@dansuongg

ĐS

Ask @dansuongg

Sort by:

LatestTop

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Hôm nay là ngày cuối năm rồi nè. Cả năm qua mình đã làm được gì nhỉ?
Mình nói yêu thương ba mẹ nhiều hơn, cũng ôm mẹ thiệt nhiều nữa. Những lần đầu tiên còn ngại lắm, nhưng mình cứ như con nít mà sà vào lòng mẹ. Mẹ mình cũng khó chịu lắm, tại không quen, không thích, rồi cứ đẩy mình ra hoài. Nhưng mình "mặt dày" hơn =))) nên dần dần mẹ cũng quen, không đẩy mình ra nữa. Rồi mình bắt đầu nói "nhớ mẹ, yêu mẹ". Mẹ nói mình bị khùm hẻ, nhưng mà thấy mẹ vui lắm.
Rồi những tháng dịch ở nhà, mình nhận ra mẹ chẳng còn khó tính, hay cằn nhằn như trước nữa, mẹ nói chuyện với mình nhẹ nhàng lắm ấy, đôi lúc mình vẫn không quen lắm. Hay do mình lớn rồi nhỉ?
Mình cũng thoải mái mà nói chuyện với mẹ nhiều hơn, vì trước đây mình chẳng hay thường kể lể, hỏi han gì với ai cả. Mình cũng biết thay đổi, điều chỉnh cảm xúc của mình hơn. Nghĩ nhiều hơn cho người khác một xíu xiu, dù rẳng mình vẫn cứ vô tâm. Bao nhiêu đây chắc cũng là một sự thay đổi lớn từ bên trong mình rồi ấy ha.
Mọi người đã bao giờ thử nói yêu thương ba mẹ hay ôm ba mẹ chưa? Thử đi, ấm lắm luôn ấy. Cho dù ngày hôm đó tâm trạng của mình có tệ thế nào, mình khó chịu ra sao, thì chỉ cần ôm mẹ, cùng xem đá bóng với ba,.. là mọi giông bão lòng mình cũng chỉ còn là vài giọt nước nhỏ cuối cơn mưa thôi.
Dạo này mình lười biếng lắm ấy, ham chơi nữa. Mình biết mình cần làm gì, nhưng chẳng thể tập trung lâu được .-. Hôm nay nghe tin bạn mình thi ielts 7. tự dưng lại thấy xấu hổ về bản thân ghê. Mọi người xung quanh mình vẫn đang tiến lên từng ngày, chỉ có mình là mãi ngồi một chỗ mà nhìn về quá khứ thôi. Rồi mình quyết định đây là động lực để mình chăm chỉ hơn, cố gắng hơn. Năm mới đang đến rồi, là một dịp cũng là một lí do thích hợp để mình dẹp bỏ sự trì hoãn của mình trong năm qua nhỉ?
Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi nghĩ về số tiền đóng trọ nhưng không ở những tháng qua và những tháng sắp tới, kiểu cứ bị ray rứt, khó chịu ấy. Mong là qua năm mới, dịch bệnh cũng sẽ được kiểm soát, mọi thứ sẽ sớm trở về bình thường.
Mong một năm mới bình an đến với tất cả mọi người.
Cảm ơn tất cả mọi người, những người anh chị, những bạn bè, những người đã từng đi qua cuộc đời mình, cả những anh, chị, em, bạn mà mình quen biết qua mạng xã hội dù chưa từng một lần gặp mặt... Cảm ơn mọi người đã ở cạnh mình năm qua!

View more

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Dạo này trời lạnh, ba ở trong rừng xa coi cà phê, tối nằm một lát là mình lại ôm chăn qua ngủ chung với mẹ.
Dạo này mình khá rảnh, rảnh trong sự bận rộn. Nhiều deadline cho bài cuối kì, nhưng mình như bị quá tải ấy, không biết bắt đầu từ đâu, nên mình chẳng làm gì cả.
Dạo này mình nghe radio, nghe chủ yếu là văn học Việt Nam. Nghe trước lúc ngủ vì những giọng đọc nhẹ nhàng, trầm ấm.
Sáng nay sau khi nghe xong Số đỏ, youtube tự chuyển đến một radio khác. Mình thoáng nhìn thấy bản thân ở đâu đó trong một vài mẩu truyện ở đây.
Dạo này mình chơi game. Lâu lâu lại than thở vài câu với những người bạn mà mình quen trong game. Bởi vì mình biết, nếu cứ mãi tỏ ra lạc quan thì chẳng khác nào đang tự lừa dối chính mình, rồi tự đánh ngã chính mình.
Mình lại bắt đầu một quá trình chữa lành mới. Nói cho hoa mĩ thế, chứ thực ra chỉ là đặt mình vào khuôn khổ nhiều hơn, làm mọi việc rõ ràng hơn, bận rộn hơn, kéo mình ra khỏi những suy nghĩ khùng điên mỗi lúc rảnh.
Dạo này mình suy nghĩ nhiều hơn về tương lai, mình đặt mục tiêu cho bản thân, chợt nghĩ đến việc sửa cái nhà này, thay nội thất cái nhà này, để nó sáng sủa hơn, sạch sẽ hơn, ba mẹ được thoải mái, khoẻ mạnh hơn.
https://youtu.be/2d5MStlQVPkdansuongg’s Video 168213235162 2d5MStlQVPkdansuongg’s Video 168213235162 2d5MStlQVPk

