#muc

536 people

50 posts

Posts:

Em là kiểu người luôn cảm thấy nặng nề và tiêu cực gấp n lần với mọi chuyện. Tức là cùng 1 vấn đề, ng khác thấy tệ 1 thì e thấy tệ 10. Việc này làm e mệt mỏi cả trong cuộc sống cá nhân lẫn mqh yêu đương. Em nhận thức được nhưng em chưa biết làm sao để thay đổi, nó như cái bản tính từ bé tới giờ

Chào em chào em |(^‿^)╯
Lẽ ra anh đã trả lời ask này từ tuần trước, nhưng trước khi ấn nút gửi, anh cảm giác mình nên tìm hiểu thêm một ít thông tin để giúp em tốt hơn. Cho nên anh đã nhờ sự giúp đỡ của người chuyên về tâm lý học. Tất nhiên, anh không chắc chắn, bạn của anh cũng không chắc chắn, bạn ấy cho anh một số tài liệu về chứng Rối loạn lo âu lan tỏa (gọi tắt là GAD) mà bạn ấy có thể liên tưởng đến. (・∧ ‐ )ゞ
Với triệu chứng phổ biến nhất của chứng bệnh này là lo âu quá mức và lo lắng về một số hoạt động hoặc sự kiện kèm theo ít nhất 3 triệu chứng sau đây: cảm giác bồn chồn hoặc căng thẳng hoặc bực dọc, dễ bị mệt mỏi, khó tập trung, cáu gắt, căng cơ, giấc ngủ bị rối loạn. Và cho dù có thật hay không, em không cần phải lo lắng, vì bạn anh cho biết rất rất nhiều người đang mắc phải chứng bệnh này. ᕦ(ᵔnᵔ)ᕥ
Sau đó, bạn anh có bảo em đã nhận thức được các triệu chứng, cũng có nghĩa em đang trong bước đầu tiên để điều trị rồi. Liệu pháp này anh ghi được gồm các cách sau:
- Viết nhật ký.
- Luyện tập chánh niệm.
- Thách thức niềm tin.
- Thư giãn.
- Bài tập về tư duy, thể chất, giao tiếp.
Xem thì có vẻ không rõ ràng, nhưng cậu ấy bảo cốt lõi nằm ở việc em nhận thức được sự tiêu cực, không đúng đắn trong hành vi, xác định cách thức, hướng xử lý trong sự việc đấy và rèn luyện theo hướng xử lý đấy. Ví dụ một ai đó làm một điều khiến em không thoải mái, em ngay lập tức phải làm dịu bản thân bằng cách tập trung hít thở sâu, tập trung suy nghĩ việc này rất bình thường, mình cần phải vui vẻ, đừng quá lo lắng, di chuyển sự chú ý sang môi trường xung quanh hoặc công việc em đang dang dở. Viết nhật ký (ví dụ viết ask này) để em ghi nhớ được hướng xử lý cho từng sự kiện trong ngày. Đôi lúc em cũng có thể làm bài tập, ví dụ em tự cho em 1 đề bài trong tình huống này, em sẽ xử lý như thế nào, từ việc bình tĩnh, hít thở đến việc tập trung, tin tưởng bản thân ra sao. (=^・ェ・^=))ノ彡☆
Anh biết, đây sẽ là một quá trình kéo dài, từ vài tuần đến vài chục tuần, có khi hơn thế nữa. Và nếu tình trạng của em có tệ hơn, em nên hẹn gặp một bác sĩ tâm lý thật sự em ạ, họ là người chỉ đường tốt hơn anh nhiều, cũng là một nguồn động lực nếu em không thể tự mình điều trị. …ρ(..、) ヾ(^ー^;)
Và, anh nghĩ người em yêu cũng là một nguồn động lực to lớn đấy, nhờ cậu ấy giúp đỡ em xem sao ^^
Mai là tháng cuối cùng của năm 2022 rồi, anh rất mong em có thể đánh dấu sự thay đổi tốt hơn của bản thân em. Anh mong một thời điểm nào đó trong tương lai em nhìn lại sẽ không phải tiêu cực, không phải nặng nề, thay vào đó là an nhiên lạc quan.
Chúc em một tháng 12 nhẹ nhàng hơn (o・・o)/

