@denysovich

Allemagne L’Angleterre

Ask @denysovich

Sort by:

LatestTop

.

mình hôn vào tai chị, rồi nói “chị xinh vãi lồn (fuking beautiful )” và chị cười rồi hôn mình. bọn mình còn không biết tên nhau. cảm giác còn xót lại chỉ là những giây phút hưng cảm, và chẳng có gì trong đó cả
mình đi nói với mọi người, tình dục mà không có tình yêu chẳng khác gì mấy con súc vật đụ nhau cả, con mèo con còn đụ mẹ của nó, nó bọn nó không có cảm xúc.
nhưng từ năm 14 tuổi, mình đã have sx, và mình đi địt dạo nhiều vl. mình chẳng biết để làm gì nữa. mình thiếu hơi gái, chắc vậy đó. mình luôn bảo fwb hay 419 đ khác gì súc vật vì mình không muốn bạn mình trở thành người như mình. tình dục thì vui thật, nhưng chẳng khác gì con thú cả. tình dục thật dễ dàng ở xã hội này. mình muốn được yêu lắm chứ, nhưng mình không move on, và tình dục như 1 phần trong cái cuộc sống đ có gì tốt đẹp của mình.
mình khen 1 cô gái xinh, và bọn mình địt nhau, sau đó đi về, đến tên còn không biết, đ khác gì con thú cả. tệ vãi lồn

View more

18/4/2022

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
mình đã nói chuyện cả tiếng đồng hồ với Đức Anh vào ngày 17/3, sinh nhật cậu ấy. tớ có hỏi mình còn cơ hội không, Đức Anh bảo không, bọn tớ không bao giờ quay lại được.
dễ hiểu mà, 2 thằng con trai, 2 thế giới
giờ thì tớ chỉ mong tớ biến thành con gái thôi, tớ không muốn làm con trai nữa. tớ chỉ muốn ở cạnh Đức Anh thôi
tớ đã bỏ thuốc ngủ từ sau khi nói chuyện với Đức Anh hôm đấy, nó khiến tớ đỡ stress, nhưng lại khiến tớ mệt mỏi vì không ngủ được, tớ nặng 52kg và cao 1m85, mọi người có thể hình dung tớ nghiện như nào rồi đấy
haizz chẳng biết nói gì nữa, tớ sẽ không yêu ai nữa, nếu không phải Đức Anh, tớ còn có thể yêu ai đây?

People you may like

tinkstyles700’s Profile Photo Tink
also likes
Hanzii1103’s Profile Photo ☁Zii☁
also likes
Thaoangus’s Profile Photo Hi Thiên Di.
also likes
duongxuanvy’s Profile Photo Xuân Vỹ
also likes
camthikhung’s Profile Photo Thi
also likes
apaew’s Profile Photo apaew
also likes
CatPicky15101997’s Profile Photo Picky Cat
also likes
joker_500’s Profile Photo Ahmed Said
also likes
PonXenh’s Profile Photo chieh
also likes
Erisacake’s Profile Photo Trie Erisa K
also likes
Nobidiennang’s Profile Photo xanhreal hadme
also likes
HassanAgeba390’s Profile Photo Hassan Ageba
also likes
succinovitri’s Profile Photo Suci N
also likes
NamHoang131’s Profile Photo Ta Hoàng Nam
also likes
Alamriel’s Profile Photo Alamriel
also likes
sintaalma’s Profile Photo Yasinta A.
also likes
vankami’s Profile Photo Mây
also likes
eyadehalzoubi’s Profile Photo 3yadeh_alzo3bi
also likes
EmanMony577’s Profile Photo إيمَانْ
also likes
Ohmygod0510’s Profile Photo Sup
also likes
hoang_oannh’s Profile Photo autumn_
also likes
Want to make more friends? Try this: Tell us what you like and find people with the same interests. Try this: + add more interests + add your interests

.