View more

dansuongg’s Video 168213235162 2d5MStlQVPkdansuongg’s Video 168213235162 2d5MStlQVPk

+ 2 💬 messages

read all

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Hmm... thật lâu rồi mới quay lại đây nhỉ?
Hôm nay chỉ là muốn than thở chút thôi.
Dạo này mọi thứ cứ dồn dập và tạo áp lực lên mình, mình mệt lắm, mệt đến mức chẳng muốn để tâm vào chuyện gì nữa, mệt đến phát khóc, cây bút đang viết đột nhiên hết mực cũng khiến mình khóc chẳng dừng.
Hôm nọ mình vô tình đọc được ở đâu đó, chuyện của một bạn bị bạo lực ngôn ngữ, trong gia đình bạn ấy. Một mẩu chuyện đôi dòng thôi, nhưng mình lại thấy nhói lòng. Mình cũng có một khoảng kí ức muốn quên đi như vậy, nhưng chẳng hiểu sao mình lại cứ khắc ghi nó rõ nét. Hôm đó mình kìm nén suốt chặng bay dài, và lén lút khóc suốt 5 tiếng từ sân bay về nhà. Có lẽ những người đi cùng cũng phát hiện ra đôi chút gì đó, (khóc nhiều như thế, mắt mũi tèm lem, cũng dễ phát hiện mà ha) nhưng mọi người im lặng, cũng không nói gì mình, điều đó khiến mình thấy thoải mái hơn.
Dạo này mình lại bi quan với những suy nghĩ rằng mình kém cỏi, vô dụng, chẳng có ý chí cũng chưa từng kiên trì. Mình lại rơi vào vực thẳm chẳng có đường lên rồi.
Đột nhiên mình nhận ra rằng vấn đề từ chỗ mình, nhưng mình lại cứ cố chấp đổ lỗi cho hoàn cảnh, buồn cười nhỉ?

View more

+ 6 💬 messages

read all

Related users

Mèo con thương chú cá Bỏ mặc cuộn len rơi Mải mê nhìn dòng nước Cuốn cá bơi mất rồi. Mèo con chỉ thương cá Mặc kệ sợi nắng vàng Gió khẽ đưa chiếc lá Cuộn vào lòng mèo con Mắt long lanh ánh nước Buồn hoe với ánh nhìn Mèo con thương chú cá Bỏ mặc cuộn len rơi

Mèo con thương chú cá
Bỏ mặc cuộn len rơi
Mải mê nhìn dòng nước
Cuốn cá bơi mất rồi.
Mèo con chỉ thương cá
Mặc kệ sợi nắng vàng
Gió khẽ đưa chiếc lá
Cuộn vào lòng mèo con
Mắt long lanh ánh nước
Buồn hoe với ánh nhìn
Mèo con thương chú cá
Bỏ mặc cuộn len rơi.

Hiện tại e đg học lp8,có mục tiêu là học,ôn thi chuyên Anh nhưng lại học thêm đội tuyển Lý. Vậy có nên dừng học Lý lại kh ?

[Shoutout]
Nếu như em có nền tiếng Anh tốt thì chị nghĩ là em vẫn có thể vừa học đội tuyển lý vừa ôn thi chuyên được. Cũng lâu quá rồi, nên chị không rõ chương trình đội tuyển bây giờ có nặng quá không, nhưng chị vẫn nghĩ là ổn. Còn nếu em cảm thấy bị mệt, bị áp lực hay gì đó tương tự thì em có thể dừng đội tuyển để ôn Anh nếu em thật sự chắc chắn là mình có thể đậu chuyên Anh.
Hồi đó chị tham gia thi cuộc thi tiếng Anh, vừa học đội tuyển toán, sau đó thì chị vào chuyên lý :'>
Chúc em may mắn, và nhớ giữ sức khỏe

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Hôm trước ba gọi điện, hồi mình ở nhà, hiếm khi nào thấy ba gọi cho chị lắm, mà từ hồi mình đi học xa nhà là ba gọi mình hoài luôn, mà ba kiệm lời, hỏng nói gì hết chơn, hỏi qua cuộc sống hàng ngày, nay làm gì, ăn gì thôi, nói mình gầy đi nhiều, rồi đưa điện thoại cho mẹ, mẹ dặn mình ăn uống nhiều vào, mẹ kêu mẹ gửi đồ xuống, mà gửi cho chị được thôi tại chỗ mình xa chỗ chị. Hôm nay chị gọi điện nói là mẹ gửi đồ, khi nào có ở nhà thì chị mang qua cho. Mình mới tự thắc mắc là mẹ có nói gì đâu ta. Tối nay chị mang đồ qua, mở ra thì là một bó rau cải từ nhà, một chai nước cốt dâu tằm, 2 cái này là mẹ gửi xuống nè, một bịch rau củ sấy, cái này thì hong biết có phải mẹ gửi không nữa, 2 bịch bánh tráng, 1 hộp nho xanh, 2 bộ quần áo mặc nhà, 1 lốc sữa gạo, mấy cái này thì mình chắc chắn là của chị luôn. Và không có thứ mình thích mà bữa giờ mình nói với mẹ, là chuối và chanh xanh sau nhà. Nên mình lại càng chắc là mẹ gửi chị rồi chị gom thêm mang qua cho mình á. Í chòi oi, cả nhà ai cũng yêu thương cô bé hết chơn. Cần gì một ai đó coi mình là công chúa trong khi mình đã là công chúa của cả nhà rồi ha. Nove iuuuu

