạy em cách thay đổi để thích nghi. Mạnh mẽ đứng dậy, tập tin tưởng vào những điều nhỏ bé, tập yêu thương bản thân và tạo ra cho mình hạnh phúc. Người ấy nhất định sẽ đến. Bởi sau cùng, em xứng đáng được yêu thương...
...
"Em ước rằng, mai này sẽ khác
Để lãng quên, tất cả kí ức xưa
Quên bóng người, quên ngay cả ánh mắt
Rồi nhẹ lòng, bước tiếp với thời gian..."
(St)
.
.
|1.00 pm|
|06.01.2019|
_Hạ.

View more

.

Hạ Vy
"Tâm ý của tôi đối với người ấy, có yêu thương, có hờn giận, có đợi chờ, có trách móc, chỉ không có đành lòng buông bỏ.
Tấm lòng của người ấy đối với tôi, có thương cảm, có biết ơn, có nỗ lực, chỉ không có tình yêu..."
(St)
.
"Cô đơn chính là yêu sai thời điểm,
Không thể nở hoa nhưng lại muốn nảy mầm..."
(St)
.
"Đến gần người ấy thêm một chút sẽ ấm áp hơn một chút, rồi sao? Sau đó, tim bạn lại lạnh lẽo đi vài phần. Đó là tình đơn phương..."
(St)
.
.
|9.34 pm|
|01.01.2019|
_Hạ.

View more

.

Hạ Vy
Em nhớ anh, nhớ Hà Nội, nhớ cốc me đá bên bờ hồ, nhớ gánh hàng cúc họa mi vẫn long dong trên phố, nhớ một vài quán cũ hai đứa hay lui tới. Nơi có hai kẻ lang thang đi lạc tìm bến đỗ. Anh từng hứa sẽ đưa em đi ăn kem vào những hôm trời lạnh cóng, sẽ vi vu đâu đó thật xa, để rồi trở về lúc đã xế chiều, để hoàng hôn buông nhẹ trên mái tóc, để ta kịp vẽ khung cảnh mộng mị trước khi bóng tối ngập tràn...
...
"Em thích anh, là kí ức độc nhất vô nhị của em.
Chôn kín vào đáy lòng, mặc kệ người khác buông lời tổn thương."
(St)
.
.
|1.16 pm|
|31.12.2018|
_Hạ.

View more

Đứng nhìn bóng lưng người mình thương khuất dần sau màn mưa. Cảm giác thật khó tả. Hạ, có thể viết cho em vài dòng không ..!?

Minh Hà
Hôm nay trời lại đổ cơn mưa. Vài làn gió lạnh lùa theo nơi cửa sổ, khẽ vô tình làm người ta thèm một hơi ấm. Nghe nói miền Bắc lại vào đợt rét. Mưa, mang theo dòng chảy của hồi ức cùng bóng dáng Người, nhẹ nhàng khắc lên làn sương mờ ảo...
Ngày anh đi. Anh và cô, cả hai đều không nói một lời. cứ lặng lẽ bước qua nhau. Vì cô biết vốn dĩ cô không thể níu kéo, dù muốn hay không cô cũng phải buông. Bởi lấy gì đây để giữ một bước chân đã thật sự muốn đi. Bởi định mệnh đã định sẵn, cô và anh, mãi mãi không thể ở bên nhau...
Ngày anh đi. Mây đen giăng kín cả bầu trời. Lạnh lẽo và u ám. Mưa đổ xuống. Cô vẫn đứng đấy. Nhìn bóng anh đi xa. Xa mãi, mờ đi trong hơi nước. Cô khóc. Giọt nước mắt nóng hổi khẽ chảy dài theo hai gò má, vẫn là sự bất lực và nuối tiếc. Liệu anh có từng hiểu, cô yêu anh nhiều đến nhường nào mới nhẫn tâm bắt ép mình buông tay, để anh bước tiếp với tương lai và hạnh phúc anh chọn. Có lẽ với cô, được bên anh đã là mong ước lớn nhất cuộc đời này...
Khép lại những suy tư về miền kí ức đã cũ, em để mình trở lại là chính mình. Dừng chân nơi quán cũ quen thuộc, cũng lặng im ngắm nhìn dòng người đang hối hả chạy mưa, bên những lo toan và bộn bề của cuộc sống. Anh, giờ có ổn không, người em thương. Có đang nghĩ về em không ?!...
Ai nói sau cơn mưa trời lại nắng ?! Đó chỉ là một dấu hiệu cho những cơn mưa tiếp theo...
...
"Lòng mình đã hết sầu chưa?
Hay còn ướt đẫm sau cơn mưa rào?
Người đi quên một câu chào
Để người ở lại biết bao nhiêu buồn..."
(St)
.
.
|8.57 pm|
|28.12.2018|
_Hạ.