21/3/2022
mình có quá nhiều nỗi buồn và áp lực. tự nhiên, mình tò mò, nếu mình biến mất, ai sẽ nghĩ đến mình? nếu mình biến mất, cậu có khóc không? cậu có nhớ mình không? cậu có chạy đi tìm mình không?
tự nhiên, mình muốn chết, mình muốn kết thúc tất cả. thì ra đây là cảm giác của mẹ mình khi đó, cảm giác muốn giải thoát. mình nhớ mẹ rất nhiều, mình muốn giống mẹ, mình muốn giải thoát khỏi thế gian này. mình có 1 con chó màu đen, nó không buông tha cho mình.
tâm lý của mình rất bất ổn, vậy mà mình còn đòi làm bác sĩ tâm lý. thật nực cười
nếu mình chết đi, liệu có mấy người sẽ nhớ mình chứ? hay chỉ là nỗi nhớ bất chợt, rồi lại thôi?
mình thật sự, không thở được. mình muốn chìm xuống nước.
mình sợ cái chết vl, nhưng cũng mong muốn nó.
bác sĩ tâm lý thật là bịp bợm, mình đã từ bỏ ước mơ học tâm lý rồi. thật bịp. ăn một đống tiền, và mình vẫn không thể trở thành bình thường

View more

+ 2 💬 messages

read all

17/2/2022

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
anh đã don ra khỏi ngôi nhà đáng ra dành cho cả 2 chúng ta rồi. anh sẽ sống với anh Hoàng, ở Manchester. vì anh hy vọng anh sẽ vô tình gặp em ở đây. anh nhớ em
anh từng hỏi em tại sao lại thích anh, em bảo không có lí do gì cả, chỉ là thích thôi
đúng rồi, chỉ là thích thôi, thích đến mức không thể dừng lại

15/2/2022

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
em khiến anh đắm chìm trong tình yêu, rồi lại vứt bỏ anh để anh đắm chìm trong đau khổ?
tại sao vậy? tại sao em lại bắt đầu? tại sao em lại bỏ anh?
em có hạnh phúc không? anh thì không, anh đã từng bị trầm cảm 1 lần, em biết mà, anh kể mọi thứ cho em, về căn bệnh trầm cảm anh mắc phải sau khi mẹ anh mất.
em bước đến cuộc đời anh, và rồi em rời đi. và căn bệnh này lại xuất hiện.
anh đã phải gặp bác sĩ tâm lý. thật buồn cười, anh đã nói anh muốn học tâm lý, nhưng giờ tâm lý của chính bản thân anh còn không ổn định.
anh muốn biến mất khỏi thế gian này, em đã chiếm lấy cuộc sống của anh, để rồi khi em ra đi, anh không còn gì cả. anh chỉ muốn ngủ thật lâu, để yêu em trong những cơn mơ.
anh mệt mỏi quá, anh muốn dừng lại, nhưng không thể. anh ghét cảnh phải trả lời lặp đi lặp lại những câu hỏi của bác sĩ. anh không thấy đỡ hơn, anh chỉ thấy tệ
anh muốn dừng lại, trái tim anh đau lắm, anh nên làm gì? tại sao em lại bước ra khỏi cuộc đời của anh và sống hạnh phúc như anh chưa từng tồn tại? tại sao người chịu đau khổ là anh?

View more

13/2/2022

anh gặp em ở Big C TL, à không, Quân bảo em với nó sẽ đi Big C mua đồ, nên anh cũng đi. em không thấy anh đâu, đúng không? lúc đó anh rất muốn ánh mắt ta chạm nhau, nhưng anh lại né tránh. em hãy cứ sống cuộc đời của em thôi, để anh luỵ một mình, anh muốn em hạnh phúc

8/2/2022

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
anh sẽ chỉ ở Việt Nam nốt tuần này thôi, anh đã gặp em vào mùng 5 Tết. anh biết em ăn Tết ở đây, nhưng anh không muốn xuất hiện trước mặt em công khai như thế. mỗi ngày, anh đều đi qua nhà em, vì anh biết em thường chạy bộ ở gần quảng trường Ba Đình vào 4 giờ sáng. em luôn giữ thói quen đấy mỗi khi về VN. chúng ta đã từng cùng nhau chạy bộ như thế. vì cả hai đều không dậy sớm được nên chúng ta luôn thức nguyên đêm rồi 4 giờ chạy bộ, lạnh vãi lon cũng chạy, rồi sẽ đi ngủ vào 7 giờ sáng.
em đã không còn gầy như trước nữa, sau hơn 4 tháng không gặp, em đã khác hẳn, em có nhớ anh không?
anh phải hỏi thằng Quân mới biết em về VN ăn tết, anh chẳng biết gì về em nữa cả, anh chỉ muốn quay lại như xưa.
Hà Nội đang lạnh vl, không hiểu sao sáng nào em cũng dậy từ 4 giờ được. để được gặp em lúc 4h, anh phải dậy từ 3r và phi như điên từ Cổ Nhuế đến chỗ em, trời lạnh vl, nhưng trong lòng anh thì không :(
anh chẳng biết anh đang viết cái gì nữa. anh vẫn nhớ lần đầu tiên gặp em, anh có hỏi nhà em ở đâu, em bảo em ở Điện Biên. lúc đấy anh còn hỏi em ở điện biên phủ á :))) anh vẫn nhớ anh hỏi em bị điên à mà nhà ở ba đình lại chơi net ở Bắc Từ Liêm thì em bảo em học ở BTL, 1 tuần sau anh mới biết em học cùng lớp thằng Nam black. em đi học xa vãi lon :(. xong lúc đấy anh còn suốt ngày xin tiền em chơi net vì nhà em rich vl. đm với anh cứ nhf ở Ba Đình là rich :( xong em cho thật. đi net có vài chục thôi nhưng mà ngồi 2 tiếng thì anh ăn mẹ 3 bát mì tôm rồi. thời gian qua nhanh quá. giờ chúng ta chẳng còn là gì của nhau cả. như 2 người xa lạ, anh nhớ em