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Chào mọi người, là ĐS và những câu chuyện xàm xí trong cuộc đời.
Cho mình xin một chút tiêu cực ngày hôm nay, lần sau sẽ là một bài đáng yêu khác bù vào nhé.
Đã một tuần làm quen với nơi ở mới, trường mới, và vẫn chưa quen á. Bài tập chất đống, deadline đè chết đi sống lại, bài thuyết trình dồn dập. Kì này mình học 9 môn, đuối không vớt nổi luôn. Hai hôm trước, bài thuyết trình mà tụi mình đã rất cố gắng để hoàn thành, bị cô chê, cô nói rằng tụi mình không chuẩn bị, chỉ làm hời hợt cho qua lượt. Tụi mình chỉ biết nhìn nhau nhún vai và thở dài. Chiều hôm đó, quay về phòng trọ, mình đã ngồi trong phòng tắm khóc thật to. Không phải vì bài thuyết trình, mình cũng không rõ vì điều gì, chỉ là mình muốn khóc, mình mệt mỏi và không thể gồng thêm được nữa. SG thật muộn và vội vã, mình không quen, và mình thật sự mệt. Mình nhớ BL của mình, nhớ những buỗi sáng mờ sương, nhớ những buổi chiều dù đông đúc nhưng vẫn thấy nhẹ nhàng và dễ chịu. Ở đây mình quá lười để bước ra khỏi phòng, quá lười để ăn một thứ gì đó, đói quá thì ăn cho qua bữa vậy thôi. Mình cứ ở một mình và để mặc cho những tiêu cực xâm chiếm tâm trí mình.
Trưa nay gọi điện về cho mẹ, hôm nay giỗ ông cố, cậu về, qua nhà mình bắt cá, rồi lại qua bà ăn cơm, mình nói mẹ gọi điện để mình nhìn và nói chuyện với ông bà, với cậu, dì, với mấy đứa em, nhìn mâm cơm cả gia đình. Ông ngoại hỏi mình rằng ăn cơm chưa, ăn có ngon không? Mình buột miệng nói rằng ăn một mình sao ngon được. Mình thật sự nhớ nhà. Nhớ bữa cơm gia đình. Mình vốn dĩ không hề thích thành phố náo nhiệt này.
Chiều nay mình chạy quanh khu, kiếm nhà sách lớn để vào lựa một quyển sketchnote, dạo lòng vòng một tí cho thoải mái, nhưng không thấy. Mình tạt vào một hiệu sách nhỏ, các chị nhân viên ở đấy nhiệt tình hỏi mình cần gì. Mà mình có biết mình cần gì đâu, mình chỉ muốn đi loanh quanh thấy gì hay thì mua thôi. Mình đã miễn cưỡng lựa một quyển truyện trinh thám mà mình chưa bao giờ nghe tên, và một hộp ngòi, thanh toán rồi ra về. Tối nay làm xong bài pp để thuyết trình cũng đã hơn 11.30, đánh răng rửa mặt xong thì mình nhớ ra là còn 1 bài deadline 30/8 nữa, vậy là lại lục cục đi làm, lúc bấm nộp bài thì đã qua ngày mới được 26 phút rồi. Hiếm khi mình thức khuya đến thế này. Có hơi buồn ngủ, nhưng nhắm mắt vào thì lại trăn trở đủ điều, nghĩ cách để giải quyết từng công việc sắp tới, vậy là không ngủ được. Lướt fb thì đọc được một câu chuyện ma ám tại một căn nhà đã từng xảy ra một vụ án mạng. Đọc xong bài đó thì lên mạng tìm đọc cả vụ án luôn, đọc xong thì ám ảnh. Câu chuyện ma ám kia không đáng sợ, nhưng vụ án đó thì thật sự quá là khủng khiếp, và tai mình lại như có tiếng hàng trăm con ve đang kêu dội vào. Mình dậy uống nước, đặt báo thức, kiếm cái tai nghe, bật lên bài nhạc nhẹ mình hay dùng để ngủ. Nhưng nhắm mắt vào thì mình lại nghĩ, lại lo cho chuyện ngày mai, ngày mốt, ngày kia,...
Và tới giờ này thì mình quyết định thức đến sáng luôn.

