Ask @jasmineelynnn:

[2]

nhớ về tớ, về Hoa nhài. Nhưng hoá ra tớ vẫn lầm. Cậu từng bảo muốn che ô cho tớ cả đời, nhưng tớ thấy vẫn nên bị ướt mưa một lần mới tỉnh ngộ được. Tình cảm của tớ đến đích rồi, chỉ là đích không phải trái tim cậu nữa thôi. Cậu rút ống thở ra đi, để tình cảm này, mở quán hệ này được chết.
Và rồi tôi bỏ về nước, cũng không muốn nghe cậu ấy nói gì nữa. 1 tháng sau, thiệp đỏ gửi đến nhà. Cậu ấy, chính thức không còn của tôi nữa rồi.
Khi nói lời ấy, tôi còn thương cậu ấy nhiều lắm. Nhưng chúng tôi không phải những con người của tuổi 18 ấy nữa. Tôi không đủ sức chờ cậu ấy thêm mười năm nữa. Thất vọng cứ gom vào chất đó trong lòng là có thể tự buông bỏ. Yêu thương, tốt nhất đừng để khoảng cách quá xa. Bởi đâu phải ai cũng yêu bằng cả con tim.
Tôi vẫn thích, thích tôi của năm ấy, đã thích cậu nhiều như thế."
[4:22][2018.08.05] [My star-crossed lover]

View more

Cậu kể tôi nghe một câu chuyện tình buồn được không ?

Xin lỗi cậu vì câu trả lời trễ. Dạo này tâm trạng mình cũng không tốt cộng với vết thương ở tay nữa, người trẻ chúng ta trả quá nhiều giá cho hạnh phúc nhỉ?

" Tôi và cậu ấy hẹn hò từ năm cấp ba. Với chúng tôi của những năm đó, con trai không cần đảm như giờ. Hai chúng tôi chỉ nắm tay cùng nhau đi qua mùa hè, đôi khi trốn học đạp xe ra biển vì nhớ cái mùi mặn thấm đẫm của làng chài. Vào ngày biển lặng, gió cũng chẳng thổi, cậu ấy dẫn tôi lên Hoa nhài. Hoa nhài thực ra là một quả đồi, được bao trùm bởi màu xanh của cây cối và vài bản nhạc trong chiếc radio đã cũ. Vì tên tôi cũng có nghĩ là Hoa nhài, nên cậu ấy bảo đây là ngọn đồi của chúng ta, là kỉ niệm đẹp nhất của tôi và cậu ấy.
Mấy năm sau thì Đại học, cậu ấy chọn trường trong miền Nam, còn tôi chọn ở lại miền Bắc, ở lại với nơi có Hoa nhài, có những trưa hè đầy ấp tiếng cười của chúng tôi. Tình cảm xa nhau cũng dần dần thay đổi. Tôi không còn là người duy nhất trong tim cậu ấy nữa. Cậu ấy dần bỏ bánh quẩy và sữa đậu nành khi xưa mà thay thành bữa sáng sang trọng. Không còn áo phông trắng đầy bùn đất mà là bộ vest phẳng phiu. Cũng mấy năm chẳng về thăm tôi nữa. Tôi hiểu, con đường khó khăn này, kết quả đã thấy được ngay từ đầu. Chỉ tiếc là, dù cố gắng thế nào tôi cũng chẳng dành tình cảm cho ai nhiều như cậu ấy.
Năm nay cậu ấy cuối cùng cũng trở về. Vẫn là nụ cười ấy, sao khác thế nhỉ? Cậu ấy rủ tôi đi Paris, tôi cũng muốn đi đâu đó, rời khỏi nơi này đi khắp phá thế giới.
Cậu ấy hẹn tôi cùng đi thăm tháp Eiffel. Nhưng tôi lại từ chối vì bệnh đau dạ dày bỗng tái phát của mình. Tôi biết có người quan trọng hẹn cậu ở đó. Cậu ấy cũng thương người ta, phải thôi. Trời lạnh vậy mà. Nhưng vết thương của tổ ai thương? Vẫn là tôi không đủ tốt, không thể dùng ánh sáng của mình cướp cậu ấy từ chốn phồn hoa về. " Paris là chia ly" quả chẳng sai. Tối đấý tôi rủ cậu ấy ra một quán bar. Tôi nói:
- Này, I miss you.
- Bao năm không gặp lại, tớ cũng nhớ cậu.
- Không, ý tớ là, tớ đánh mất cậu, tệ thật nhỉ. Tớ từng mong cậu sẽ

View more

Như thế nào là Tình yêu ?