View more

4:05 am ngày 29/1/2022 Hà Nội không em

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
anh về đến Hà Nội là vào 7h tối. anh dành cả tối để đứng nhìn con Messi, nó là con mèo của anh và em cùng nuôi. anh trai anh đã mang nó đi triệt sản được khá lâu rồi, em có nhớ nó không?
còn nó chắc chẳng nhớ ai với ai đâu.
anh đã nói chuyện với bố. lúc ở Anh anh đã chặn bố anh, vì bố anh biết chuyện của chúng ta, nên anh rất sợ. nhưng em biết bố nói gì ky? bố bảo bố cũng đoán được một thời gian rồi. vì có đợt anh về nghỉ tết 2 tuần nhưng hơn một tuần anh ở nhà em, có đợt anh dành hẳn 2 tháng hè ở Úc cùng em, đến nỗi sắp hết hạn visa anh mới cút. có lúc nghỉ hè em ở nhà anh gần hết 2 tháng hè, bố bảo kể cả thân mấy cũng sẽ không như thế. bố còn bảo ví như anh với Nam đen thân nhau như thế nhưng cũng không dí nhau đến mức đấy. bố còn bải bố tôn trọng sở thích của anh. em biết tính anh mà, anh dễ khóc, nên bố nói xong anh đã vào phòng và khóc rất lâu. anh nhớ mẹ anh, anh đã nghĩ rất nhiều rằng mẹ còn sống và mẹ biết chuyện thì sẽ như nào, mẹ sẽ nghĩ như nào về anh, mẹ có thất vọng không?
tuy bố nói vậy, nhưng anh cũng thấy có lỗi với bố. nếu chuyện này đến tai nhiều người thì người mất mặt nhất chính là bố anh.
anh xin lỗi, anh không nên trách em. anh không có gì trong tay cả. anh sống dựa dẫn vào bố anh mọi thứ, anh không có gì để lo cho em. anh yêu em, nhưng kết thúc là tốt nhất nhỉ? Gần 4 năm, gần 4 năm yêu nhau là đủ rồi đúng không? anh có được quãng thời gian anh sẽ không bao giờ quên, em cũng vậy. chúng ta nên quay về làm 2 thằng con trai bình thường, tìm một cô gái thích hợp để làm vợ, như em nói, đúng không ?
anh xin lỗi, anh không nên nói chúng ta gặp nhau là sai lầm. anh yêu em, và nếu có quay trở lại anh cũng sẽ chọn yêu em
anh không biết bao giờ anh mới quên đi được em, nhưng không sao cả, thời gian của anh còn rất dài, anh 19 tuổi, anh trẻ vãi lồn, anh đ tin là anh không thể vứt bỏ hết tất cả những gì thuộc về em ra khỏi tâm trí anh.
anh xin lỗi, anh không làm gì được cho em. nhưng anh chúc em hạnh phúc. bạn gái em xinh lắm, điều đó tốt mà. anh có ghen tị với em, và với bạn gái em nữa. tại sao em lại được hạnh phúc còn anh thì luỵ như 1 con chó? nhưng đấy đâu phải lỗi do em. nếu anh là con gái, em sẽ không bao giờ bỏ anh đi như thế đúng không?
anh xàm lồn quá, nhưng mà anh phải làm sao giờ. anh không cảm nhận được không khí tết, anh chỉ thấy vắng em.
anh xin lỗi, anh không nên nhắc đến em quá nhiều, anh sẽ không như thế nữa. em hãy hạnh phúc nhé. anh yêu em, ngay cả hiện tại, khi trái tim anh tan nát thành nhiều mảnh, thì mỗi mảnh đấy cũng đều dành cho em, anh yêu em, to the moon and back