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Mình đã xuống SG được 5 ngày rồi, cuộc sống cũng đang dần ổn định, um... ý mình là ở trong phòng trọ, vì mấy bữa nay mình chỉ mới đi loanh quanh khu vực mua đồ lặt vặt, còn hầu hết thời gian mình ở nhà, nấu cơm, giặt đồ, sắp xếp đồ đạc và học onl. Tuần sau mình phải học ở trường, mình không muốn xíu nào, mình vẫn chưa sẵn sàng để tiếp xúc trực tiếp với cái nội quy khó nhằn và sự phức tạp của việc gửi xe trong trường.
Cũng cả tuần không đi dạy giáo lý rồi. Không biết tụi nhỏ có học hành đàng hoàng không nữa. Thực ra là mình khảo khó lắm :'> nhưng mình rất nhẫn nại và nhẹ nhàng luôn. Ngoài chị trưởng giáo lý viên thì mình là người hay la nhất. Mỗi lần mà tụi nhỏ không nghiêm túc trong nhà thờ hay trong giờ học, mình la đến khan cả tiếng. Mình hay hỏi lắt léo các câu hỏi và thêm cả các câu hỏi ngoài luồng để chắc chắn là tụi nhỏ hiểu bài chứ không phải học vẹt. Mình cũng hay gật đầu khi trả lời đúng để tụi nhỏ can đảm trả lời tiếp nhưng mình không hề nhắc các từ khóa đầu mà để từ từ cho tự nhớ ra, tự trả lời, sau đó còn nhắc chỗ nào dễ nhầm, dễ sai rồi chỉ cho cách nhớ và phân biệt nữa. Mình quá là kiên nhẫn với 65 đứa trẻ trong 45 phút mỗi ngày ấy chứ nhỉ? Mình có xứng đáng được một tràng pháo tay không nhỉ? :'>
Ban sáng mẹ gọi điện, nói đủ thứ hết, mẹ nói rằng 2 đứa trẻ gần nhà đi lễ về ngày nào cũng hỏi "Chị Sương đâu?" "Bao giờ dì Sương về?", còn kể mấy bạn trong lớp cứ hỏi sao chị Sương không đi dạy giáo lý, tụi nhỏ nói thích mình khảo giáo lý vì mình khảo chậm, không bị bắt đọc nhanh làm tụi nhỏ hoảng mà dễ quên như mấy chị kia. Vậy mà mình cứ nghĩ là mình khó .-. Nhưng mà tự dưng vui á, vui khi có người vẫn nhớ đến mình ấy. Mấy đứa nhỏ lớp năm ngoái mình dạy vẫn nhận ra và "em chào chị Sương" mỗi khi gặp mình ở ngoài đường. À, mình còn chưa nhớ hết tên của lớp này nữa, vì covid nên thời gian tiếp xúc ít mà :( nhưng tụi nhỏ cứ níu tay níu chân mỗi lần ra lễ, tíu tít "Lát chị khảo bài em nhá" "Tí nữa chị khảo em với bạn này trước cho tụi em về sớm nha chị" "Nay khảo giáo lý hay khảo kinh vậy chị?"... Aww nhớ ghê nơiii.

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Một chiều mưa cuộn tròn trên giường, chị An thì loay hoay với vài quyển sách, tôi buột miệng nói chị cho một câu văn nhận xét về bản thân. Chị nghĩ ngợi...
"Em như nước chảy trong suối vào đầu mùa xuân vậy, lạnh và khó nắm bắt."
Tôi gật gù. Tôi không bao giờ có ý kiến về những lời nhận xét, tôi thích nghe người khác nói về mình, dù tốt dù xấu. Một lát sau, khi cơn mưa vừa ngớt, chị buông quyển sách rồi lại quay qua: "Em như cái tên của mình vậy, nhẹ nhàng mà lạnh. Cách em giải quyết vấn đề cũng nhẹ nhàng và lạnh lùng như vậy." Tôi cười "Là hời hợt và cục súc á chị."
Chị chẳng nói gì, lại cắm đầu vào quyển tiểu thuyết lãng mạn gì đó mà tôi cũng chẳng buồn hỏi tên.
Một chiều mưa cuộn tròn trên giường chị An thì loay hoay với vài quyển sách

