Ask @nguyenphuonganh2603:

Từ TS.

Thước An.
“ 19 : 42 - 27 / 01 / 2019.
Anh chưa từng trọn vẹn dành một thứ gì đó tử tế cho em. Anh chưa từng nghiêm túc nhìn nhận lại mối quan hệ của chúng ta. Và đến khi nó đã ở giữa lưng chừng đổ vỡ , anh cũng chưa từng tự hỏi bản thân có phải hay không là người cứu rỗi lấy nó.
[ .. ]
Cho đến một ngày. Anh tình cờ gặp một cô gái. Cô ấy hơn anh vài tuổi , tâm lý , biết chăm sóc anh. Trái ngược hoàn toàn với cái bản tính trẻ con bướng bỉnh của em. Anh ở cạnh người ấy , rất thoải mái , rất hưởng thụ. Anh có lẽ đã hoàn toàn quên đi em.
[ .. ]
Anh quyết định chấm dứt. Không có một lời níu kéo nào phát ra từ cái miệng nhỏ xinh vẫn thường gọi anh là “Anh yêu” kia. Cuối cùng anh cũng nhận ra , cái thứ nhập nhằng này chưa từng là tình yêu.
[ .. ]
Nó như là một ánh nắng rực rỡ chiếu rạng cuộc đời ảm đạm của anh. Anh nhận ra là mình yêu em.
[ .. ]
Anh dở khóc dở cười. Lí do là gì anh còn chẳng dám biết. Tình yêu chớm nở với một người mình chẳng bận tâm bấy nhiêu lâu. Anh cả ngàn lần tự hỏi , rốt cuộc là tại sao?
[ .. ]
Em chính là tất cả những gì anh cần. Những gì anh muốn. Những gì anh khát khao. Và nếu đêm ấy phải quỳ xuống chân em để bày tỏ thì anh cũng vui lòng.
[ .. ]
Anh hạnh phúc , anh chìm đắm trong cái hạnh phúc ấy. Đến mức anh chẳng nhận ra là , anh chỉ hạnh phúc một mình. Anh càng ngày càng quá đáng , anh biết. Anh càng ngày càng nóng tính với em , anh biết. Anh càng ngày càng khiến em buồn nhiều hơn , ừ , anh biết. Anh biết đấy nhưng cũng chẳng làm gì.
[ .. ]
Em khóc nhiều. Anh cũng khóc. Chúng ta đều khóc cùng nhau , nhưng anh luôn lấy cái lí do đó ra để được em dỗ dành. Anh xin lỗi. Ừ , anh tệ quá.
[ .. ]
Anh hứa với em , sẽ không để em buồn nữa. Và vâng , anh vẫn là một thằng khốn chết tiệt khi đã chẳng thể giữ nổi một lời hứa. Anh khốn nạn theo đúng nghĩa , không có gì để bào chữa cả.
[ .. ]
Anh biết. Anh là người yêu của em mà , chuyện này còn chẳng phải là chuyện dễ đùa , anh vì sao lại không biết? Nhưng anh mắt nhắm mắt mở cho qua. Mỗi lần em bảo là em đau , hơi thở của anh như muốn đình trệ lại vậy. Anh ậm ừ bảo em uống thuốc , rồi an ủi vài câu có lệ , thật anh chẳng biết phải làm thế nào nữa cả.
Cho nên em nếu có thể thì đừng tự dằn vặt bản thân mình nữa , có được không , em?
Anh tệ với em đã đành , đến cả em cũng tệ bạc chính mình , thì chính là em không tốt.
Anh là một người tư duy rất tiêu cực. Anh luôn nghĩ đến khả năng xấu nhất. Rằng đó là , căn bệnh nào đó rồi sẽ cướp em đi khỏi anh. Ví như một ngày anh tỉnh dậy , anh lật tấm chăn bên cạnh mình ra , kiếm tìm chút hơi ấm từ tình yêu nhỏ bé nhưng nhận ra đó chỉ còn là một chỗ trống lạnh lẽo.
Mỗi người chỉ có một ngày tận thế , nhưng anh , riêng anh có đến hai ngày.
Hẳn là cũng vì thế cho nên anh chọn cách trốn tránh , anh không muốn quá khứ lặp lại.
Anh không muốn em biến mất.
Vĩnh viễn.
Sau mọi chuyện. Anh chỉ muốn nói.
Anh xin lỗi , em.
Chúng ta , đừng cãi nhau nữa.
Em , đừng buồn anh nữa.
Khuẫn Vũ. Anh yêu em. ”

View more

Em , có ổn không.

Liệu có thể tiếp tục.
Khóc với anh , cười với anh , tốt với anh.
Tiếp tục khiến anh.
Nhung nhớ về em , điên cuồng vì em , bên em đến già.
Lòng tốt trao em , em có còn cần.
Câu trả lời anh còn chẳng dám biết.
Anh chỉ cần em ở cạnh bên anh.
Ồn ào bên anh , huyên náo bên anh.
_____
Đừng dùng sự ra đi để dạy anh rằng thế nào là : mất đi người quan trọng nhất.

View more