View more

14/1/2022

làm sao để quên đi những kỉ niệm? tớ yêu cậu vãi lồn, còn cậu?
nếu cậu đã xác định không thể cùng nhau trên một quãng đường dài, thì đcm làm ơn đừng có tiếp cận tớ. đừng có xin discord của tớ từ thằng nam đen, đừng có add lol của tớ, đừng có bắn csgo với tớ. đừng có tiếp cận rồi nói thích tớ. cậu gây ra mọi chuyện, rồi bảo làm người bình thường đi. làm kiểu đéo gì nữa? tại sao người bắt đầu là cậu, mà người sống đau khổ lại là tớ?

Sắp hết năm rồi, em mong anh move on được và đừng để lòng nặng thêm khoảnh khắc bước qua năm mới ạ. Cả hai anh đều xứng đáng được hạnh phúc.

anh cảm ơn nhé, anh cũng hy vọng anh sẽ bỏ hết tất cả để bước sang năm mới. dù sao việc nhắc đến người cũ quá nhiều cũng là việc không nên

30/12/2021

lần đầu chúng ta chia tay, tớ có nhắn cho cậu là tớ nhớ cậu nhiều lắm. mặc dù cậu cho tớ vào spam, nhưng cậu vẫn luôn check. suốt 1 tháng chia tay, tớ ngày nào cũng nhắn tớ nhớ cậu. và kết thúc bằng câu hỏi có quay lại không, cậu bảo ờ. chúng ta đã quay lại như thế.
tớ phải tìm mãi, mới thấy đoạn tin nhắn lúc đó. qua bao lâu rồi nhỉ?
nhưng cậu biết không? lần này, tớ không nhắn tớ nhớ cậu nữa, cậu cũng không cho tớ vào spam. chúng ta cứ thế, chia tay, kết thúc. chúng ta như người lạ. kết thúc 1 lần, và mãi mãi
tớ không muốn quay lại, tớ biết cậu cũng thế. nếu xác định không thể cùng nhau đi hết quãng đường, thì dừng lại vào tháng 9 là ổn nhất, đúng không?
năm 2022 sắp đến rồi, toé để cậu lại năm 2021 nhé. cậu mãi mãi, vĩnh viễn nằm trong tim tớ, cậu luôn là 1 phần quan trọng, là những kì niệm đẹp đẽ nhất tớ không bao giờ muốn quên. nhưng tớ sẽ không mang nó sang 2022 đâu, đặt tất cả ở đây thôi. chôn vào 1 góc, và tiếp tục tương lai.
sống cùng 1 thành phố, nhưng lại không thể gặp nhau
tớ chỉ muốn nói, tớ yêu cậu rất nhiều, tớ không bao giờ muốn chúng ta thành ra như này. có lẽ sẽ mất rất lâu để quên đi cậu. chúc cậu năm mới vui vẻ, chúc cậu tất cả
chúc chúng ta không bao giờ gặp lại nhau

View more

30122021

cậu nói chúng ta không nên như vậy, hãy tìm 1 cô gái. nhưng mà làm sao giờ? tớ chỉ thích cậu thôi mà …

cậu nói hãy sống như 2 thằng con trai bình thường. tìm 1 cô gái xinh đẹp, yêu. và tìm 1 người phụ nữ để kết hôn và sinh con.
cậu nói cậu sẽ không bao giờ, vì tình yêu, mà đánh mất tất cả
cậu nói cậu sẽ không vì tớ, mà cãi nhau với bố. cậu sẽ không đấu tranh vì tình yêu để phải sống 1 cuộc sống tự lập, nghèo khổ
cậu nói tớ chỉ là 1 thằng 18, tớ không thể lo cho tương lai của cậu, tớ không có gì để đảm bảo, nên cậu bảo hãy làm 1 người con trai bình thường đi
tớ có thể bình thường được à? tại sao, người bắt đầu là cậu mà? tại sao người bắt đầu là cậu, mà cậu lại bắt tớ sống như 1 thằng bình thường, trong khi suốt gần 3 năm qua tớ và cậu không còn là nhưng thằng con trai thẳng nữa rồi? xong giờ cậu kết thúc, khiến tớ yêu vcl rồi cậu bảo chia tay. nếu như cậu sợ bố cậu như thế, thì ban đầu, làm ơn hãy giữ tình cảm của cậu vào trong im. đừng tỏ tình với tớ, đừng khiến tớ thích cậu, rồi bảo tớ hãy tìm phụ nữ để kết hôn :)
cậu hề vl, cậu tồi vl. còn tớ luỵ cậu vl