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Tháng 10 của 2 năm trước, mình phỏng vấn để du học. Và mình rớt. Thực ra mình cũng không bất ngờ cho lắm, nhưng mà hơi thất vọng một tẹo. Kế hoạch du học đến với mình một cách bất ngờ, nên mình cũng không nói cho bất kì ai biết cả. Giữa học kì 2 lớp 12, mẹ hỏi mình có muốn du học không, mẹ và bạn mẹ sẽ làm hồ sơ cho mình và bạn mình cùng đi với nhau. Trước hết là 2 đứa mình xin học bổng, bước này khá là suôn sẻ, có vài trường nhận tụi mình với mức học bổng là 50 - 75%. Mình sẽ học QTKD và Thùy sẽ học bác sĩ, như những gì mà 2 đứa từng mơ ước. Thực ra là làm dịch vụ nên sẽ có người tập phỏng vấn cho 2 đứa trước, thề là lúc đầu tụi mình trả lời dở tệ :)). Hành trang đi phỏng vấn của tụi mình gồm cái giấy báo nhập học, học bổng, bảng thành tích cấp 3 chói ngời, và 7 miếng đất (đùa đấy, ý là tài sản gia đình), không hề có một cái chứng chỉ quốc tế nào luôn. Lúc đầu tìm hiểu thì mình cũng biết là nên học ielts để dễ kiếm học bổng và dễ phỏng vấn hơn một tẹo, nhưng thành phố nhỏ, chưa có 1 nơi dạy tiếng anh thật sự chất lượng (ít nhất là thời điểm đó), quan trọng hơn là 2 đứa mình lười :))). Hồi đó mình tự an ủi bản thân rằng là mọi thứ xảy ra đều có lí do và mục đích. Và có lẽ covid là lí do chăng? Vậy mà mình tự cho đó là thất bại và mình mất gần 4 tháng để làm quen, đối diện với điều đó (tào lao dễ sợ).
Dạo này mình hơi tăng động, làm khùng làm điên, hát hò, rồi quay story. Mình đăng lên ig, cái ig chẳng ai theo dõi dù để public, nên những chiếc story đó cũng hỏng ai xem luôn, hơi buồn một tẹo .-.
Trong 1 bài viết của mình có thể có những câu chuyện không liên quan gì đến nhau á, chỉ là đột nhiên mình nhớ ra và muốn kể vậy thôi.

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Hmm... những khi ở một mình, mình thường nói tiếng Anh. Nếu như hôm đó tập trung thì mình sẽ nói những câu có nghĩa, kể những câu chuyện tự mình nghĩ ra bằng tiếng Anh, đúng cấu trúc ngữ pháp, mà những lần tập trung của mình thì ít lắm. Đa phần thì mình sẽ nói tào lao cái gì đó, hoặc hát một giai điệu nào đó mà mình tự nghĩ ra. Tất nhiên, nó không có ý nghĩa gì cả, đôi khi là những từ rời rạc vừa xuất hiện trong đầu, đôi khi là những từ mình cũng không rõ nó là gì. Kiểu như chỉ là ngữ điệu phát âm thôi ấy.
Tối nay, trong lúc đang lướt lướt fb một cách trống rỗng, mình đột nhiên thở dài và buột ra một câu: "Sometimes, I ask myself about the mean of while."

Tôi bị trầm cảm nặng anh em ạ! những ngày gần đây, tôi như kẻ mất hồn, mất tinh thần vào cuộc sống, tôi thường xuyên tra google những thứ về cái chết như "cách để tự tử" hay "làm sao để áp lực bản thân"... Tôi buồn quá các ông ạ!

[Shoutout - Tui tắt câu hỏi shoutout rồi mà sao lại có 1 câu lạc vào đây nhỉ?]
.
Mình sẽ không nói bạn là bạn phải cố gắng lên, có chuyện gì thì cứ nói ra, hay những câu gì đại loại như vậy đâu, những câu đấy nó vô dụng khủng khiếp ấy, như kiểu bạn đang khóc và một người khác tới và nói với bạn là "Đừng khóc nữa" rồi đi vậy á.
Mình không rõ cảm giác của mình hiện tại có giống cảm giác của bạn không. Người mình lúc nào cũng kiểu như ngơ ngẩn ấy. Mình cảm giác bản thân mình trơ trọi giữa đám đông ồn ào xung quanh. Mình luôn cảm thấy có một tảng đá đè nặng tâm trí. Những lúc này, mình thường tĩnh tâm một chút, ngủ sớm hơn một chút, làm những việc mà bản thân cảm thấy mình giỏi nhất. Mình cũng nhiều lần nghĩ đến cái chết, nhưng thật may, mình đủ tỉnh táo để suy nghĩ lại. Đối với mình mà nói, lựa chọn cái chết là cách mình đang cố gắng né tránh mọi thứ đang bủa vây xung quanh. Mình nghĩ mình vô dụng, nhưng mình không cho phép bản thân vô trách nhiệm với mọi người xung quanh, với những công việc mình đang đảm nhận, và với cả thân thể vốn dĩ không phải tự mình mà có.
Mình nghĩ áp lực bản thân cũng có thể là một điều tốt. Áp lực để thúc đẩy mình tiến lên, quan trọng là từ trong tư tưởng của bạn biết được giá trị của mình ở đâu, mình đang ở đâu và mình muốn làm gì, hay muốn trở thành người thế nào. Chẳng ai muốn mãi là một người bi quan đâu nhỉ?
Nếu tình hình của bạn nghiêm trọng, hãy tìm đến bác sĩ tâm lý. Mình ở đây chỉ mong có thể chia sẻ phần nào với bạn thôi.
Mong được nghe tin tốt từ bạn.