Xin lỗi cậu vì trả lời muộn.
Thực ra với mình, tình yêu là một khái niệm đơn giản. Đó là khi cậu thích một con người, một đồ vật, một món ăn... Tình yêu cũng chẳng quan tâm đến tuổi tác, xuất thân. Nếu cậu yêu một ai, hãy cứ can đảm tỏ tình. Vì chúng ta còn trẻ, còn thời gian tìm hiểu. Hãy ở bên người cậu yêu thương, quan tâm, chăm sóc thật tốt. Khi cậu yêu một ai, cậu sẽ vì người ta mà cố gắng, vì người ta mà trưởng thành. Nhưng không có gì là mãi mãi, tình cảm cũng thế. Chúng ta yêu được thì buông được, đừng vì một người mà đánh mất tất cả.
Cậu biết không, Taylor Swift và Selena Gomez đại diện cho hai kiểu người khi yêu. Nếu TS yêu một cách dứt khoát, chấm dứt là hết thì SG lại hơi lụy người cũ (đây là theo quan điểm cá nhân của mình). Nhưng cậu thấy không, cuối cùng người Justin chọn là một cô gái khác, chứ không phải người ở bên mình bao năm. Nếu là người cậu yêu, cậu có thể chờ, có thể đợi. Nhưng đừng để vụt mất yêu thương. Đừng để khoảng cách và sự mệt mỏi sau một ngày dài mà gắt gỏng với nhau.
" Chúng ta nên yêu, chứ đừng rơi vào tình yêu. Bởi khi thứ gì đó rơi, sẽ vỡ..."

Thật ra mình đã viết bài này 3h sáng hôm trước, nhưng quên lưu...

View more

- Anh cũng không biết mọi người cần gì, nhưng với anh, thật sự, anh chỉ muốn em ở đây, nơi anh có thể tìm được. Vì dường như mọi người đều rời đi cả...

Phạm Thanh Phú
Em vẫn ở đây, em không đi đâu cả. Em vẫn trả lời câu hỏi của mọi người. Chỉ là em không muốn viết về Mars và Camillia nữa. Em muốn viết về em, về cuộc sống của em.

View more

+2 answers in: “Vài điều nhảm nhí...”

- Có nghĩa, em sẽ tạm không viết gì nữa sao?

Phạm Thanh Phú
Có thể là vậy anh ạ, em cũng không biết nữa, em bây giờ cảm thấy thực sự rất mệt mỏi với mọi thứ. Em nghĩ nên dừng lại, thay vì để mọi người hi vọng em viết một thứ gì đó thật tốt, thật hay hơn. Em không thể viết để giúp mọi người xoa dịu đi nỗi buồn như trước nữa...

View more

+2 answers in: “Vài điều nhảm nhí...”

Vài điều nhảm nhí...

_____sylz
Chào mọi người, sau gần một tháng biến mất thì mình quay lại rồi. Vẫn là ask.fm tốt nhất, vẫn là góc nhỏ này chịu nổi một đứa như mình. Mình lập ask này gần 1 năm rồi, ban đầu chỉ định trả lời những câu hỏi ấy, dần dần trở thành viết cho các cậu, cho tuổi trẻ của mình. Mình lập ra góc nhỏ này vì một người, nhưng giờ có lẽ không vì người ta nữa. Cuối cùng mình thông suốt, chọn bỏ lỡ một số thứ để đổi lấy cuộc sống như mình muốn. Quãng thời gian qua, vui buồn, giận hờn đều có. Thực sự cảm ơn các cậu đã cùng mình trải qua các cảm giác ấy, cũng mình tâm sự. Dù chỉ là cách một cái màn hình, đó khi chỉ vài kí hiệu khích lệ nhưng mình rất vui. Có lẽ mình đã thấy đổi rất nhiều, mình không chắc mình còn có thể viết ra những dòng như xưa nữa.
Nên, mình nghĩ mình nên dừng lại một chút. Dừng lại, để xem xem mình đã bỏ lỡ những gì, mình đúng, sai chỗ nào. Có lẽ mình sẽ không viết nữa, nhưng mình vẫn sẽ trả lời hết những câu hỏi của các cậu. Khi không có mình, mong mọi người vẫn yêu thương nơi này như cũ. Mong khi trở lại, mình sẽ đủ chín chắn, trưởng thành hơn, có thể quay lại làm jasmineelynnn mọi người từng quý mến.
Cuối cùng, vẫn là cảm ơn các cậu, một lần nữa.

View more

+2 answers Read more

[20180630] [Điều em cần chỉ là một cái ôm thôi sao?]

