@pthaovpt

Xy Xy

Ask @pthaovpt

Sort by:

LatestTop

02.02.21

Cậu từng bảo, lạc lõng so với cô độc còn đáng sợ hơn.
Đó là loại xúc cảm không dễ hình dung. Chỉ là khi bạn đứng giữa phố thị đông đúc, nhìn dòng người tấp nập ngược xuôi, trong lòng cảm thấy chênh vênh đến lạ lẫm. Cảm giác dường như bạn không thuộc về thế giới này, cũng không hòa nhập được vào sự nhộn nhịp kia.
Có những lúc bạn đứng giữa những người thân quen, mọi người đều cười nói vui vẻ, bạn cố gắng đuổi kịp câu chuyện của họ, nhưng từ đầu đến cuối, câu chuyện kia vốn dĩ đã không có chỗ cho bạn.
Cũng có những chuyện khiến bạn rất mệt, rất muốn giãi bày với người khác. Nhưng danh bạ dài đến vậy, lại không ai có lấy một khắc rảnh rỗi cho bạn. Bạn bè nhiều đến thế, cũng không ai thật tâm muốn nghe những chuyện kia.
Lâu dần, bạn cũng chỉ muốn đem những câu chuyện ấy giấu sâu vào trong lòng, lấy lời nói hóa thành nước mắt về đêm. Đợi trời sáng lên, nhất định sẽ không mệt nữa.
Bạn giống như một con cừu đen lạc giữa bầy cừu trắng. Xung quanh đều bị những bức tường trong suốt vô hình bao lấy. Bạn có thể nhìn thấy mọi hỉ nộ ái ố của người bên ngoài, họ cũng có thể thấy bạn đơn độc đứng đó. Nhưng cả hai đều chẳng thể làm gì, vì căn bản bức tường này, không có lối vào, cũng chẳng có lối ra.
Tôi chẳng hi vọng sau này vào những lúc bất lực bạn sẽ có người ủi an. Chỉ mong rằng năm tháng dài rộng phía sau, bạn có thể tìm lại cái tôi đã từng lạc lối của mình.

View more

020221

27.12.20

CHỦ NHẬT CUỐI CÙNG CỦA NĂM
Có những thứ không trân trọng thì sẽ mất đi,
Nhưng cũng có những thứ rất trân trọng mà không thể nào giữ được,
Hôm nay bạn là một điều gì đó rất đặc biệt trong lòng một ai đó, không có nghĩa là sau này cũng thế...
271220

People you may like

ClaireCoquette’s Profile Photo Claire Coquette
also likes
Zuzanka12’s Profile Photo ❤#Zuzka#❤
also likes
icemanny’s Profile Photo Lukáš:)
also likes
Kristyna1023’s Profile Photo Tynka:3
also likes
EvaBlahova’s Profile Photo Ewa
also likes
mataby’s Profile Photo E r u v i ë
also likes
Kath246’s Profile Photo Katie
also likes
AndreaCenkova’s Profile Photo ♕ Megumi ♕
also likes
SattyCZ’s Profile Photo 丂卂ㄒㄒㄚ
also likes
SenseiYing’s Profile Photo Sen Sei Jing
also likes
bezlaskyneziju’s Profile Photo Michunka
also likes
righthand0123’s Profile Photo Đức Vũ
also likes
khaitrang2126’s Profile Photo Trang.
also likes
Lanhenry’s Profile Photo keshigomu
also likes
nam11039x’s Profile Photo N a m
also likes
Want to make more friends? Try this: Tell us what you like and find people with the same interests. Try this: + add more interests + add your interests