View more

2

Hạ Vy
[...]
09
Thời điểm bà ngoại chết não, ông ngoại ngồi ở bên cạnh bà, giúp bà chải lại tóc. Vừa khóc vừa nói với bà, đừng lo lắng tôi, tôi sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, bà yên tâm đi. Lúc ông nói xong, bà ngoại liền chảy nước mắt.
10
Bà ngoại qua đời năm 2003, trong tang lễ ông ngoại không nói một lời, cũng không nhỏ một giọt nước mắt. Lúc đi đến chỗ chôn cất, ông ngoại đứng bên cạnh phần mộ, chỉ nói một câu: "Đi chậm một chút!" Sáng ngày thứ ba, ông ngoại ngồi dựa ở trên giường, cầm trong tay một chiếc áo của bà ngoại, lẩm bẩm "Bà đi thật rồi." Ông ngoại cùng bà ngoại kết hôn đã hơn 60 năm, tôi chưa từng nghe ông ngoại đối với ngoại bà nói qua một câu "Anh yêu em".
11
Ông nội luôn ngoài miệng chê bai bà nội, bà nội luôn trả lời một câu "Lão già chết dẫm". Vài năm sau, bà nội bị ung thư phổi phải nằm viện, ông nội trong một đêm liền già đi rất nhiều. Ông luôn nằm bên giường bà nội nói: "Bà già chết dẫm... bà xem bà lại có thêm nhiều nếp nhăn rồi." Bà nội đi rồi, chúng tôi ai cũng không tìm được ông nội, ngày thứ hai mới phát hiện ông đang nằm bên cạnh chỗ an táng của bà.
12
Có một ngày bà nội nấu cơm xong, đứng ở trong sân gọi ông nội đi ăn cơm, gọi rất nhiều lần. Cuối cùng hô lớn "Ông xã, ăn cơm thôi!", sau đó vừa cười vừa nói "Thiệt buồn nôn!".
Lại có một ngày lúc nghỉ trưa, bà nội tôi đột nhiên nói với ông nội tôi: "Sau này ông hãy đi sau tôi đi, nếu không khi tôi có một mình, nhất định sẽ nhớ ông phát sợ luôn." Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông nội rơi lệ.
13
Lễ tình nhân ngày đó tôi ở trên xe buýt, nhìn thấy một bà lão vẻ mặt rất gấp gáp luôn hướng phía ngoài cửa kính mà nhìn. Cửa xe mở ra, một ông lão đầu tóc trắng liền bước lên xe. Bà lão liền tức giận: "Ông làm gì, xe muốn chạy rồi ông làm sao về nhà." Ông lão cười cười, từ phía sau lưng lấy ra một đoá hồng nói "Cho bà".
14
Năm 2009, ông ngoại bị bệnh rất nghiêm trọng, bác sĩ khuyên chúng tôi từ bỏ, nói rằng nếu tiếp tục nữa sẽ khiến bệnh nhân càng đau khổ thêm. Cuối cùng, bà ngoại tự tay tháo ống dưỡng khí của ông xuống. Sau đó bà ngoại liền rời khỏi phòng bệnh, mẹ liền kêu tôi đi theo xem chừng bà một chút. Lúc đi ra tới khúc quanh, tôi thấy bà ngoại cầm tấm hình lúc trẻ của ông và bà, khóc như một đứa trẻ.
15
Sau khi bà tôi qua đời, ông tôi bị đả kích rất nghiêm trọng, dẫn đến mất trí nhớ. Có một lần tôi đi thăm ông, ông chỉ vào tấm hình của bà đặt ở đầu giường và hỏi tôi: "Cô gái này là ai vậy? Ông có thể gặp cô ấy không? Ông muốn cô ấy gả cho ông."
...
Tình yêu tốt nhất, không phải là hoàn mỹ đến không tì vết. Mà là sau khi anh đến, thủy chung ở bên cạnh em, không rời đi nữa. Một lần nắm tay, chính là cả đời...
(St)
.
.
Em đi nhé, đến khi nào bằng lăng nở rộ, anh quay trở về. Cuộc đời không có anh không có nghĩa, chi bằng em đánh cược tất cả thanh xuân mà em có, đổi lại một câu "Anh đây, xin lỗi anh đến trễ" của anh được không ?! Ừm, quyết định vậy nhé. Nhờ gió, gửi tặng anh...
.
|11.23 am|
|12.11.2018|
_Hạ.