View more

Em là kiểu người luôn cảm thấy nặng nề và tiêu cực gấp n lần với mọi chuyện Tức

Em (nữ) là ng toxic và kiểm soát trong tyeu anh ạ. Ngày nào e cũng vào fb ny e, xem từng cái tn, r nhật ký hoạt động. Mặc dù ny e có gì e hỏi cũng sẽ nói rõ ràng, vs cũng k có gì k đàng hoàng cả nma e luôn sợ có cgi đó xảy ra mà e k biết, vì cái gì nặng nề đối vs e thì lại bthuong đối vs ny e

Anh luôn cảm thấy trí tuệ vẫn là một thực lực quá mạnh, mạnh đến mức nếu đáp ứng một số điều kiện nhất định, là trí tuệ kiểm soát chính con người. Tình trạng tự kỉ ám thị hẳn là một trong số các điều kiện đấy. Nó đích xác là một con dao rất nhiều lưỡi. Mà em vẫn đang cầm con dao này chĩa về phía mối quan hệ của em và bạn trai em. ( ̄﹃ ̄)
Sẽ chẳng có điều gì xấu nếu em có tính toán đến những trường hợp xấu có thể xảy ra, mục đích phòng tránh và bình tĩnh hơn. Nhưng liệu chỉ có như thế? (o-_-o)
Thứ nhất, câu hỏi là khả năng tương lai xấu đấy xảy ra em cũng không trả lời được? Việc em cứ nghĩ về nó sẽ khiến em tin nó chính là sự thật của em, cho dù nó chưa từng xảy ra. (*´-`*)
Thứ hai, bỏ qua cái gọi là tương lai, nói về hiện tại. Sự lo sợ của em đã tác động thế nào đến mối quan hệ của cả hai rồi? Đến với cuộc sống của em? Có phải em lo sợ từng phút từng giây, khiến em mất hết tập trung, mất cả thời gian, mất cả sự tận hưởng trong tình cảm và tất nhiên là không còn muốn chia sẻ tình cảm của em cho bạn ấy.
Thật sự có quá nhiều thứ để nói về vấn đề này. Ví dụ người yêu em cho dù biết em toxic, biết em kiểm soát nhưng vẫn yêu và rõ ràng với em. Ví dụ em đã có quá nhiều thời gian rảnh để kiểm tra từng facebook, từng tin nhắn, để suy nghĩ. Ví dụ cách em so sánh điều nặng nề - bình thường giữa em và bạn trai. Cũng ví dụ cách em và bạn trai em mở lòng với nhau, chia sẻ với nhau. ฅʕ•ᴥ•`ʔ
Em ạ, nếu em thật muốn giữ mối quan hệ này, em chắc chắn phải loại bỏ những nghi ngờ của em, mà tụi anh hay gọi là "đối thoại" với khách hàng. Ghi lại những điều em muốn làm rõ trước đó, và ghi lại câu trả lời của bạn sau đó. Mỗi ngày thay vì suy nghĩ những điều không tốt thì em nên đọc những câu trả lời mang tính chắc chắn của bạn.
Đừng cố xa nhau em ạ **✿❀

View more

Em nữ là ng toxic và kiểm soát trong tyeu anh ạ Ngày nào e cũng vào fb ny e xem

Khi say bạn sẽ nhớ ai nhất?

Mình vừa ghé streaming của Cáo 🦊 trước khi ngủ và chợt nhớ ra lâu rồi mình không vào ask. Mình thấy ask ẩn danh này, vưa lúc avt ngẫu nhiên là con cáo cũng vưa lúc hôm qua mình đi uống về nên mình nghĩ mình nên rep kể luôn chuyện này.
Mọi người đều bắt mình uống nhưng mình nói dối không chớp mắt, đánh trống lảng và mím môi một xíu nên mình đã không say. Ngoài việc áo dính mùi rượu do vương vãi vài giọt lúc mọi người cầm chén đến chúc thì mình hoàn toàn chỉ vương mùi lẩu. Hehe mình đã không say từ rất lâu rồi, nên lần mình say chính là rất lâu rất lâu về trước cũng chỉ có duy nhất lần ấy. Lúc ấy mẹ và đại tỷ mình kể, mình lảm nhảm về công thức toán học, nói lung tung về nhận thức của mình đối với hôn nhân. 👀✨ Mình cá là khi say mình thường luyên thuyên điều mình sợ. Kể từ khi nghe chị mình ha há nói lại nó, mình chưa bao giờ say lần nào nữa. Ừm, cậu biết đó, mình cũng chưa thương nhớ ai nên nếu tương lai mình mà say, mình cá là mình sẽ lảm nhảm về việc kiếm tiền khó khăn như nào và mục tiêu sống tốt của mình~
Gửi đàng ấy video nho nhỏ của anh nhà mình hát. Ngủ ngon.
Đầu tuần vui vẻ nha!
https://youtu.be/MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XM