View more

Giáng sinh 2021, Giáng sinh không em

tôi lẳng lặng nhìn những bông tuyết đang rơi, phủ trắng mặt đường. lại một năm nữa trôi qua, nhưng năm nay, tôi không có em ở bên
chúng ta chia tay vào tháng 9, khi cả hai đã thuê xong căn nhà, quyết định sống chung, nhưng vẫn chia tay. tại sao thế nhỉ? chúng ta đã cãi nhau, lần đầu tiên, chúng ta cãi nhau nghiêm túc. nhưng cũng là lần đầu tiên, chúng ta chia tay sau khi cãi nhau
tôi tự hỏi, em có hối hận không? còn tôi thì có, nhường nhau 1 chút, thì sẽ tốt hơn, đúng không? nhưng không ai muốn dừng lại. và rồi kết thúc là câu chia tay
em có lạnh không? tôi thì có. đã lâu lắm rồi, tôi mới trải qua cảm giác này, cô đơn một mình. tôi sợ đối mặt với bạn bè, nên từ sau chia tay, tôi không liên lạc với họ. nhưng thật tốt vì họ luôn nghĩ đến tôi, thật tốt kho tất cả cùng xuất hiện ở nhà của chúng ta vào sinh nhật tôi. nhưng tôi lại không thể vui, tôi nhớ em
tôi đã từng ám ảnh cân nặng, nhưng giừ tôi lại tụt cân không kiểm soát, tôi từ thằng mập địt 65kg giờ chỉ còn có 54kg. tôi gầy như nghiện. tôi đã đung thuốc ngủ được 4 tháng, vì tôi không thể ngủ ngon, và cả cảm giác ngon miệng, tôi nhớ em. cứ nhắm mắt, tôi lại nhớ em, tôi không thể tỉnh táo
chúng ta, tại sao lại như này? tôi còn yêu em rất nhiều, nhưng lại không liên lạc được với em. em như bước hoàn toàn ra khỏi cuộc sống của tôi, không dấu vết. em dặn bạn bè đừng trả lời câu hỏi của tôi, tại sao vậy? chúng ta tại sao lại phải dừng lại?
có thể quay lại không? tôi luỵ, đúng. hề lắm đúng không? nhưng simp em vl, và muốn em quy lại. tôi stress nặng nề, tôi chỉ muốn em.
nếu ông già noel có thật, làm ơn, hãy cho tôi và em quay lại, đừng giày vò trái tin tôi thêm nữa. nó sẽ nổ tung mất

View more

092020

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Hôm nay có lẽ hơi nhiều tâm trạng.
Tất cả những gì mình muốn? Nhiều lắm. Mình muốn vi vu khắp thế giới, muốn giàu như bố mình, giỏi như anh mình, học giỏi như bạn mình,.... và thật đơn giản, mình muốn đón sinh nhật cùng Đức Anh, sinh nhật tuổi 18.
Tháng 1 năm 2021, mình và Đức Anh chính thức yêu nhau 3 năm, nhưng chưa một lần bọn mình được đón sinh nhật cùng nhau, dù là sinh nhật mình, hay Đức Anh.
Mình ghét khoảng cách, tại sao lại xa như thế, tại sao luôn thật khó khăn. Mình chỉ muốn làm 1 cái bánh nhỏ, hát happy birthday, nhắm mắt với một điều ước, bên cạnh mình là người mình yêu. Nhưng sao thật khó? Gần 3 năm yêu nhau, gần 3 cái sinh nhật, từ năm 16 tuổi, và giờ sắp 18. Thời gian trôi nhanh như vậy. Năm 2018 bắt đầu mối quan hệ. Và sinh nhật nhau chẳng thể ngồi cùng nhau.
Khoảng cách chết tiệt, nó khiến mình bức bối, nó khiến mình mệt mỏi, khó thở. Khoảng cách chết tiệt, tại sao phải tồn tại?
Có thể không? Giết chết khoảng cách, để nó không tồn tại, để mình ở cạnh Đức Anh. Ngày qua ngày, ở cạnh người mình yêu, người mình yêu từ tận đáy lòng?