_____sylz
Lúc kết thúc, em chẳng đòi hỏi gì, em bảo em chỉ cần một cái ôm. Ừ, tôi ôm em một cái, nhưng em này, điều em cần, chỉ là một cái ôm thôi sao?
Em khác với những cô gái tôi từng gặp. Em không tiệc tùng, không đi những đôi giày hàng hiệu đắt tiền, cũng không đòi hỏi quần áo đẹp. Em quanh năm chỉ mặc một kiểu quần áo, rủ tôi đi uống ở một quán cafe. Em cũng không biết chụp ảnh, trang cá nhân của em, trống, như trái tim em vậy. Em bảo, cuộc sống riêng của em, em không muốn người khác biết. Tôi thích xoa đầu em. Tóc em mềm, thơm nhè nhẹ mùi hoa nhài không quá nồng. Em thích lang thang khi góc phố lên đèn. Bé ngốc em chẳng bao giờ về nhà trước 8 giờ. Tôi chẳng hiểu em có thể làm gì ngoài đó lâu thế, sau hàng giờ ngồi làm việc trong tòa soạn với máy tính hình vuông và những câu nói câu nệ của đồng nghiệp. Em bảo em cô đơn. Bên tôi em vẫn thấy cô đơn như vậy sao? Min này, khi cô đơn, em nhớ đến ai?
Em dành những ngày cuối tuần ở tiệm cafe sách cuối đường. Tôi thích ngắm những lúc em đọc sách. Khi em bình ổn ngồi đó, không còn vỏ bọc lạnh lùng, cũng không phòng bị, em như một đứa trẻ của những năm xưa, trân trọng từng quyển sách, từng câu chữ trong đó. Em luôn bảo khi viết, em thấy em già đi rất nhiều. Tôi cũng thấy vậy. Em dường như mang tâm hồn của một cô gái gần 30 tuổi, khác biệt hoàn toàn với cái tuổi thật của em. Nhưng không sao, bé ngốc, dù thế nào, tôi vẫn thương em.
Tôi thương em, nhưng em lại yêu tôi. Em biết tôi sẽ không có khả năng đáp lại toàn bộ tình cảm của em mà, phải không? Em thực sự rất ngốc, em không biết yêu thương bản thân, cũng chẳng bộc lộ cảm xúc của mình cho người khác biết. Không có tôi ai sẽ bảo vệ em? Em phải có niềm tin vào bản thân mình, phải mở lòng mình ra Min ạ. Và tôi nghĩ, điều em cần, không phải là một cái ôm khi yếu lòng, mà là một người sẽ ở bên, yêu thương em thật lòng.
Hoa nhài của tôi, bảo trọng.
Ảnh: https://imgur.com/gallery/ATues#_=_

View more

+1 answer Read more

Em vẫn không khác mấy nhỉ, vẫn lạnh lùng và luôn ở một mình. Có thể em không biết, anh đã nhiều lần thấy em đi cafe, xem phim một mình. Nếu có thể, anh có thể làm người chia sẻ mọi thứ với em đươc không?

0101
Chào anh, anh nói thế làm em hơi ngạc nhiên, chúng ta quen nhau ạ? Em không biết là mình có người để ý đến việc ở một mình như thế. Em thích làm mọi thứ một mình, nếu anh muốn chia sẻ cùng, em có thể chia sẻ với anh theo tư cách là một người bạn, hoặc một người lạ. Cảm ơn anh đã quan tâm, không biết anh là ai ạ?

View more

Ngày 14 tháng 6 năm 2018. [Này cô gái, em nghĩ gì về chuyện hợp tan?]

_____sylz
Hôm nọ, chạng vạng tối, sau khi vừa nghe xong vài bài nhạc rồi ăn một chút lót dạ, tôi thấy bài viết này trên một trang mạng xã hội. "Này cô gái, em nghĩ gì về chuyện hợp tan?" Chúng, có chút làm tôi trăn trở. Vậy bạn nghĩ gì về chuyện hợp tan?
Tôi bỗng thấy hình ảnh của mình nhiều năm sau đó, bên cốc cà phê còn nghi ngút khói, cùng với một chú mèo nhỏ và vài bản tình ca nghe thật êm tai. Rồi tôi sẽ lại ngồi nhớ về Mars, về Camillia, về những câu chuyện ngày trẻ. Chuyện hợp tan, đâu ai biết trước được nhỉ? Có thể chỉ trong vài khoảng khắc ngắn ngủi, tôi thấy tuổi hai mươi của mình khi ấy, cô độc đến lạ lùng. Dù cho có bao lần hợp tấn, người ta đôi khi vẫn coi nhau là cả cuộc đời mình, và có dũng cảm mà đương đầu để bảo vệ tình cảm ấy. Tôi cứ nhớ mọi thứ sẽ là mãi mãi, nhưng chúng chỉ là "mãi mãi" cho đến khi phải chấm dứt. Nhìn lại tháng năm ấy, chắc hẳn phải khó chịu trong lòng lắm nhỉ, vì mình từng là của nhau cơ mà.
Có thể khó hiểu, nhưng thay vì chọn một mối quan hệ, tôi vẫn thích thầm mến một ai đó hơn. Vì khi ấy ta có thể tự do yêu thích, không để người khác biết tình cảm của mình, không có chuyện tan vỡ như ai kia. Nhưng không có tan vỡ, sao mình trưởng thành được, sao mình học được cách yêu bản thân hơn? Tình cảm đôi khi phải mang một vỏ bọc hoàn hảo, với những chai rượu vang đắt giá, với bữa ăn tối lung linh đưa ánh nến và tiếng dương cầm du dương thay vì cái đơn điệu vốn có của nó. Ta chỉ cần một cái ôm nhẹ sau những giờ vùi đầu vào tài liệu trong phòng làm việc với những con người giả dối, đôi khi đó chỉ đơn giản, là ở bên, thì mì tôm cũng như mì Ý, coca cũng là rượu vang.
Cuộc đời cứ như thế đấy, mình cứ đi tìm như hạnh phúc ở đâu xa, mà quên mất rằng, không có mảnh ghép nào hoàn hảo cả, và rồi lại vội vã bỏ rơi nhau giữa ngã tư đường đông người qua lại. Những cuộc đời vốn là thế, chúng luôn mang một vẻ bọc. Hợp tan vài lần, bạn mới thấy ai có thể bên mình sau này. Và tôi hi vọng, nhiều năm sau, đọc lại dòng này, chúng ta có thể ngồi lại, cùng nhau xem những thước phim ngày xưa mà không còn buồn phiền về chuyện cũ nữa.
Còn anh, anh nghĩ gì về chuyện hợp tan?