View more

Nhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XM

Ny e đối xử tốt vs e, cũng chưa làm gì có lỗi vs e cả. Nhưng tụi e cãi nhau rất nhiều vì suy nghĩ hay quan điểm hay cách sống có quá nhiều khác biệt. A ấy cũng từng nhiều lần nặng lời và nói ct e. Hình như e k còn tin tưởng a ấy nữa r, e luôn nghi ngờ và nghĩ rằng a ấy sẽ làm cgi có lỗi vs e

Anh nói thế này, con người ta thường khó quay đầu với sai lầm của bản thân hơn họ nghĩ, vì họ luôn nuối tiếc công sức đã bỏ ra cho dù dự định đó thật sự sai lầm . Mục đích của phần đa những việc này không xấu , tuy nhiên chúng không cho ra kết quả vì nhiều lí do. Đối với cá nhân anh, anh không phủ nhận anh với vợ anh có những lúc cãi nhau, nhưng nếu thường xuyên như vậy thì em nên nghiêm túc suy nghĩ có phải em đang nuối tiếc công sức bỏ ra cho dù nó luôn dẫn đến đường cụt hay không? Nếu em thử nhìn nhận mọi thứ khác đi thì em đang lãng phí công sức và thời gian nhiều hơn là em thật sự đạt được gì đó. Em biết đấy, trên này cũng có nhiều người phán xét anh là hay đưa ra lời khuyên trong khi bản thân anh cũng hợp tan không ít lần , nếu thật sự anh có thể nhìn nhận mọi thứ như vậy sao anh lại không thành công nhiều lần trong chuyện tình cảm. Thứ nhất, chính vì hợp tan không ít lần thì anh mới có sự rút kinh nghiệm để đưa ra sự lựa chọn người sẽ đi đến cuối cùng với anh, giờ đó chính là vợ anh. Thứ hai, trong chuyện tình cảm thì mỗi người đều có vai trò riêng, em chỉ có thể làm tốt nhất phần mình còn phía đối phương có thật sự làm tốt hay không thì em không thể kiểm soát được. Anh nói đến đây có lẽ em cũng hiểu phần nào ý anh rồi, vì vậy , anh sẽ không đưa ra quyết định thay cho em, nhưng nếu em thật sự tôn trọng ý kiến của anh thì chắc cũng hiểu anh khuyên em nên làm gì rồi.

View more

mình luôn cảm thấy cuộc sống này thật tẻ nhạt. Làm sao để tìm lại được niềm vui trong cuộc sống bây h ?

Vậy bạn tự đặt ra cho mình một số câu hỏi và tự trả lời nó xem. Biết đâu chính bạn lại tìm ra cội nguồn của sự “tẻ nhạt” mà bạn cảm nhận được.
Khoảng thời gian này bạn đã sống có mục tiêu chưa?
Mỗi ngày bạn có bao nhiêu thời gian rảnh? Và bạn thường làm gì khi rảnh?
Lần cuối bạn cảm thấy cuộc sống “màu mè” và vui vẻ là khi nào? Và khoảnh khắc đó điều gì đã khiến bạn cảm thấy vui đến vậy?
Bạn muốn sống một cuộc đời ra sao? (Cả vật chất và tinh thần nhé)
Hãy cố gắng link tất cả những câu trả lời lại để lắng nghe nội tâm mình nhiều hơn bạn nhé! Đừng trông chờ vào cuộc đời sẽ làm bạn thoả mãn mà chỉ có chính mình mới khiến cuộc đời mình đáng giá ra sao và thành ra như thế nào thôi. Khi nghĩ đủ rồi thì hãy bắt tay vào hành động để tâm tư và suy nghĩ của bản thân được giải phóng và đón nhận nhiều điều tốt đẹp hơn bạn nhé!