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
"21022020
Mình đã thôi việc chờ mong một câu thấu hiểu, một câu hỏi thăm mình có ổn không, vì mình biết bản thân cứng đầu và cố chấp, lại ương ngạnh cố tỏ ra kiêu kì nên mình sẽ trả lời mình không sao, mình ổn. Mà nếu trả lời như thế thì còn chờ đợi câu hỏi kia làm gì nữa nhỉ? Nó vô nghĩa mà. Nhưng mình thật sự muốn người khác để tâm đến cảm xúc của mình một chút. Rằng mình thấy việc này thế nào, việc kia như vậy mình có thích không, nói như vậy mình có tủi thân, chạnh lòng hay không... Có lẽ việc này còn khó hơn câu hỏi mình có ổn không kia nhiều lần."
Trích từ chiếc IG private - mình không nhớ lúc đó mình đã gặp chuyện gì, nhưng lúc đó có lẽ là mình hơi bấp bênh nhỉ?
6 giờ kém ngày hôm nay, trăng đẹp lắm ấy, mọi người có thấy không?
Hôm nay có lịch học mới sau khi nghỉ dịch, lịch học, lịch thi không quá nhiều, nhưng nó dồn lại một nùi. Xem xong muốn sang chấn tâm lý, vật ra đất giật đùng đùng sùi bọt mép ngất xỉu .-.
Dạo này đột nhiên muốn làm quen với bạn mới trên ask, đã quá lâu nên mình chắc cũng quên mất cách mở đầu câu chuyện thế nào rồi. Mình đã xuất hiện ở đây được 5 năm rồi, nhớ đến những ngày đầu tiên, quen được rất nhiều người, nói chuyện cũng nhiều, hoạt động trong page này page kia cũng nhiều nữa. Bây giờ thì những người đó đa phần đều đã không còn dùng ask nữa, mình cũng không còn phương thức liên lạc nào khác nữa, tiếc thật!

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Chậc, hôm qua có một ai đó đã hỏi sao lâu không thấy ĐS viết gì. Thực ra là có viết á, viết những tâm trạng thất thường, những chuyện xàm xí quanh cuộc sống hằng ngày, nhưng mà mình viết lên IG. Hôm nay đột nhiên muốn viết gì đó, muốn có ai đó đọc những dòng mình viết (vì chiếc IG mình viết không có ai đọc được hết á .-.) thì lại thấy được câu hỏi kia, nghĩ rằng vẫn có ai đó âm thầm theo dõi mình, trong lòng chợt thấy vui vui á.
Dạo này ở nhà lướt FB coi mấy cái clip thanh xuân vườn trường, trời ơi đáng yêu xỉu, tự nhiên cũng muốn yêu đương một chút, xong lại giật mình, ỏ o, mình đã bỏ lỡ cái thời thanh xuân ấy rồi. Đến bây giờ vẫn không thể tin được mình đã qua khỏi ngưỡng 17 (thực ra trước giờ mình vẫn tin là mình 17 á =)))
Hmm...chấp nhận là mình đã lớn, có quá nhiều thứ buộc mình phải suy nghĩ, có quá nhiều mối quan hệ đã tự tay mình để lạc mất, hoặc có thể nó vẫn ở đó, nhưng vì tính khí ẩm ương, những suy diễn của mình mà nó đã mờ dần đi theo năm tháng. Nhiều khi ngồi nghĩ, với cái tính cách này, với lối suy nghĩ này thì mình chỉ có thể sống một mình suốt cả đời mà thôi.
Câu văn của mình dạo này lủng củng, mình cũng không biết như thế nào để diễn tả hết ý trong đầu mình nữa, nên mình lười viết. Thế thôi!

View more

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Thích 1 người biết rõ không có khả năng ở bên, là cảm giác gì?
_____
1. Thật ra em cũng chẳng phải đợi anh thích em, em chỉ là đợi ngày mình hết thích anh.
7. Mong người mãi mãi bình an, dù cho hai ta đời đời không gặp.
8. Em có vô số lý do đến gặp anh, chỉ là không có một danh phận để cùng gặp gỡ.
9. Cậu tốt như thế, tớ luôn cảm thấy mình không xứng.
10. Lịch sử tìm kiếm FB cậu luôn đứng đầu tiên.
13. Không có tư cách ghen tuông mới là đau lòng nhất.
18. Em chẳng thích anh nữa đâu, anh đừng trốn tránh em nữa.
21. "Lãng phí thời gian đều do em tình nguyện."
(Lời bài hát Thể Diện - Vu Văn Văn)
22. Thế giới của anh có quá nhiều người, tôi chen vào không được. Nhưng tôi vẫn đứng ở phía ngoài, lắng nghe những ồn ào huyên náo bên trong, biết được rằng anh có bao nhiêu vui vẻ.
23. Anh không trả lời tin nhắn của em, không phải bởi vì anh không nhìn thấy, chỉ là anh không thích em. Anh không uống sữa chua em mua, không phải bởi anh không thích sữa chua, chỉ là anh không thích em. Anh không đáp lại tình cảm của em, không phải bởi anh trân trọng, luyến tiếc, chỉ là anh không thích em. Thích anh thật đau khổ, một mình em theo đuổi, một mình em rót tình.
24. Nhiều lúc nhắn tin với cậu ấy, cậu ấy mãi chẳng chịu trả lời, thế là tôi lại chạy đi xoá khung chat. Cứ nhìn khung chat kia là tôi lại cảm thấy sự thấp hèn cùng lấy lòng của bản thân.
25. Từng nghe qua "Phạm vi vài dặm" chưa? Đây là tất cả cảm giác của tôi.
"Tôi tình nguyện dừng chân ở vài dặm quanh em. Trái tim của tôi đã không lấy lại được, vậy dâng trọn cho em. Bởi tôi yêu em, cùng em chẳng có chút liên quan gì. Tôi tình nguyện dừng chân ở vài dặm quanh em. Ít nhất thì có thể cảm nhận những vui buồn nơi em. Tôi tình nguyện dừng chân ở cái thế giới mà em không cần này đây. 'Sao không tìm một ai đó để thay thế?' Đáng tiếc tôi chẳng muốn nghe lời khuyên của mọi người. Chỉ cần em quay đầu lại, tôi vẫn ở nơi này."
[Hội những người đam mê truyện ngược: Ngược! Ngược nữa! Ngược mãi!]