View more

+1 answer in: “Giáng sinh 1997”

Giáng sinh 1997

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Tuyết vẫn phủ trắng, hoa tuyết vẫn rơi, tôi vẫn cô đơn giữa dòng người vội vã. Người người nắm tay, có đôi có cặp, và những nụ hôn nồng thắm. Giữa đám đông với trần trề hạnh phúc, tôi nhớ về em, nhớ về năm 1997, nhớ về New York năm đó, lần đầu gặp em, Giáng Sinh 1997.

Trên người vẫn khoác chiếc áo da đã cũ của ông nội để lại, trong túi tôi chẳng còn lấy 1 đồng, tôi chẳng thể sắm sửa gì cho Giáng Sinh năm nay. Tôi ghét số 7, nhưng năm nay lại là năm 1997, và rồi tôi cũng chẳng muốn đoái hoài gì với cáu Giáng Sinh năm nay nữa.
Và rồi tôi gặp em, em đẹp tựa thiên thần, em như đoá hoa hồng trong tuyết, em như ánh mặt trời trong mùa đông lạng giá, em như ánh dương xoá đi những vệt mưa. Tôi nhìn em, nhìn nụ cười đầy nắng, trái tim tôi bị thu hút. Và em là một nàng công chúa với đôi mắt xanh biếc, cướp mất hồn tôi bằng một ánh nhìn. Có điều gì đó từ trong sâu thẳm, thôi thúc tôi lại và làm quen với em.
- Chào em-tôi chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, thôi thì chào hỏi đâu thừa.
- Chào anh-em vẫn giữ nguyên nụ cười đó. Ôi, chỉ cần em cười là lòng tôi rạo rực.
- Thời tiết lạnh nhỉ?
- Đúng vậy, lần đầu tiên em phải trải qua Giáng Sinh lạnh như này.
- Vậy ư? Em đến từ đâu?
- Em đến từ Hy Lạp.
- Nhưng em nói tiếng anh rất chuẩn - và giọng em, ôi tại sao giọng em lại ngọt ngào đến vậy? Ngọt hơn mật ong, ngọt hơn đường. Ngọt hơn tất cả mùi hương tôi từng biết.
- Bố mẹ em là người New York, họ đến Hy Lạp làm việc, và em đến cùng. Đây là lần đầu em đến New York.
- Tôi cũng chưa từng đến Hy Lạp.
- Vậy ạ? Anh nên đến một lần, Hy Lạp đẹp đẽ và nên thơ.
- Có đẹp bằng em không?
- Một cô gái so sánh với một đất nước ư? Điều này thật không hợp lý - rồi em cười, nụ cười duyên dáng pha chút e thẹn.
- Với tôi, chẳng có đất nước nào đẹp bằng em. My lady.
- Cảm ơn anh-có lẽ em ngại ngùng, nụ cười ngại ngùng của em, ánh mắt ngại ngùng của em. Mọi thứ thuộc về em. Tôi yêu em, mọi thứ thuộc về em.
- Em có tin vào tình yêu sét đánh không?
- Anh nghĩ xem, liệu em có tin không?
- Tôi không biết, nhưng tôi thì có. Vì người con gái đứng trước mặt tôi, chỉ vì một ánh nhìn qua đôi mắt đó, chỉ vì một nụ cười qua đôi môi đó, trái tim tôi sa vào lứoi tình, và tâm trí tôi trở nên nhộn nhịp.
Em cười, tôi chỉ mong em đừng cười nữa. Nụ cười của em như ánh dương, không, đẹp hơn rất nhiều, đẹp hơn mọi thứ trên đời. Đẹp hơn hết thảy.
Mọi thứ đến quá nhanh, tôi hôn em, hôn vào tóc em, rồi đến trán. Hôn nhẹ nhàng lên mắt em, lên mũi, lên tai. Và rồi dừng lại ở môi em.
- Em có muốn về nhà tôi không? Hay khách sạn?
- Hãy chọn một nơi khiến anh thích thú.
Nói rồi tôi dẫn em về nhà tôi. Cánh cửa vừa khép lại. Em ôm lấy tôi, chúng tôi hoà vào nhau, hôn nhau, ôm thật chặt. Em cởi bỏ hết mọi thứ vướng víu trên người tôi, chiếc áo da xấu số vứt ở hóc nhà. Tôi tháo chiếc khăn của em ra. Nhẹ nhàng cởi từng nút áo, tôi ôm lấy eo của em, hôn lên ngực, rồi dần dần từ khe ngực trượt xuống bụng, xuống váy. Chúng tôi chẳng còn tâm trí bước lên cầu thang để vào phòng tôi.