View more

Hồi vợ anh với anh đang còn là ny thì 2 người dành thời gian cho nhau ntn ạ? Ý em là trong tuần sẽ đi chơi với nhau bao nhiêu lần, bao nhiêu buổi ý ạ.

Anh cần nói trước là thực ra vấn đề này không có chuẩn mực, phù hợp với hoàn cảnh của từng đôi thôi, anh với vợ anh thông thường 1 tuần gặp nhau 1 lần vào dịp cuối tuần, trong tuần 2 đứa còn có công việc, không tính cưới về ở chung 1 nhà rồi thì khác, có dịp vợ anh hoặc anh bận việc thì có thể là 2 tuần cũng có khi là 1 tháng 1 lần là có.

E có nên hỏi về quá khứ của ng sắp trở thành ny mình k a ?? Hỏi về câu chuyện của người mà họ từng yêu ạ hay Thuii k nên nhắc đến ạ /(

Nếu vợ anh hỏi về quá khứ thì anh cũng không quá phiền để trả lời đâu, chỉ là cô ấy bận tâm việc đó đến mức nào thôi. Ai cũng có quá khứ mà, và không có quá khứ cũng không có hiện tại, chỉ là nghe để hiểu hơn chứ đừng phán xét gì, chuyện đã thuộc về quá khứ không ai thay đổi được, chỉ là chúng ta có định hình được nó không xảy ra tiếp hay không thôi, đặc biệt khi em yêu 1 con người thì quá khứ, trải nghiệm góp phần không nhỏ tạo nên 1 người là chính họ thì em nên yêu lấy nó, còn nếu em yêu 1 ai đó nhưng không thể yêu quá khứ của họ thì rất có thể em đang yêu 1 hình tượng, và chỉ trong thoáng chốc vô tình người ấy thỏa mãn hình tượng ấy nhưng thông thường việc ấy không khéo dài đâu, nên khi em quyết định thì nên tự hỏi bản thân là mình có thật sự yêu 1 ai đó vì họ là chính họ hay không?

Theo anh ntn là đúng người, ntn là sai người trong tình yêu ạ

Nó còn tùy vào mỗi người thôi em, nhiều người nghĩ như em bây giờ, dạng như đọc 1 cuốn sách và hi vọng tìm ra công thức thành công vậy, anh có thể dám chắc với em là trên đời không có cuốn sách nào như thế cả, tất nhiên ai thành công cũng sẽ có 1 số điều chung như họ tận tâm, có mục tiêu chiến lược rõ ràng... nhưng tùy vào hoàn cảnh mỗi người thì cũng phải tự tìm ra lối đi riêng , em cũng vậy, anh và không bất kỳ ai có thể cho em công thức nào đó được mà em phải tự cảm nhận, sai rồi rút kinh nghiệm thôi, nếu trên đời có những thứ gọi là công thức như vậy thì đâu có ai thất bại, em chỉ cần nghĩ là chỉ cần em còn sống em luôn có thể sống 1 cuộc đời tốt hơn hơn vào ngày hôm sau.

Ny e trước khi quen e thì đi học hay bị chọc ghép đôi vs nhỏ này nhỏ kia, up ảnh klq mà tụi bạn cũng cmt chọc, nhưng thực tế ny e vs mấy nhỏ đó ko có gì cả, toàn là bạn bè chơi cùg lớp r hay đùa đùa, nhưng mỗi khi thấy mấy nhỏ đó hiện lên e vẫn cứ bị khó chịu, e có phải tào lao r chiếm hữu quá k ạ?

Cũng bình thường thôi , có như vậy không vui chút cũng bình thường đừng phản ứng thái quá thôi, người thuộc về ta không cần giữ, không thuộc về ta giữ cũng không được, vì vậy , việc gì mà phải lo chứ, chẳng phải em cho họ cái quyền ảnh hưởng tiêu cực lên mối quan hệ của em hơn mức cần thiết sao? Chẳng phải em nên chứng tỏ mối quan hệ bọn em mạnh mẽ hơn thế sao. Tại sao không dành thời gian để làm những điều tốt đẹp cho cả 2.

theo kinh nghiệm của anh thì những thứ gì giúp cho tình yêu lâu bền và chất lượng là gì ạ? anh có tin vào việc những cặp vốn dĩ ko hợp nhau ở rất nhiều điểm nhưng vẫn đi được với nhau đến cái kết đẹp và hạnh phúc ko ạ?