View more

-180504- [Ending Scene]

_____sylz
Hôm nay là ngày đầu tiên trong năm, tôi đi ngủ sớm đến như vậy. Từ rất lâu rồi, chẳng thể ngủ được một giấc ngủ ngon. Có lẽ, thuốc cũng có tác dụng phụ. Và tình cảm cũng thế. Một hai liều lãng quên, lại có tác dụng phụ là đau nhiều hơn. Chợt tỉnh lại, 3 giờ 10 phút sáng, trời tối. Những ngôi nhà xung quanh, tắt hết điện rồi.
Thực sự cảm ơn, vì hôm đấy đã đồng ý xem phim cùng tôi. Bởi vì nếu không, tôi sẽ lại xem phim một mình, uống cafe một mình. Và cảm giác làm gì cũng chỉ "một mình" ấy, thực sự rất đau. Đây cũng không phải lần đầu tiên. Hoặc có lẽ, lâu rồi cuộc sống tôi không xuất hiện thêm một ai khác muốn bước chân vào. Giáng sinh một mình, sinh nhật một mình, năm mới một mình, đến cả nghỉ lễ, cũng một mình.
Thực sự cảm ơn, vì khi ấy đã chìa tay ra hỏi tôi ổn không. Tôi thực sự không ổn. Nhưng câu nói của cậu, chúng làm tôi tự dưng thấy sợ. Tôi sợ một ngày nào đó, cậu cũng sẽ biến mất với câu hỏi ấy. Dần dần, tôi sợ câu nói ổn của mình. Ổn gì chứ, tôi chẳng ổn gì cả. Vậy mà lần nào cậu cũng tin, hoặc để lủng đấy.
Biết gì không, tôi đã mong ngày hôm đó đó mối quan hệ của chúng ta sẽ tốt hơn một chút, hoặc đơn giản là vẫn thế cũng được. Nhưng mà, "Đừng nhắn nữa." thành thật mà nói, thực sự rất đau lòng.
Ừ, vậy coi như mỗi bộ phim đều có đoạn kết, mỗi câu chuyện đều có một kết thúc. Vậy chúng ta cứ như thế mà kết thúc sao? Ừ, có lẽ vẫn nên kết thúc.
"Tôi dùng toàn bộ sức lực để nói câu yêu em, cuối cùng em lại coi đó là trò đùa." Phác Xán Liệt, cuối cùng em cũng hiểu cảm xúc đấy rồi.
[307]

View more

-180501- [Dứa và dưa hấu]

_____sylz
Mùa hè, hãy ăn một quả dưa hấu
Đi biển
Ngắm nắng vàng cát trắng
Và yêu bản thân mình hơn.
Mùa hè, hãy mua một trái dứa
Cắt vỏ rồi để tủ ướp lạnh
Rồi mang ra vừa ngắm chiều tàn vừa ăn.
Mùa đông, mua thêm vài cái áo
Và thêm tách trà nhỏ
Thế là đủ ấm rồi.
Mùa đông, hãy cùng nhau nắm tay
Để sửa ấm
Học yêu thương mọi thứ hơn,
Và chăm sóc bản thân thật tốt.