22.12.20

Mình của ngày trước vô cùng vô cùng mạnh mẽ. Đến mức người muốn che chở cho mình cũng chẳng biết phải che chở như thế nào. Mình của ngày trước giỏi nhất là kiềm nén nước mắt. Kiềm nén đến nổi người khác còn tưởng mình vô cảm. Mình của ngày trước chẳng tha thiết hay đặt niềm tin vào một mối quan hệ yêu đương nào cả. Đến mức người ngoài còn tưởng mình cô đơn đến hoá điên rồ rồi.
Vậy mà mình của bây giờ khác ngày trước quá. Chỉ cần vài ba câu nói nặng lời mình cũng có thể vỡ oà thành tiếng khóc. Chỉ cần một chút buồn trong lòng cũng có thể nước mắt đầm đìa. Chỉ cần tủi thân một chút là đã muốn có ai đó bên cạnh rồi.
Cuộc sống này ai rồi cũng sẽ khác. Nhưng tùy vào mỗi thời điểm mà mạnh mẽ hơn hay yếu đuối hơn thôi. Vì chẳng ai có thể gồng mình mà mạnh mẽ hoài được. Cũng chẳng có ai mà muôn đời yếu đuối cả đâu.

View more

221220

27.11.20

Viết cho tuổi 20
20 tuổi – một con số không nhiều cũng không ít. Không còn được gọi là trẻ con nhưng dường như tôi cũng chưa sẵn sàng để làm người lớn.
Tuổi 20 với những trăn trở, băn khoăn về một tương lai mơ hồ.
Tuổi 20 với những thấm thía để biết yêu thương gia đình hơn.
20 tuổi – một con số không nhiều cũng không ít. Không còn được gọi là trẻ con nhưng dường như tôi cũng chưa sẵn sàng để làm người lớn.
20 tuổi – suy nghĩ của tôi bắt đầu chạm ngõ những trăn trở, lo lắng về công việc, về tương lai. Mới ngày nào tôi còn háo hức vì được đi học đại học mà chớp mắt bốn năm đã trôi qua thật nhanh. Niềm háo hức ngày nào nay được thay bằng nỗi lo sợ, hoang mang về một tương lai mờ mịt, không định hướng. Tôi sẽ làm gì? Tôi sẽ đi đâu về đâu? Nên đi làm hay học tiếp? Nên về quê hay ở lại thành phố? Tôi vừa muốn bay xa lại vừa muốn được ở gần bố mẹ. Tôi vừa ấp ủ nhiều mộng mơ lại vừa lo sợ, e dè.
Nếu có thể quay lại quá khứ, tôi của bây giờ sẽ quay về định hướng cho chính tôi của những ngày đầu năm nhất. Tôi sẽ nói cho bản thân mình khi ấy biết mình cần làm gì, cần học gì để bây giờ bản thân có thể bớt thấy chông chênh.

View more

271120

.

Căn phòng trống, nắng chiều vẫn chiếu xen vào những dãy bàn. Trên bảng có dòng chữ đang viết dở. Kí ức là để nhớ về, cớ sao lại cứ cố mà quên đi. Thực tâm cậu biết rằng mọi điều đều nằm lại. Chẳng qua khi nói về nó thì 5 năm sau, 10 năm sau, mọi thứ không còn tệ như đầu.
.
Vì sao à? Vì chúng ta sẽ gặp những điều tệ hơn, gặp những người bạn mới hơn và những niềm quan tâm khác. Rốt cuộc chúng chỉ là trang tiếp theo trong kí ức mà thôi.
.
Còn căn phòng trống kia, chỉ 5 phút nữa thôi sẽ được lấp đầy bởi những đứa trẻ 18, 20 tuổi. Chúng sẽ lại cười đùa, lại cãi nhau, lại nghịch điện thoại và ngủ gục trên bàn. Những thanh âm sẽ vang ra mãi rồi tắt lịm trong tiếng còi xe bên ngoài.
.
Không ai nhận ra rằng một ngày kia, mình sẽ chỉ còn là quá khứ, trong lòng một ai đó.
#Chuyenonoixa290
+1 answer in: “21.11.20”