Chẳng có cặp đôi nào là hoàn toàn hợp nhau đâu em, vì đâu có ai giống ai hoàn toàn và cũng chẳng ai có thể là 1 giấc mơ mãi với ai đó như truyện cổ tích. Thời gian đầu bao giờ cũng thế nhưng rồi sự khác biệt trong 2 đứa rồi cũng lộ ra và cũng sẽ có sự khác biệt nhất định. Lúc đó chỉ là vì sự cố gắng của 2 đứa để mối quan hệ bền vững, hạnh phúc mà đi tiếp thôi còn thấy không được thì thôi, trước khi anh đến vợ anh anh cũng thất bại không ít lần vì thời điểm đó khi sự khác biệt đó nó lộ ra và anh và những người cũ đơn giản là không vượt qua được , cũng không nặng nề gì, chỉ là cho nhau lối đi riêng để tìm ai đó phù hợp hơn mà thôi. Không phải anh nản lòng hay người ta nản lòng mà chỉ đơn giản là 2 đứa cố nhiều nhưng không có kết quả đơn giản là vì hướng đi quá khác nhau. Ai cũng cần cố gắng, không nên từ bỏ khi thậm chí còn chưa cố gắng nhưng nếu không thành công thì cũng nên can đảm từ bỏ. Nên có thể nói để bền vững thì 50% cố gắng và 50% phù hợp, nên khâu lựa chọn là khá quan trọng trong thời điểm đầu đối với anh, sau nhiều thất bại những thứ gọi là core nhất thì anh cần tìm người phù hợp, và tiêu chí này nên giữ ở mức vừa đủ và thực tế, sau đó trong suốt quá trình có khác biệt cũng không quá nghiêm trọng và bọn anh có thể vượt qua được.

View more

🌞 Điều gì khiến mình thấy thế giới này thật xinh đẹp? Ep 1: Sự tinh tế - "hiếu thuận" hay "hiếu" và "thuận"?

ak15082811bla’s Profile PhotoTrần Kim Anh
"Hoa Tỷ Đệ Mùa 4 - Tập 7":
Trương Khải Lệ: "...Cậu muốn tốt cho mọi người, cũng cần ở một mức độ nhất định thôi. Nếu quan tâm người khác quá mức, ngược lại sẽ làm tăng thêm áp lực cho họ...Mọi người đều nói chị là đứa con gái hiếu thảo, nếu không có chị thì mẹ không thể sống lâu đến vậy. Nhưng chị lại nghĩ rằng chị chỉ có chữ "hiếu", chứ không làm tròn chữ "thuận". Lớp người lớn tuổi hơn chúng ta, không có cùng tư tưởng với chúng ta, họ có suy nghĩ của riêng họ. Bố mẹ chị rất thích một chiếc giường, sống cùng mấy chục năm mặc cho cái giường đó hay cứa vào chân bố mẹ, chị lại lén thay một cái giường khác tốt hơn cho bố mẹ, nhưng họ lại rất tức giận, không nói chuyện với chị rất lâu..."
Đinh Trình Hâm: "..."hiếu" là suy nghĩ vì mọi người, "thuận" là thuận theo mong muốn của mọi người..."
__________________________________________
Suy cho cùng thì chúng ta đều luôn rất yêu thương người thân của mình. Chúng ta suy nghĩ cho họ, quan tâm chăm sóc họ, nhưng lại quên nghĩ đến là họ có muốn mình làm như vậy hay không. Xuất phát điểm của chúng ta là thiện ý, là tình thương yêu, nhưng lại vô tình làm mọi người phiền lòng vì một vài lý do nào đó. Điều mình muốn gửi đến mọi người chính là hãy tinh tế hơn một chút, lắng nghe và cảm thông cho những vấn đề của người khác hơn một chút. Chỉ đơn giản vậy thôi, nhưng khi xem đến đây trong mình có nhiều cảm xúc khó diễn đạt lắm, có lẽ là cảm động vì tình cảm họ dành cho nhau, ban đầu không thân không quen, nhưng lại sẵn sàng mở lòng yêu thương nhau hơn bao giờ hết; có lẽ là ngỡ ngàng vì mình đã từng trải qua câu chuyện như vậy; có lẽ hạnh phúc vì đã thấu hiểu thêm một chút tinh túy của thế giới này. ❤

View more

Điều gì khiến mình thấy thế giới này thật xinh đẹp 
Ep 1 Sự tinh tế  hiếu thuận

chị nghĩ gì về tình yêu?