View more

Em cũng chẳng rõ em làm sao.. Em chỉ biết người ta nói cậu ấy rất thương em. Nhưng lúc nào cậu ấy cũng giỡn với người khác ! Em thực sự rất khó chịu nên đã chia tay.. Nhưng em biết cậu ấy nhớ em rất nhiều và em cũng vậy.. Em phải làm sao đây chị có thể cho em lời khuyên không :(

Em biết cậu ta rất nhớ em ?! Lấy gì để em biết được ?! Thứ khó đoán nhất và sâu nhất là lòng người. Một khi em đã quyết định chia tay, trong hoàn cảnh này đó là biểu hiện của niềm tin bị bẻ gãy và vơi hụt đi một phần trong em rồi. Nếu người ấy "thật sự" yêu em, cậu ta sẽ biết cách giữ khoảng cách với những người khác giới, cũng như làm cho em an lòng. Tình cảm cậu ta dành cho em sẽ thể hiện qua cách cậu ta đối xử và trân trọng em như nào chứ không thể hiện qua cách người khác nói với em. Lấy cớ gì để em tin vào những thứ người ta nói đó ?! Ừm, cứ cho là nếu em có ý định muốn quay lại với cậu ta đi, thì hãy nói rõ cảm xúc của mình với cậu ấy, nếu cậu ấy còn yêu em, sẽ tự biết cách phải cư xử ra sao cho hợp lý. Được chứ ?! Hạnh phúc là của em, do em quyết định. Em chọn như nào Hạ đều tôn trọng cả. Mong cho những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với em. Cảm ơn em đã ghé Hạ. Một chiều an nhiên...
...
"Rất nhiều người, bạn rời xa anh ta, càng giống như một loại giải thoát. Không sai, thực sự sẽ có đau lòng, cũng sẽ có tổn thương. Nhưng từ quan điểm cuộc sống mà nói, đây chính là buông cho bản thân một con đường sống. Bởi vì, ở lại bên cạnh người đó, bạn sẽ tổn thương cả một đời. Rời xa rồi, chỉ tổn thương trong một thời gian. Vì vậy, không cần giữ lại người không phù hợp. Chúng ta không những cần tìm được đúng người, càng cần phải học cách rời xa người không phù hợp. Rời xa, cũng là một loại đúng đắn."
(St)
.
.
|1.39 pm|
|09.11.2018|
_Hạ.