View more

-180413-

_____sylz
Trà sữa hay cà phê, em chẳng bận tâm nữa.
Anh lại nghe em nói này,
Tình ca, em chỉ hát cho mình anh nghe.
Cà phê, em chỉ pha cho mình anh uống.
Văn thơ, em chỉ viết cho mình anh đọc.
Cùng nhau sáng tối,
Anh có nguyện làm người em thương?
Vì nắng sắp tắt rồi, phố sắp lên đèn.
Giữa những ồn ào cuồng loạn ấy,
Tay lỡ buông, là lạc mất nhau cả đời.
Nên nhân lúc mặt trời chưa xuống núi
Mình ở bên nhau đi.
Cho những lúc cái tính ích kỷ nhỏ nhen sắp thâu tóm con người mình, muốn viết gì đó ngọt ngào để cân bằng mọi thứ lại.

View more

-180412- /Dành cho 285 ngày vừa qua, chàng trai của tôi/

_____sylz
Cũng hơn hai tuần không viết gì lên trên đây rồi. Tự dưng tôi thấy nhớ, nhớ da diết cái cảm giác cũ ấy,dù chúng đã được cất kĩ sâu trong tim. Bằng cách nào đó, kí ức cũ như dòng chảy len lỏi vào trái tim này. Tất cả, tôi lại một lần nữa bị đánh gục bởi chúng.
Tôi từng rất thích ngọt. Nhưng từ sau cốc trà sữa cậu mua chẳng thể thích vị ngọt ấy nữa. Dù có uống thêm bao lần, chúng cũng không có vị giống trà sữa cậu mua, không còn giác vui mừng khi uống nữa. Dần dần, tôi tập uống cà phê, giống như thay chúng vào chỗ trống cậu để lại, che lấp hết đi. Cà phê thực sự rất đắng, Mars ạ, nhưng nó lại khiến tôi quên đi cậu.
Biết không, tôi ngày xưa rất thích ra Nhã Nam, vì nơi đó có sách, có cà phê, và có cậu. Nhưng giờ không có cậu nữa rồi. Thành phố này thực tốt, tốt vì có thể bao dung nỗi cô đơn đến thế.
Mars, cậu cứ vui vẻ như trước được không? Đừng ở một mình, đừng nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, nhớ nắng làm cậu xao xuyến, quên mất tôi thì sao? Cũng đừng buồn vì tôi nữa. Nhắm mắt lại đi, tôi sẽ cho cậu thấy một bầu trời sao đầy tinh tú, còn những gì buồn, để tôi lo được không? Hãy sống thật tốt, thật thoải mái như cậu đã từng.
Nhớ cậu, nhớ luôn tiếng cười...

View more

-180327- /Sauvée/

_____sylz
Có những chuyện, bạn không hể nào ngờ tới, tự như con thuyền đang lặng yên trên mặt sông bỗng lật lại, tựa ma xui quỉ khiến. Một số chuyện, bạn nhất thiết không phải biết, cũng không muốn biết, nhưng cuộc sống là vậy. Điều gì xảy ra nhất định sẽ xảy ra, cái chúng ta làm được, là học cách đối mặt, điều khiển cảm xúc của mình.
Dành tình cảm cho một người cũng vậy. Đó không là đúng, hay sai, hay theo bất cứ quan niệm cao xa nào mà người đời vẫn nói. Đó chỉ đơn giản là yêu một ánh mắt, yêu một nụ cười, thậm chí yêu vì chẳng lí do gì cả. Mặc kệ người ngoài bảo gì, tôi vẫn khuyến khích ta hãy yêu thương nhau đi. Nhưng yêu thương đúng cách, cho bản thân, cho đối phương, và cho mọi người liên quan. Đừng bao giờ nói sau chia tay nhất định phải quên nhau. Nếu tim bạn không quên được, sao cứ ép buộc bản thân làm gì? Thay vì quên đi mà đau lòng, tôi sẽ chọn âm thầm đơn phương người cũ hơn. Dù tôi biết đấy là ngu ngốc. Nhưng bạn à, khi yêu, ai cũng là kẻ ngốc, theo bất cứ nghĩa gì nữa.
Nhân lúc ngày chưa tắt nắng, đêm chưa xuống và mang đi màu sắc rực rỡ của trời ban ngày; hãy nói ra hết tâm tư của mình. Ai bảo khi biết kết quả không đau? Có thể đau, có thể không, nhưng quan trọng, là mình biết bản thân mình ở vị trí nào, mình và người ta như thế nào. Đừng cố đẩy bản thân vào mối quan hệ không rõ ràng. Nếu được, hãy yêu người kia bằng những gì bạn có, bạn đã có, bạn sẽ có. Tôi mong mỗi người chúng ta sẽ biết trân trọng những gì mình có, vì cái khó người ta trân trọng, cái dễ lúc mất mới thấy hối hận. Hãy suy nghĩ thật kĩ, về hậu quả, về sức ảnh hưởng với đối phương khi nói ra. Không ai có lỗi cả, chỉ là duyên mỏng, tình chưa sâu.
Tôi viết cái này cho một người, mong anh ấy có thể quyết định mọi việc thật tốt, bảo vệ được tình cảm của mình. Mong anh ấy đọc xong có thể cảm thấy thanh thản, không âu lo nữa. Nếu bạn cảm thấy thật mệt mỏi, hãy nghỉ lại một chút. Nghỉ lại để thế giới cũng dừng lại theo, để cảm nhận, hoài niệm những gì đã qua, để yêu thương bản thân chút nữa.