"Yêu, là chết ở trong lòng một ít."
Từ Hết thảy hữu tình đều là quá khứ - Bạch Lạc Mai:
Phật đà A Nan trước khi xuất gia từng yêu mến một thiếu nữ. Phật tổ hỏi A Nan: "Con yêu người con gái đó đến mức nào?"
A Nan trả lời:
"Nguyện hóa thân thành cây cầu đá xanh, chịu 500 năm gió thốc, 500 năm nắng đổ, 500 năm mưa sa, chỉ cầu người con gái đó qua cầu."
-
Nghe xiêu lòng haaaaaa. Cơ mà tình yêu đối với mình cũng không cần to lớn như thế đâu, kiểu, tình, là sự rung động.
Chẳng là hôm đó nắng đẹp, bạn tặng mình một bông hoa đỏ thẫm.
Ỏoo, see hết cạ tìnhh.
chị nghĩ gì về tình yêu

Em muốn hỏi về trường hợp này thì làm đơn đơn phương ly hôn liệu có ổn k. Khi hôn nhân do sự sắp đặt của 2 bên gđ và chỉ mới gặp chưa đến 1 tháng đã làm đám nối, kết hôn được 3 tháng thì nay người vợ muốn làm đơn này. Gđ thì cố nhờ "thầy" gỡ bùa rồi nối dây tơ hồng cho cả 2. Nghe cứ như truyện nhở

Mỗi khi nhắc đến ly hôn theo yêu cầu của một bên thì anh lại nhớ đến câu văn mẫu này "một bên vi phạm nghiêm trọng quyền, nghĩa vụ của vợ, chồng làm cho hôn nhân lâm vào tình trạng trầm trọng, đời sống chung không thể kéo dài, mục đích của hôn nhân không đạt được.". Đây là căn cứ ly hôn theo yêu cầu ly hôn của một bên được quy định trong Luật Hôn nhân gia đình 2014, một câu mà tất cả luật sư đều ghi trong đầu.
Những câu chuyện như em kể thật ra không hiếm. Không cần nói đâu xa, ngay ở ba mẹ anh ^^
Từ đầu, ba mẹ anh cũng chẳng có theo đuổi, cưa cẩm. Ba mẹ anh cũng chẳng yêu nhau, mẹ anh cũng có người ưa thích khác. Cả khi mai là ngày cưới mà mẹ anh cũng chẳng biết được, chỉ khi đi làm các cô chú trong cô quan mới bảo mai cưới mà nay vẫn đi làm à thì mẹ anh mới biết. Ông ngoại anh chỉ bảo mẹ thôi gia đình mình cũng nghèo, ừ thì cưới đi con. Ba mẹ anh cưới, mẹ anh đến giờ vẫn chưa được ba anh tặng cho chiếc nhẫn cưới, cũng không có đi trăng mật. Bao nhiêu lần ba anh làm khổ mẹ anh nhưng mẹ anh vẫn chịu đựng, ba anh gia trưởng, mẹ anh vẫn chịu. Phải nói mẹ anh giỏi thật ^^
Em hỏi anh ly hôn trong trường hợp trên liệu có ổn không? Về mặt pháp lý, anh khẳng định là ổn và rất bình thường. Nhưng về mặt gia đình, bản thân người trong cuộc liệu có ổn không thì anh cần phải xem xét nhiều hơn.
Chào em, anh lại có thời gian trở lại rồi đây. Nếu em cần gì cứ nhắn lên đây em nha ^^ Em tối an :3

View more

Người tớ thương rời bỏ tớ rồi, phải làm thế nào đây 😥, để có thể sống bình thường được ... T sợ lắm, sợ lắm, sợ lắm...