View more

Giáng sinh 1997
+1 answer Read more

012420 - 2 năm, Manchester và Liverpool

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Ngày 5 tháng 1 là kỉ niệm 2 năm yêu nhau. Nhưng hômnay tớ mới rảnh dỗi ngồi viết mấy câu sến súa bằng iphone 5s vì pro max cậu cầm của tớ sang tận Úc rồi :)))
Tớ vừa mới đặt chân đến Hà Nội. May quá vẫn kịp đón giao thừa. Năm ngoái chúng ta đón giao thừa cùng nhau. Cậu bảo sau này sẽ cùng nhau sang Manchester và Liverpool. Và chúng ta đã làm được. Hơn 1 tuần ở Liverpool và Manchester. Cậu phải chứng kiến cảnh Man Utd thua ở trên sân Anfield rồi lại trên chính Old Trafford, thật tội nghiệp.
Chúng ta giống như những người bạn. Hơn cả người yêu, là tri kỉ, là bạn tâm giao. Cậu luôn kiên nhân lắng nghe mọi sự bộn bề và mệt mỏi trong ngày của tớ. Tớ luôn cố gắng mang đến sự yên bình trong cuộc sống của cậu. Chúng ta cứ bình thản như thế, dù không ở gần nhau nhưng tình cảm vẫn luôn như vậy, như những ngày đầu.
Chúng ta cũng hay cãi nhau. Nhiều khi cũng chẳng hiểu sao. Chúng ta cãi nhau về mọi thứ. Về Ronaldo và Messi, Liverpool và Man Utd, FIFA 20 và PES 2020, ... cãi chán rồi lại xin lỗi, xong ngứa mắt nhau lại cãi tiếp. Nhưng nếu không cãi nhau với cậu chắc tớ cô đơn lắm.
Tớ muốn viết dài dài một tí. Nhưng Đức Anh bị bệnh sợ chữ. Đáng ra tớ sẽ viết vào ngày 6 tháng 1 cơ. Nhưng tớ để dành cho đến khi gặp cậu. Cho đến khi chúng ta thực sự đungsw ở Anh cùng nhau.
Đức Anh. Năm mới vui vẻ. Hãy yêu nhau thêm thật nhiều năm nữa nhé

View more

122619 {Giáng sinh 1993}

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Tôi và em nắm tay nhau bước ra khỏi nhà thờ, tôi hôn nên trán em và em cười khe khẽ. Tình yêu của chúng tôi có lẽ sẽ sớm phải tách rời, nhưng tôi vẫn có một tia hy vọng, em và tôi sẽ bên nhau đến tận cuối đời.
***
- Hôm nay là Giáng Sinh đấy – em ngước mắt nhìn tôi, vì chênh lệch chiều cao nên em chỉ đứng đến ngực tôi, khiến đôi mắt em lúc dó thật bé nhỏ và đáng yêu.
- Chúng ta sẽ đến nhá, đến nhà thờ, tôi sẽ đeo nhẫn cho em.
- Anh có nhẫn ư?
- Có chứ - Nói rồi tôi đưa cho em xem chiếc nhẫn của mẹ tôi, chiếc nhẫn tôi vẫn luôn đeo tren cổ, một chiếc nhẫn vàng đơn giản, có lẽ chẳng thể so sánh được với trang sức trên người em đâu. – Của mẹ tôi, có lẽ do với em nó không đáng, nhưng tôi muốn đeo nó lên tay em.
- Anh có thể đeo luôn ở đây không?
- Không, tôi muốn đeo cho em vào đêm Giáng Sinh, và thì thầm bên tai em câu “Chúc mừng sinh nhật”
Nói rồi em hôn tôi, em đã ôm lấy cổ tôi, kiễng chân lên và hôn tôi. Tôi đón nhận nụ hôn của em. Tại sao tôi lại cảm thấy như vậy? Cảm thấy không đủ tư cách đứng gần với em.
Em là con nhà tài phiệt, gia đình em rất giàu, em là tiểu thư trong căn nhà rực rỡ, với người hầu kẻ hạ. Và người theo đuổi em là không hề thiếu. Nhưng em lại yêu tôi. Một thằng nhà nghèo, bố làm trong tiệm giày da cũ cuối phố, nơi có cây bàng trước cửa, một cây bàng trụi lá. Mẹ tôi mất năm tôi 10 tuổi. Chiếc nhẫn đó trước khi mất mẹ đã đưa nó cho tôi, mẹ bảo trước kia khi khó khăn, bố đã đi rất nhiều nơi kiếm tiền, và mua tặng mẹ chiếc nhẫn. Đêm Giáng Sinh năm đó, năm 1993, bố dã đeo nhẫn lên tay mẹ tôi, ở nhà thờ, vào một ngày tuyết phủ trắng xóa và bầu trời chẳng hề có sao. Gia đình chúng tôi thật khác nhau, và thật tuyệt vời, cái gọi là duyên số, cái mang em đến với tôi.
***
Tôi mượn của bố cái áo vest đã cũ, rồi cẩn thận lấy một đôi giày da trong tiệm đi vào, tôi bước ra khỏi nhà. Cây bàng trước cửa trơ trụi lá, tôi tự hỏi Giáng Sinh này nó sẽ vượt qua sự lạnh giá thể nào?
Tôi đứng chờ em ở nhà thờ. Em vẫn chưa đến, cái lạnh khiến tôi khó thở, chẳng hiểu sao một cảm giác không yên cứ trào dâng trong tôi. Tôi ngột ngạt. Giờ là 11 giờ, một tiếng nữa thôi, Giáng Sinh chính thức đến, sinh nhật em chính thức bắt đầu, và em vẫn chưa đến.
Pháo hoa bắt đầu, người người tấp nập với Giáng Sinh, những gia đình với những đứa trẻ cười nói, những cặp yêu nhau trao nhau những nụ hôn nồng thắm. Tôi ngước nhìn pháo hoa, đeo lại chiếc nhẫn lên cổ, rồi vội vàng lau đi cái thư vướng víu gọi là nước mắt. Tôi thì thầm, không vào tai ai cả.
- Anh yêu em, chúc mừng sinh nhật, anh yêu em.
Có lẽ tôi cũng giống cây bàng đó, lạnh giá và cô độc. Tôi muốn quay về năm 1993, Giáng Sinh năm đó, có lẽ mẹ tôi đã rất hạnh phúc.