View more

“ ... cậu gầy đi so với hồi trươc nhiều . Áo sơmi giờ tay rộng thùng thình ...”

My Dung Do Le
Đoạn này tôi không muốn nói rõ nhưng nếu cậu hỏi tôi sẽ giải thích. Thực chất ban đầu, cậu ấy mặc áo thì ống tay vừa, nhưng dạo gầy đây lại gầy đi, bị ốm nữa, nên tay áo bị rộng. Rộng hơn so với ngày xưa.

View more

+1 answer in: “-180321- /Ngày tắt nắng/”

-180321- /Ngày tắt nắng/

_____sylz
Tôi khẽ nhìn ra khung cửa sổ nơi những bông hạ tuyết đang nở rộ ấy, chậm rãi quan sát. Gió từ đôi thổi tới làm lá cây rì rào, nghe êm tai tựa giọng nói của cậu vậy. Chúng khắc sâu vào tâm trí tôi bằng một cách kì lạ nào đó, và nếu biết tôi đã không để mình ghi nhớ giọng nói của cậu như thế. Tình cờ, tôi nghe người ta kể về cậu, rằng mối quan hệ của chúng ta, có chút khác gì những gì tôi đã biết. Nhưng kệ đi, dù thế nào, tôi vẫn dành cho cậu một tình cảm đặc biệt, thân mến ạ.
Tại sao lại gọi là ngày tắt nắng? Vì nắng tắt rồi, mặt trời gần khuất ra xa xa phía sau những cánh rừng lớn, bao trùm lên cây cối một màu vàng cam đượm buồn. Tôi thích cảm giác khi ngắm nhìn khung cảnh đó, yêu tĩnh, thoải mái, tựa như ở nơi không gian không tiếng động, dù xung quanh vẫn rất ồn ào. Tôi ước tôi và cậu có thể cùng nhau ngắm cảnh đẹp này.
Cậu gầy đi so với hồi trước nhiều. Áo sơmi giờ tay rộng thùng thình, tôi bảo rồi, dù thế nào, cậu với tôi cũng là một liều thuốc không có cách giải, dù có chuyện gì, tôi vẫn thích cậu. Tôi thích cách cậu cười, cách cậu ngồi lặng yên giải những bài toán, cách cậu ân cần giảng bài cho tôi. Thích cậu không có hồi kết.
Thành phố ngày tắt nắng thật buồn. Tôi đã đi dọc theo góc phố khi chiều tàn nhiều lần. Khi những khung cửa sổ của các hộ dân cư dần hiện lêm hình ảnh lũ trẻ nhỏ ra về, líu lo như một chú chim đáng yêu bé nhỏ. Đó là khi tôi ngửi thấy đâu đó mùi bếp than củi nấu bếp thơm phức. Khác lạ làm sao, tôi lại rất yêu thích mùi hương ấy. Có lẽ vì từ nhỏ hay ở với bà nên quen chăng? Nhưng dù thế nào, trong tiềm thức tôi vẫn có chút gì đó về mùi hương này, tượng trưng cho màu vàng nhạt của lúa nếp, của gia đình, của bữa cơm sum vầy. Tôi từ nhỏ đã thích như mùi hương nhè nhẹ, không quá nồng, như của hoa đại, hoa hồng, dạ tuyết. Thế mà lại thích, đúng hơn là nghiện mùi hương của cậu. Nó đặc biệt, không lẫn đi đâu được.
Thân mến, tôi nhớ cậu.

