Ask @quynh_su:

Khi mà bạn cảm thấy áp lực, mệt mỏi và mẫn cảm với mọi thứ xảy ra xung quanh và..... thế giới này thật điên rồ ☀️

Thật ra :" Thế giới này không đáng sợ. Nó chỉ đáng sợ trong cách chúng ta suy nghĩ về nó ". Đó vẫn là cách tôi vẫn thường an ủi mình khi có một suy nghĩ tiêu cực nào đó nảy ra trong đầu

View more

.

Quỳnh
Có một người bạn nói với tôi :
-Thế nào bây giờ thấy m hiền thế . Tôi chỉ cười.
Không phải tôi hiền hơn. Mà là tôi trầm tính hơn. Tôi không còn giống với cô bé lớp 11, 12 đùa nghịch, hay trêu đùa bạn bè nữa. Tôi tự thu mình lại trong cái vỏ bọc của mình. Chẳng biết sao tôi thấy sợ cái xã hội này. Tôi sợ phải xa gia đình, tôi sợ phải tạo mối quan hệ mới, tôi sợ những con người mới, tôi sợ lừa gạt , tôi sợ áp lực, tôi sợ mọi thứ . Nhiều lúc tôi nghĩ có phải bản thân mình có triệu chứng tự kỉ hay không. Ngày nào cũng vậy, đi học về là lên phòng, chẳng muốn tiếp xúc với ai cả, chẳng muốn nói chuyện với ai cả. Cứ dần thế, tôi mất đi những mối quan hệ đã từng có, dần mất đi những người bạn của mình.
Buồn thật đó ... :"(

View more

.

Quỳnh
Là vì em mệt mỏi quá. !
Nên khi có chuyện gì đó không vui, em cũng chẳng muốn kể ai nghe cả. Chỉ muốn bản thân phải tự chịu một mình, chẳng muốn phải làm phiền bất cứ ai. Có những lúc lòng em trống trải thật sự, là những lần dù cho em đang rất cô đơn, đau lòng em chỉ muốn nằm yên một chỗ để mà suy nghĩ để giúp em thật sự ổn hơn, nhưng thật tệ là em lại chẳng thấy ổn hơn
Em là vậy, một đứa cứng đầu, ngang ngược nhưng lại yếu đuối và mang một nỗi niềm đau riêng chẳng ai hiểu, chẳng một ai có thể giải thích hết suy nghĩ của em, chẳng một ai biết em đang nghĩ gì.
Em sợ, sợ một ngày em biến mất, sợ một ngày em sống tách biệt hoàn toàn với mọi người, chẳng còn vui cũng chẳng còn cười đùa như trước, mà luôn phải xuất hiện với vẻ mặt vô cảm, chán nản.
Em sợ thanh xuân của em đi mất khi em chưa tìm được câu giải thích nào thoả đáng cho lòng em hiện tại rất bộn bề. Sợ một ngày trôi qua dài ơi thiệt dài, mà đa phần thời gian đó em lại ngồi tự trách bản thân em trong một cái xó nhỏ thân thuộc.
Em từng cho rằng mình mạnh mẽ, có thể chịu đựng hết những chuyện đau lòng ấy một mình. Để rồi khi mọi chuyện ngày càng nhiều, nỗi đau ngày càng lớn, một mình em dù có cố gắng quá sức thế nào cũng chẳng thể vượt qua.
Em sợ cái nỗi buồn dai dẳng ấy sẽ bám lấy em suốt cái thanh xuân chẳng mấy tốt đẹp của em, sợ khi đã gặp đúng người em lại đánh rơi họ. Có những lần như thế đó, đôi lúc em rất tức giận bản thân mình, và cũng có đôi lúc như thế, em không kìm nén được nữa, thế là oà khóc, xong rồi tự an ủi, tự trấn an bản thân mình. Cố gắng lau vội nước mắt còn lấm lem trên khuôn mặt đầy mệt mỏi, rồi nằm đó chẳng muốn làm gì nữa.

View more

Next