21.11.20

#Những_phòng_học_trống
Tớ có một thói quen, đó là nhìn mọi vật qua lăng kính của quá khứ. Những gương mặt thân quen cùng tớ đi học, bàn ghế, sách vở, nụ cười, cuộc vui,.. mọi thứ đều có cái màu của việc sẽ qua.
.
Có lẽ nhìn mọi thứ ở thì quá khứ là cách tớ tự đánh lừa bản thân, tự trấn an mình rằng khi khoảnh khắc chia ly đến, tớ đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận trong bình thản- cái bình thản tớ đã cố tạo ra suốt bao năm nay. Thế nhưng, sự chia xa thường đến sớm hơn tớ tưởng, vào những lúc lòng tớ ngây thơ mà hi vọng rằng thời gian đã quên mất mình.
.
Thật kì lạ khi nhìn vào những gương mặt của bạn bè, nhìn họ cười vui vẻ, cãi nhau, nghịch điện thoại hay ngủ gục trong lớp. Nó thật đến mức khó tin và vì vậy càng khó có thể chấp rằng đến một lúc nào đó, những gương mặt ấy rồi sẽ chỉ còn trong kí ức mà thôi.
.
Chúng ta hẹn ước quá nhiều trong đời, tiếc nuối quá nhiều trong đời, yêu quá nhiều và cũng khổ đau quá nhiều để rồi đến cuối cùng, chúng ta chỉ muốn quên đi tất cả. Và chúng ta quên đi thật, quên đi những người bạn cũ, quên đi những cuộc hẹn, quên đi những kẻ làm ta đau lòng và quên đi mình đã từng sống ra sao. Cuối cùng, ta quên đi cả tên của mình. Chẳng còn nhớ gì, chẳng còn chờ đợi chi. Bình yên đấy, nhưng liệu đó có phải bình yên thực sự? Liệu chúng ta có đủ can đảm để quên đi tất cả không? Không ai biết ngoài chính bản thân cậu.

View more

211120
+1 answer Read more

,

Říjen 20
Hôm tốt nghiệp tôi đã dc nghe rằng: có những ng sau hôm nay bạn có thể gặp lại, gặp lại thường xuyên và nhiều lần nhưng có những người sau này bạn sẽ không còn được gặp lại nữa...
_____________
Cô giáo chúng tôi nói rằng, sau này khi tốt nghiệp ra trường, quay trở lại gặp nhau, chúng tôi sẽ không còn cái dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên như bây giờ nữa, mà khi ấy giữa chúng tôi sẽ có sự thay đổi.
Một sự thay đổi rất rõ rệt, dần theo năm tháng chúng tôi mới thể nhận ra.
Phải chăng thời gian và sự trưởng thành là kẻ trộm đã lấy mất đi sự hồn nhiên ấy, chính bản thân tôi e sợ rằng sự gắn bó khăng khít bây giờ rất nhiều năm sau đó sẽ phai mờ...
_____________
Tôi có lẽ cũng thấy được bản thân mình trong bạn, vì vậy nên tôi rất cảm thông và trong lòng nhói lên chút đượm buồn!
Đúng vậy, chúng tôi của hiện tại không biết có còn là những người bạn thân ngây thơ của những ngày tháng ấy hay không nữa...
Tôi đã từng rất tự tin vào tình bạn của chúng tôi, nhưng sau những tháng năm xa cách, tôi lại chẳng còn niềm tin vào mối quan hệ ấy như ngày trước.
Tôi nghĩ rằng, cậu ấy có khi cũng nghĩ như vậy....

View more

Říjen 20

Hôm tốt nghiệp tôi đã dc nghe rằng có những ng sau hôm nay bạn có thể

12.10....