View more

+1 answer Read more

-180308- /Những năm tháng rực rỡ/

_____sylz
Lâu lắm rồi mới đi xem phim, nhớ không làm, đợt cuối tôi đi xem là Trải nghiệm điểm chết. Nhưng khác với mọi lần trước, lần này tôi đi xem một mình. Thực ra còn có bố với em gái, nhưng hai người xem phim hài, còn tôi chọn Những năm tháng rực rỡ.
Tôi muốn đi xem phim này từ lâu rồi, bởi lẽ ban đầu đã ấn tượng với màu sắc đậm chất rực rỡ từ trailer của nó. Rực rỡ với màu vàng đậm chất Đà Lạt cùng núi rừng, những mái nhà nhấp nhô đủ màu và không khí những năm 1974 - 1975 rất mượt. Với tôi, bộ phim này đủ tinh tế để níu chân bạn giữ rừng phim hành động, ngôn tình đủ thể loại.
Bạn biết mà, chủ đề tuổi trẻ - thanh xuân chưa bao giờ là cũ. Nó luôn khiến người ta lưu luyến mỗi khi nhớ về, như một thói quen đã ẩn nắp sâu trong tiềm thức. Bộ phim với những cảnh quay chất lượng, dàn diễn viên ổn, đồng đều, diễn rất tròn vai. Diễn viên không phải những người quá nổi tiếng trên mặt báo, ai ai cũng biết, nhưng họ để cho tôi ấn tượng về diễn xuất tự nhiên. Có lẽ tôi thiên vị vai diễn Tuyết Anh hơn chút. Bởi động lại trong tôi là hình ảnh cô gái kiêu sa, lạnh lùng nhưng lại rất mạnh mẽ, cô độc. Và Jun Vũ đã nhập tâm vào nhân vật khá tốt. Nhạc phim đậm chất thập niên Việt Nam những năm 1970. Và đặc biệt là bản tình ca Yêu với sự thể hiện của Hoàng Yến Chibi trong trường đoạn tái hiện cảnh hát dưới mưa kinh điển của tác phẩm ca vũ nhạcSingin' in the rain cũng là điểm cộng đáng giá dành cho bộ phim này.
Cảm động nhất mà nói, thì là phân cảnh cả nhóm Ngựa hoang ngồi xem lại video ngày xưa họ từng qua. Tôi đã khóc rất nhiều khi xem cảnh ấy. Chúng làm tôi nhớ về Camillia.

Có lẽ tôi không còn là Jasmine năm ấy nữa. Không còn thích ra ngoài mà thu mình lại một góc, không muốn mở rộng thế giới nhỏ ra nữa, chỉ khép lại thôi. Tôi giờ chỉ thích nghe những bản nhạc cũ, những gì mang đậm chất hoài cổ. Tôi vốn không kết giao với bạn học tốt, nhưng giờ thì ổn rồi. Quanh đi quẩn lại, vẫn một mình, ngày cứ như vậy trôi một cách chầm chậm, để không còn tổn thương nữa.

View more

Cho mình một lời khuyên được không? Mình bắt đầu có tình cảm với bạn thân của mình cũng gần 1 năm rồi. Và dạo gần đây mình bắt đầu có suy nghĩ rằng là mình im lặng nhưng mà điều đó lại sẽ làm bản thân mình buồn hay là mình nói ra nhưng sẽ làm nó buồn. Mình thật sự không biết nên chọn cái nào nữa?

Vuyveilu
Xin chào cậu, xin lỗi vì mình trả lời hơi muộn. Cậu với bạn thân chơi với nhau, và cậu thích cậu ấy cũng được kha khá thời gian, sao không thử ngỏ lời đi? Nếu cậu ấy là một người tốt, có thể ở bên chăm sóc cậu, thì cứ nói ra tình cảm của bản thân. Đừng im lặng. Nói ra, dù cậu ấy có thích cậu hay không, vẫm nhẹ lòng hơn.
Cậu biết không, có một số người yẻu nhau mà chẳng được thổ lộ, thậm chí, chưa nói lời yêu đã phải xa nhau. Cậu có thể còn trẻ, còn thời gian, vì vậy cứ yêu đi. Đừng lo lắng quá, không thích vẫn có thể quay lại làm bạn mà.
Cố lên nhé. Dù cậu chọn thế nào, mình sẽ ủng hộ. Phải luôn vui vẻ nhé. Cậu tối an <3

View more

-180304- /Một chút rung động, một chút đau lòng/

_____sylz
Có những ngày Jas thấy mệt mỏi với mọi thứ. Cậu ấy vẫn đăng bài, vẫn đi học, vẫn là nụ cười rạng rỡ như ánh dương ấy, nhưng phảng phất màu xanh của nỗi buồn. Jas vẫn là cô gái thích nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm nắng vàng chơi đùa trên cành lá. Chỉ là, lá có đôi có cặp, còn cậu ấy một mình.
Nhiều người hỏi, Mars đã đi lâu rồi, sao không tìm người mới. Cậu ấy chỉ mỉm cười, lắc đâu nhè nhẹ ý không nói. Không phải muốn chờ đợi. Mà bản thân thực không có cách nào mở lòng với người khác. Giống như những di chứng xuất hiện sau tai nạn hoặc phẫu thuật khiến nạn nhân bài xích. Có chút, thấy đáng thương cho cậu ấy.