Thì sống tiếp đi và học cách chấp nhận đi má!
Đúng là mỗi người là một chân lý sống, trong khi mình đang sợ bị đào thải khỏi xã hội vì giới trẻ bây giờ giỏi vãi, thì vẫn còn người suy nghĩ thế này. =))
Mình ngừng học rồi vì mình thi xong rồi, chuẩn bị géc gô với thế giới đại học, nhưng chẳng hiểu sao mình cứ hay mơ đến việc mình đi học trên trường, trên lớp. Mình sợ sệt vì những ngày tháng đó mình mệt mỏi vô cùng, và nó cũng lại thúc đẩy nỗi sợ bị đào thải khỏi xã hội nữa.
Nhiều khi mình sợ đến mức mình tìm kiếm những công việc về business, marketing, hr,... mà vô tình quên mất đi ngành học chính của mình là gì. Mình sợ hãi phải đối mặt với nó, có lẽ cho tới thời điểm này mình vẫn là người một đề cao công việc, tiền bạc và gia đình nữa (người máu mủ ruột thịt, và bạn thân mình).
Cho tới khi bạn mình có thai, mình đã bảo nó rằng nên phá đi nhưng mình không dám nói thẳng vì mình sợ hãi về việc hai đứa chắc chắn không thể chi trả cho đứa nhỏ. Xong mình nghĩ lại, có con cái là một sự hy sinh rất lớn. Bạn ấy cũng nói với mình là có con cái là phúc.
Phúc kiểu gì khi hai đứa không có nổi một công việc ổn định để chăm sóc? Không có tí kiến thức nào để làm cha, làm mẹ. Lúc nào cũng đổ lỗi cho việc lần đầu làm cha, làm mẹ, nhưng nó cũng lần đầu làm con mà? Mình ghét thế giới này.
Đợt rồi mình tìm được một chỗ vô cùng yên bình trên núi, mình ước gì mình có thể ở đấy mãi.

View more

Con không có tương lai.

ngmngoc9269408’s Profile PhotoBụi bay vào mắt.
Là con.
Hôm nay anh Huy hỏi con sau này sẽ thế nào, con cũng không biết nữa.
Mẹ à.
Có lẽ nào con là một đứa trẻ không có tương lai, hở mẹ?
Con không biết nữa, là lỗi của con. Sau tất cả, con vẫn như thế. Con thật thảm hại làm sao, và như mẹ nói đấy, con tệ, tệ hại. Tại sao nhỉ? Sao con chẳng thể nào act như một đứa con ngoan của mẹ, con đã thôi rồi, đã không còn là bé bỏng trong lòng mẹ, con chẳng còn háo hức nói là, con yêu mẹ, chẳng còn mong mỏi như được cho kẹo mỗi khi đạt một thành tích nào. Con chẳng tha thiết mẹ yêu thương con nữa. Đã bao lâu rồi? Đã bao lâu từ hồi con sợ hãi chính con như thế? Đã bao lâu kể từ lúc con ghét bản thân mình, từ năm con 8 tuổi, hay xa hơn nhỉ?
Tại sao vậy hả mẹ? Con chỉ đơn giản là ghét chính con thôi. "Vì con biết rõ bản thân mình lúc đó là một cô gái, còn là một cô gái không đẹp". Mẹ biết mà, mẹ đã biết từ lâu lắm. Phải chăng vì mẹ trông đợi ở con rất nhiều, mẹ đã mong con là một con người tự tin, tài giỏi, còn cả khéo léo như mẹ. Nhưng tiếc quá, con chẳng là một người như thế. Con xấu xí bề ngoài, con mục nát cả trong tâm hồn. Và mẹ ơi, con không thể ngừng tự ti. Mẹ nói đúng mà, con chẳng xứng đáng với bất cứ thứ gì, cũng không đáng được yêu. Con phải bị người khác cười chê chứ sao lại ngồi ở đây cơm no áo ấm. Con ấy, con đâu đáng để được nuôi lớn sung sướng như thế, đúng không?
Vì con, con là đứa tệ hại.
Con chẳng quan tâm bất cứ thứ gì. Và, “con phủ nhận gia đình này”, con không đỡ đần được gì cho mẹ cả, việc con làm chỉ rước thêm phiền phức cho nhà mình, cho tất cả mọi người.
Con lại khóc. Con ngang bướng lắm đúng không mẹ? Mẹ mệt không? Mẹ mệt mỏi với một đứa như con lắm, đúng không mẹ? Con cũng thế, con cũng bất lực lắm. Con không thể ngừng lo lắng, lỡ như con sai bước, lỡ như tương lai con thật thảm hại? Lỡ như, lỡ như con chẳng thể trở thành người như ba mẹ mong muốn? Có hay không con sẽ làm mất mặt nhà mình, khiến ba mẹ bận lòng, một lần nữa?
À không, là rất nhiều lần nữa?
Phải làm sao.
Con không thoát ra nổi. Vậy nên mẹ ơi.
Từ khi nào con đã trở nên như thế..? Từ lúc nào mà giữa con và mẹ toàn là cãi vã, từ bao giờ, con không muốn về nhà.
Con tồi thật, lại tồi thêm nữa.
Con xin lỗi mẹ, khi con chẳng còn là chính con. Chắc là lại làm sao rồi, hay là con hỏng rồi.
Nếu một ngày con không còn trên đời này nữa, nếu một ngày con chết đi.
-
Có lẽ nếu cái chết không đau đớn như thế, con đã chết từ rất lâu rồi.