View more

Cre: @nll_trg

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Chào anh, Jonghyun. Vậy là một năm nữa lại trôi qua, và anh vẫn là chàng trai 27 tuổi. Anh ơi, anh biết không? Sulli và Goo Hara cũng không còn nữa, có phải anh đang rất vui vẻ với những người bạn của mình phải không? Còn em thì chỉ thấy mệt mỏi. Anh ơi, anh là thiên thần xinh đẹp, anh thoát khỏi cõi trần gian đầy đau khổ cùng mệt mỏi, anh bỏ đằng sau những ngày tháng không thể nghỉ ngơi. Còn em chỉ muốn ở đấy cùng anh thôi.
Họ hay bảo, thời gian rồi sẽ làm nguôi ngoai những nỗi đau, nó giúp người ta quên đi đau khổ và bắt đầu cuộc sống mới. Tại sao em lại không nghĩ như vậy nhỉ? Em chỉ cảm thấy đau lòng, em cảm thấy ngột ngạt, em không thở được. Em chỉ muốn thoát ra khỏi nỗi đau này. Làm người phàm khó lắm anh nhỉ? Nhiều khi em cảm thấy, anh thật may mắn vì đã thoát ra khỏi thế giới đầy vết thương này, còn em thì vẫn mắc kẹt ở đây, sống với những nỗi đau tưởng như chẳng thể chấm dứt. Em cảm thấy cô đơn và đau khổ, em muốn ở với anh nhiều hơn, muốn làm thiên thần như anh đã là, anh nghĩ em có thể không?
2 năm rồi, nghe “So Goodbye” em vẫn khóc, nhìn thấy ảnh anh làm em thấy đau lòng. 2 năm rồi em vẫn chưa quên, chưa thể xoá đi hình bóng anh trong tâm trí. Đã có một thời gian em hay vời instagram của anh, em nhắn cho anh rất nhiều, dù biết anh không bao giờ đọc và anh cũng chẳng hiểu tiếng việt. Nhưng trong em là sự tuyệt vọng, tại sao em lại được sinh ra? Anh ơi, tại sao con người lại được sinh ra?
“Nỗi đau vẫn chỉ là nỗi đau” và em không thể vượt qua nỗi đau ấy. Em sẽ chỉ dằn vặt và suy nghĩ về những nỗi đau, không ai ở cùng em để chia sẻ, không ai ở cùng em để an ủi em một câu. Có phải em sống quá thất bại rồi không? Để rôi chẳng ai quan tâm đến cảm xúc của em nữa.
Anh ơi, anh sống tốt nhé, và em cũng vậy, em sẽ thoát ra khỏi những nỗi đau

View more

Cre nlltrg

Next

Language: English