Có những người không bao giờ thay đổi. Họ khi buồn chỉ đến một nơi, ngồi đúng một vị trí quen thuộc và với tách cà phê không cần nói tên mà nhân viên cũng biết. Họ chỉ thích nghe quanh đi quẩn lại vài bài hát, không có nhiều bạn bè hay các mối quan hệ. Jas cũng như vậy. Cậu ấy cứ ở nhà, trốn trong mai rùa của mình mà không muốn ra ngoài. Thật muốn nói với cậu ấy hãy kéo rèm cửa sổ ra, ngắm nhìn cuộc sống quanh cậu ấy đi. Nhưng nhìn cô gái ấy, khóe mắt còn vương chút nước mắt, dáng vẻ gầy đến như vậy, lại không nỡ. Muốn nhìn cậu ấy sống thật vui vẻ, ăn thật nhiều, có thể mỉm cười mà nhìn Mars tay trong tay với người khác. Nhưng điều tưởng chừng đơn giản ấy lại quá tàn nhẫn với cậu. Vì thế Jas này, cứ sống đi, theo cách cậu muốn, dù thế nào cũng phải hạnh phúc.
Người ta bảo sau bão tố sẽ là bình yên. Nhưng là bình yên trong vỏ bọc màu xám, hay bão tố với vỏ bọc màu hồng, chỉ người trong cuộc mới hiểu. Câu chuyện của hai người họ, không cần có một cái kết viên mãn, chỉ cần có một dấu chấm. Chấm thật đậm ở đó, kết thúc cho tất cả. Cho Jas, Mars, và mọi người liên quan.

View more

-180225- / /

_____sylz
"Có những người, trong lòng chấp nhất yêu hận. Có những người, tâm tư lại chấp niệm đúng sai. Quanh đi quân rlaij đều là một vòng cay nghiệt bi thống, lại không cách nào buông bỏ, cũng không muốn tiếp tục vướng bận."
"Giữa những xô bồ quay cuồng, chỉ thấy trước mắt một bóng hình lạnh lẽo, mà dẫu kêu gào đến khản cổ, người đó cũng sẽ không quay mặt về phía tôi nữa."
[Chiều không gian ngược với chúng ta]
"Tình yêu của chúng ta giống như dải ruy băng mỏng manh, cho dù buộc chặt đi nữa, rồi thì vẫn sẽ có lúc tuột ra và buông lơi. Không thể nào níu kéo, cũng không thể nào nói "giá như"."
[Cho những bâng khuâng rơi xuống bình yên]

View more

-180220- /Cảm động/

_____sylz
"Bạch Hiền à, em phải biết, anh có thể bắt tay với bất kỳ cô gái nào, nhưng anh chỉ nắm tay với duy nhất mình em.
Anh có thể nói chuyện với tất cả mọi người, nhưng chỉ duy nhất mình em tâm sự.
Anh có thể là một gã đào hoa cả cuộc đời nhưng sẽ chỉ yêu một người, vì người ấy mà cười, vì người ấy mà khóc.
Anh có thể cố gắng mạnh mẽ để làm mọi việc trên thế giới này, chỉ duy nhất một thứ chưa từng nghĩ, đó là rời xa em."

View more

-180215- /Nhà bà ngoại/

_____sylz
Cũng lâu rồi không về nhà ngoại, dạo này lại ở đây để chăm bà. Bệnh của bà lại tái phát. Thế là bà phải mổ, và lưng bà lại đau rồi. Tôi không nhớ lần cuối đến biệt thự chơi với ngoại là khi nào nữa. Vì thời gian gần đây, lâu lâu chỉ gọi cho ngoại vài cuộc, học hành bận, đến khi ngoại có lễ gì cũng không về được. Bà ngoại mổ ở cốt sống, đi đứng không được. Tôi và anh Chuối ở lại chăm bà. Mấy hôm trước còn có Đại ca, giờ anh ấy về rồi, chỉ còn mấy đứa. Bà ngoại vẫn như thế, chỉ là, bà chỉ nằm ở trên giường, mọi việc đều nhờ người khác. Ông dạo này cũng hay đến thăm bà, hai người cũng không cãi nhau nữa. Ngày xưa, cứ Tết là lại về công ty hoặc biệt thự ở với bà, đông cháu đến nỗi nằm đè lên nhau mà ngủ. Công ty có nhiều cảnh đẹp, cứ mỗi lần về là cả đám rủ nhau lấy xe đạp, đạp lung tung cả cái xưởng to của ông. Giờ nhớ lại, chỉ biết khẽ mỉm cười. Năm nay ngoại không gói bánh chưng nữa, nhưng tôi vẫn gói bốn cái. Ngoại không chăm lũ giặc này nữa, vì năm nay tụi cháu chăm ngoại. Sắp giao thừa rồi, cũng không mong gì, chỉ mong ngoại mau khoẻ. Lucasta này, năm mới rồi, phải sống thật tốt nhé, sống thật tốt. Chúc mọi người một năm mới vui vẻ, và, có thể quây quần bên gia đình.

View more

Next