View more

1

Hạ Vy
MỘT ĐỜI CHỈ ĐỦ YÊU MỘT NGƯỜI...
01
Ông nội là một người rất ghét phong kiến và mê tín, ngay cả trở về nhà tổ để tế bái tổ tông đều là đứng, cho tới bây giờ cũng chưa quỳ lần nào. Sau này, có một lần bà nội bị té gãy chân, phải nằm viện. Lúc ông nội trở về nhà tổ để bái tế, không nói hai lời, liền phịch một tiếng quỳ xuống.
02
Ông nội lúc đi lính viết nhật ký, trang đầu tiên đã viết: "Thứ nhất không thể quên nước, thứ hai không thể phụ em."
03
Bà nội bệnh nặng qua đời vào một đêm, thời điểm bà nội cấp cứu cả nhà không có cho ông nội biết, ông nội rạng sáng 3, 4 giờ liền một mình vào bệnh viện. Thang máy trong bệnh viện lúc đó bị hư, ông leo hết thảy 32 lầu để đến phòng giải phẫu của bà. Ông lúc đó 86 tuổi.
04
Bà nội lớn hơn ông nội hai tuổi, lúc còn trẻ tính khí của ông nội rất không tốt, bà nội bị rất nhiều ủy khuất. Có một lần bà nội không chịu nổi, liền rời nhà ra ngoài, cũng không có đi xa lắm, nhưng lại khiến ông nội bị dọa sợ. Từ hôm đó trở đi, bà nội chỉ cần vừa đứng lên, ông nội sẽ lập tức ngậm miệng, đi ra ngoài cửa.
05
Ba tôi làm bà nội tức giận, bà nội không chịu ăn cơm, ông nội mắng ba một trận. Sau đó ông khóc nói với bà nội: "Bà gả cho tôi mấy thập niên rồi, tôi cũng chưa từng tức giận với bà lần nào, bây giờ con trai lại như vậy tức giận với bà." Năm đó tôi 21 tuổi, lần đầu tiên thấy ông nội khóc.
06
Bà nội và ông nội năm trước là hôn nhân vàng, qua nhiều năm như vậy, bọn họ cũng già rồi. Ông nội đã già, bệnh tình càng ngày càng nặng, ông quên mất tên của con cháu, thậm chí quên luôn tên của mình, nói cũng không còn rõ ràng. Nhưng là, khi chúng tôi chỉ vào bà nội và hỏi ông đây là ai, ông nội liền có thể nói chính xác với chúng tôi là "Bạn tình của ông".
07
Tôi không biết chuyện xưa của ông bà nội. Nhưng có một lần khi tôi xem ti vi, bà nội nằm trên ghế sa lon bên cạnh. Lúc ông nội muốn đi ra ngoài đến báo với bà một tiếng, ông cúi người xuống, sát vào bên cạnh lỗ tai của bà nói "Tôi ra ngoài nhé", sau đó hôn bà nội một cái. Năm đó ông nội đã 70 tuổi rồi, tôi đang học phổ thông, trong nháy mắt ngay lúc đó tôi đã hiểu sau này muốn tìm tuýp đàn ông như thế nào rồi.
08
Ông bà nội tôi không có chuyện tình xưa gì. Mấy ngày trước tôi bị gãy xương, bà nội tới nhà để chăm cho tôi. Mới bốn ngày bà liền không ở nỗi nữa, cả ngày nói thầm: "Ông nội con khẳng định đem hết bánh bao bà để lại ăn hết rồi, bà đã chuẩn bị bánh đủ năm ngày cho ông đó. Cái lão già đó không biết nấu cơm, cũng không biết ngủ có ngon không nữa. Không được rồi cháu gái, bà phải trở về đây, bà không an tâm."
[to be continue]
....
Người đi rồi chắc còn quay trở lại ?!
Mang theo tình rời đến chốn xa xôi
Người đi rồi chắc còn nhớ về tôi ?!
Một trái tim đã trao trọn cho người...
.
.
|12.02 pm|
|09.11.2018|
_Hạ.

View more

Next