2020...
Hiện tại mình đang ở Praha, trái tim của Châu Âu. Thời tiết bây giờ đang vào thu, nhưng mấy hôm nay nhiệt độ giảm xuống thấp nhất còn 4 độ, thế gọi là đông lạc vào thu à?
Nếu như mùa đông ở đây là màu trắng và xám, mùa xuân là hồng, mùa hè là xanh, thì mùa thu sẽ là đỏ và vàng.
Cậu có nhìn thấy không, khoảng trời của lá mùa thu ấy...
Chả hiểu tại sao, mình lại thích nhìn lá vàng đến thế. Một cơn gió lướt qua thế là hàng trăm hàng ngàn chiếc lá thi nhau bay lượn nhảy múa trên không trung, rồi nhẹ nhàng nằm xuống thảm cỏ bên dưới, vài chiếc thì đậu lên tóc, lên người. Mình xoè tay ra, lá vẫn rơi, nhưng không có chiếc nào chịu đậu trên tay mình cả :))
Mỗi lần ra ngoài, mình lại thấy xung quanh mọi thứ đang dần thay đổi. Lá vàng nhiều hơn và trời cũng lạnh hơn, thi thoảng còn có mưa. Lâu rồi không có nắng, thời tiết cũng không còn ấm áp như mùa hè nữa. Ra ngoài mình phải mặc quần áo dày thật là dày, nếu không mình sẽ bị cảm mất.
Mặc dù vậy mình vẫn yêu mùa thu🍂🍂🍂
🍁

View more

1210

12.10....

2019...
Nói dối bố mẹ là con ngủ nhà bạn (ở HN) nhưng thực chất là trốn đi du hí với các bạn ở Tamdao.
Kỉ niệm bỉthday 19, chiều ngã xe (may xe k làm sao nhưng chân mình thì cực kì có sao), tối dầm mưa gần 2 tiếng đồng hồ (có mỗi mảnh áo mưa bé tí, 1 tay mk giữ cặp cho khỏi ướt đồ, 1 tay kéo mảnh áo mưa *để che cho nước mưa đỡ tạt vào mặt*), đêm thì mưa lạnh, cả bọn hò hét đủ kiểu (trong khi đó mình đang bị ho). Chân thì đau vcd, đi đứng như con què, quần áo giầy dép chưa khô khó chịu vl, họng thì d/rát. Nhưng mà dm vuiii.
Chiều hôm sau tụi mình dắt nhau về. Về đến HN mk lăn ra ngủ luôn. Tối tỉnh dậy, và mk biết ngay là mk ăn lòn rồi. Combo dầm mưa + lạnh + ho= mất cmn giọng luôn :)) Mà duma sao đúng lúc mình mất giọng del nói được câu nào thì lại thi nhau gọi cho mình??? Nói đc del đâu mà gọi dm bực dcd.
Thề dm nghĩ lại vẫn sợ vl. Rõ ràng mk đang nói nhưng ngta lại không nghe thấy gì. Mở miệng ra chỉ nghe thấy mấy tiếng ú ớ, cố gắng hét lên nhưng volume nó chỉ ở mức 0,5/10. Dm cay dcd. À còn cái chân do bị ngã, chưa kịp sát trùng băng bó cẩn thận thì lại nhiễm trùng vì dính nước mưa. Sau đó là những ngày mình đi cà nhắc, chỉ đi đc dép, k đi đc giày, vì bị sưng. Vết thương thì mãi k đóng vẩy, đùi thì bị tím. Về nhà không dám nói với bố mẹ là bị ngã xe, vì mk mà nói là bố mẹ sẽ k cho mình mang xe máy ra HN nữa :'<
Hihi sn năm 19 tuổi, mình có thêm 1 cái sẹo to đùng ở cổ chân và đùi (thi thoảng mặc váy hay quần đùi ra ngoài là tự ti với buồn vcd)
Nói chung sau đấy là những tháng ngày buồn thối ruột chỉ vì cái chân😢

View more

1210

Hãy tiết lộ một điều gì đó bí mật của bạn!