View more

Thích 1 người biết rõ không có khả năng ở bên là cảm giác gì 


1 Thật

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
"Đôi lúc ngó ra cửa sổ những ngày mưa, tôi thấy một vùng trời u tối. Ở đó, mây phủ một sắc xám lạnh lùng như tấm khăn choàng đã giặt nhiều lần. Tâm hồn người ta cũng vậy thôi, những thứ cũ kỹ quá đôi khi không nên mang ra gặm nhấm làm gì. Gấp gọn nó cho vào một ngăn tủ, một ngày nắng rạng đem phơi cho thơm tho là đủ. Sợ nhất là khi nó rách nát quá, từng mảnh chắp lại, biết bao giờ cho thành vẹn nguyên?..."
[From BeP]
.
Cũng lâu rồi mình không viết gì. Dạo này chẳng có ý gì trong đầu để viết, câu chữ cứ chạy đi đâu hết cả ấy. Đôi lúc trong lòng mình cũng tâm trạng dữ dội, nhưng mình lại thấy vấn đề của mình bé cỏn con, chẳng đáng là bao, có thể quẳng nó sang một bên được mà nhỉ? Trước giờ mình chẳng muốn phóng đại ba cái đau thương lên để đổi lấy sự quan tâm. Lòng mình đã dao động một chút, nhưng mình lại kéo nó về đúng quỹ đạo thường có được rồi. Suy cho cùng, mình thích nhìn cuộc sống của mình bằng màu cam pha hồng hơn. Hai ngày nay mưa bão quá. Hmm... sao cũng được mà, chỉ mong những ngày sắp tới dịu dàng với mình một chút.

View more

Đôi lúc ngó ra cửa sổ những ngày mưa tôi thấy một vùng trời u tối Ở đó mây

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
"Đây là những gì sẽ xảy ra khi bạn nhảy xuống Đại Tây Dương từ một vách đá cao gần chục mét trong tư thế tay giơ lên trời chân đạp xuống nước. Cảm giác đáng sợ tới mức bạn sẽ phải rú lên kinh hãi suốt từ lúc nhảy cho tới lúc rơi xuống. Nước sẽ đập vào chân bạn đau như kim châm, và rồi nước biển lạnh cóng và mặn chát sẽ xộc thẳng vào mũi bạn. Dưới mặt nước tối om vì bạn sẽ phải nhắm tịt mắt lại, nơi đó lặng như tờ trừ những luồng nước đang ập tới để lấp đi chỗ trống mà bạn vừa tạo ra, nơi đó lạnh lẽo trừ túi khí ấm áp mà biển cả đem tới cho bạn. Ngoi lên mặt nước mất nhiều thời gian hơn bạn tưởng, và sẽ có một khoảnh khắc bạn cảm thấy như bạn đang ở trên một hành tinh khác, hay chẳng ở nơi nào hết. Bạn ngoi lên phía trên, nước trào ra từ mũi và khóe mắt, và bạn chỉ là một sinh vật nhỏ nhoi trong thế giới rộng lớn mênh mông này."
[Nếu chỉ còn một ngày để sống - Nicola Yoon]
.
Những ngày mưa thế này làm mình đau đầu quá. Từng giọt nước cứ xối xả xuống mái nhà. Những đợt gió to thổi qua hàng cây trước nhà làm mình sợ dù mình chẳng hiểu mình đang sợ điều gì. Chiều nay cũng vậy. Mình bỏ lễ, lười thật. Ở nhà mang những quyển sách đã đóng bụi ra đọc lại. Mình còn vài quyển sách chưa đọc xong, nhưng hiện tại mình chẳng muốn đọc thêm, chỉ muốn đọc lại thôi. Vô tình lật sách ra đúng đoạn ở trên, chẳng hiểu sao mình lại bị thu hút và gõ lại nó lên đây. Chắc bởi vì nhiều lần mình cũng có cảm giác bị rơi xuống, tối đen, trống vắng. Mình lo lắng nhiều thứ, đều là những thứ tự mình nghĩ ra. Đôi khi, mình cũng muốn tìm một ai đó để chia sẻ, nhưng mình sợ cách họ phản ứng với nỗi buồn của mình không như những gì mà mình mong đợi. Mình lại chẳng muốn người khác cứ mãi đau buồn vì một chuyện gì đó, chẳng đành lòng. Nhưng việc có thể nói ra tâm tư với một người khác, đâu phải là dễ dàng, nhất là khi bạn đã quen với việc làm mọi thứ một mình, phải không?