"Bàn tay đã đụng vào người khác thì đừng chạm vào tôi nữa, cái miệng đã từng hôn người khác thì đừng nói chuyện với tôi, đôi mắt đã nhìn hình bóng của người khác thì đừng nhìn tôi như thế nữa. Tình cờ là, tôi có thể không quan tâm tới những chuyện khác, nhưng với chuyện này thì tôi sợ bẩn."
Hãy tiết lộ một điều gì đó bí mật của bạn

Đăng một hình ảnh về một nơi mà bạn muốn có mặt ngay bây giờ?!

09.09.20
Nhiều lúc nghĩ chả hiểu sao mình lại chọn con đường này, mệt mỏi chỉ muốn buông bỏ hết tất cả thôi.
Thật sự rất mệt.
Nhưng mà,
đã đi đến đây rồi,
quay lại cũng chẳng được,
nên là...
_____________
Bức ảnh này, mình không nhớ mình đã chụp lúc nào nữa.
Nhưng đó lại là tấm duy nhất, chụp bao quát cả thế giới nhỏ của mình 19 năm qua và mãi sau này.
Đăng một hình ảnh về một nơi mà bạn muốn có mặt ngay bây giờ

05.09.20

"Ước mơ mà chúng ta hằng theo đuổi,
toả sáng lấp lánh,
xa không với tới.
Là vì sao, là cầu vồng,
là giọt sương lăn nhẹ trên cánh hồng trắng buổi sớm.
Chúng ở đầu bên kia cuộc sống,
còn đầu bên này cuộc sống là những thứ người lớn làm để sinh tồn,
là bất đắc dĩ, bất lực,
là thức ăn, là không khí,
là giọt nước mắt thầm khóc trong đêm.
Mỗi người đều bôn ba bận rộn trong cuộc sống của mình.
Chúng tôi cũng giống như mọi mối quan hệ khác,
dần dần biến mất trong thời gian đã trôi qua của đối phương.
Cả nỗi nhớ cũng tan dần,
chỉ còn lại kí ức..."
050920

10.08.20

Có những loại áp lực vô hình nó làm mình trở thành một con người khác. Mình hằn học, cọc tính một cách vô lý.
Những cơn trầm cảm nó đột nhiên đến bất ngờ, mình dần dần khép kín hơn, chẳng muốn mở lòng cùng ai, mà thật ra chẳng còn đủ tin tưởng nên lại giữ lại những bí mật.
________________
Cậu hỏi mình:
- Có phải buồn vì chuyện đó không? Nếu cậu cảm thấy tệ, thì cứ khóc đi. Những lúc như này muốn ôm cậu 1 cái.
Câu nói của cậu như có một cái gì đó vô hình, đập tan chiếc hộp mà mình đã cố gắng nhồi nhét tất cả những suy nghĩ tiêu cực, tất cả những stress, khó chịu của mấy hôm nay. Chiếc hộp đó nổ tung và mình khóc.
- Cậu không hiểu đâu...
- Không sao, cậu có thể nói với tớ. Tớ không phải là người chỉ để nghe cho có.
- I can't...
Cổ họng mình nghẹn ứ lại. Cái cảm giác khó chịu này, càng làm tâm trạng mình tồi tệ hơn.
- Cậu khóc đi. Nhưng khóc một lúc thôi rồi đi ngủ đấy. Muộn rồi đừng để mai dậy thành mắt gấu trúc.
- ...
- G9 and dont cry, Xy Xy.

View more

100820

Có điều gì bạn ít quan tâm hơn vì bạn đã trưởng thành không? Điều đó là gì?

"Họ rời đi vì mình không đủ tốt đúng không?"
Thề ngày xưa kiểu đang thân thân với 1 ai đó mà bỗng nhiên một ngày họ không còn quan tâm hay để ý mình như trước nữa là lại bắt đầu chuỗi ngày đau khổ rồi tự dằn vặt bản thân với hàng đống suy nghĩ tiêu cực. Dhkg🤦
Cũng may là giờ hiểu chuyện một chút nên cũng đỡ rồi 🤷

Next

Language: English