View more

Đây là những gì sẽ xảy ra khi bạn nhảy xuống Đại Tây Dương từ một vách đá cao

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Những ngày qua, đột nhiên có nhiều chuyện khiến mình thật sự phải suy nghĩ. Mình mệt mỏi, đôi lúc thấy trống rỗng, lẫn cả cô đơn, cô đơn trong những mối quan hệ của chính mình. Rồi lại thêm một chút thất vọng, chán ghét bản thân. Mình chẳng hề tuyệt vọng, chỉ là mình chưa cố gắng mà cứ mãi cố chấp không chịu đương đầu, đúng hơn là mình không muốn cố gắng nữa.
Mình khóa các tài khoản xã hội để không phải bắt gặp những thứ khiến mình day dứt, ghen tị, đẩy mình đến những suy nghĩ tiêu cực. Đôi lúc cũng vô thức gõ tên tài khoản cả mật khẩu, nhưng rồi lại xóa. Không điện thoại, không FB, ... mình lại thấy bản thân thoải mái hơn.
Rồi mình lại nghĩ, rồi lại thấy những nỗi buồn, những đau thương của mình chẳng là gì so với người khác. Mình vẫn ổn như trước giờ mình vẫn vậy, hoặc là mình chưa bao giờ ổn?!
Suy cho cùng, trái tim nào cũng cần được sưởi ấm, lòng ai cũng cần được an ủi, vỗ về. Chỉ là đôi lúc người ta mải an ủi những người khác mà quên mất vết thương lòng mình, hoặc cũng có thể là vì họ không có cơ hội chia sẻ, hoặc họ không tìm được tần số chung cho nỗi buồn của mình chăng?

View more

Những ngày qua đột nhiên có nhiều chuyện khiến mình thật sự phải suy nghĩ Mình

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
"Giới hạn giữa được và mất quá mong manh, có rồi lại mất, ngày hôm qua còn là của mình nhưng có ai biết được đến hôm nay hay ngày mai liệu có phải sẽ trở thành của người khác hay không?...Chiều tắt nắng, tôi đi bộ tha thẩn trên phố, thấy dòng đời vẫn hối hả, có lẽ tôi đã lạc trong sự hối hả đó quá lâu. Có quá nhiều những áp lực đè nén trong lòng khiến đôi khi, tôi không biết mình thật sự cần gì, muốn gì, và đâu mới là thứ thật sự khiến tôi hạnh phúc..."
[Sẽ có cách, đừng lo - Tuệ Nghi]
Giới hạn giữa được và mất quá mong manh có rồi lại mất ngày hôm qua còn là

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Mình thật sự chán ghét cái cảm xúc này. Vỡ tan thành từng mảnh. Âm ỉ kéo dài. Mình chán ghét cả bản thân mình ở hiện tại.
Trong lúc chênh vênh ngày hôm qua, mình chợt nhớ đến con cá voi 52 Hz. Lẽ nào, mình cũng có tần số khác biệt như thế?
[08:29 l 09/07/2019]
Mình thật sự chán ghét cái cảm xúc này Vỡ tan thành từng mảnh Âm ỉ kéo dài

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì sao? Không vì sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rằng đã đúng cuối cùng sai. Và đã trở lại với một người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại một vết thương. Một vết thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không, không có gì thuộc về quá khứ cả. Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó vẫn chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó là một vết thương.
[Trịnh Công Sơn]
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại Vì sao Không vì sao

...

dansuongg’s Profile PhotoĐS
Các bạn học sắp sửa thi tốt nghiệp thân mến;
Hy vọng dù các bạn có chọn con đường như thế nào, có thi đỗ đại học hay không, thì vẫn sẽ luôn mạnh mẽ mà sống thật tốt. Con đường phía trước còn rất dài, còn có thể thay đổi nhiều điều, bước tiếp hay dừng lại, tiến lên hay chạy trốn thì hãy quyết định thật kỹ.
Hãy luôn nhớ một câu như thế này:
“Bạn học trường đại học như thế nào không quan trọng, quan trọng là bạn sẽ trở thành người như thế nào.”
[Như Quỳnh / Page: Dưa: insipid]
[Hội những người đam mê truyện ngược : Ngược ! Ngược nữa ! Ngược mãi]
Các bạn học sắp sửa thi tốt nghiệp thân mến
Hy vọng dù các bạn có chọn con

Next

Language: English