View more

Con không có tương lai

24 tuổi. Có hơn 30 nhân sự, startup công nghệ. Áp lực thật nhiều, đầu luôn phải suy nghĩ làm sao có nhiều lợi nhuận hơn. Đêm nằm cứ thao thức…

"Khi cậu quyết tâm muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ tác động để giúp cậu đạt mục đích", ông vua già đã nói thế.
Mình mượn ask này để vừa động viên bạn vừa tự động viên bản thân chút nha.

OTP của ngài có hàng vạn, thưa ngài, người mà ngài thích từ trước đến nay xếp lại cũng có thể nắm tay bao trọn thành phố, ngài nghĩ tôi có thể đoán nổi à :)

damlayhaybien’s Profile PhotoĐầm Lầy Hay Biển
Ha, chắc đằng ấy đã thấy rồi nhưng mình vẫn phải nhắc lại lần nữa. Aaaaa!!!! Hai anh bé nhà mình chuẩn bị đi hẹn hò đấy nhé! Hahahaha, thuyền do công ty đẩy đó nha =)))) Mình chỉ cần nghĩ tới thôi là buồn cười hết sức. Trong khi tất cả các thành viên tham gia thi đấu, mục của hai anh nhà mình là DATE. o(≧▽≦)o
Mình đang thích mọi người. Rất thích rất thích. Vừa giỏi, vừa đáng yêu, ai có thể từ chối những con người ấy nhỉ?! Mình nghĩ là thích một người khó có thể nêu lý do nhưng ghét người ta thì chắc phải có nguyên nhân gì chứ ha? Mình thấy những con người đáng yêu làm việc chăm chỉ ấy, nếu không thích thì cũng không nên đi dẫm đạp nhỉ.... Thật khó để mà tỏ ra khó chịu với người khác khi người ta chỉ đang làm việc cho bản thân và luôn muốn làm mọi người vui vẻ mà.
____
Mình không thể kể cho cậu nghe, Đầm Lầy ạ. Chuyện này không thể. Ừm, mình cũng chẳng biết nên kể từ đâu nên gmail mình cứ giữ mãi như thế trong hộp thư nháp. Mình hơi khó chịu, nhưng mình không biết nên phản ứng thế nào với điều ấy. Mình đâu thể thẳng mặt nói rằng đừng lại gần mình, mình không thích đâu....
Thế giời của người lớn làm mình mệt ghê.
Nhưng cậu biết không?! Mình đã được vỗ về đấy! Thân ái dịu dàng ôm mình, chà, đoán xem, thân ái cho mình cái gì nào?! Mình thấy mình khá được đấy chứ, may mắn ngập tràn luôn!
____
Mình sắp đi rồi, àm, mình với nói với cậu hôm qua nhỉ, rằng mình chẳng thể dựa vào ai và mỗi lần đều phải là mình tự làm. Vừa đảm bảo vừa an toàn. Nhưng mình vẫn buồn một xíu dù mình biết trước là như thế. Một xíu thôi, nhưng vì cậu đã kể chuyện cho mình nên mình đã quên béng mất là mình hơi thất vọng =)) Và giờ ghi này mình lại khắc sâu điều rằng đừng bao giờ trông chờ vào ăn may vì mình chưa bao giờ được đáp lại.
___
Một bài hát nhỏ nhớ. Aiz... vì cậu đã đăng mất bài hát ý rồi nên mình đành kèm cho cậu bài mình đang thích này vậy.
https://www.youtube.com/watch?v=8IQ03UU8qKUNhokcungdau’s Video 170683332052 8IQ03UU8qKUNhokcungdau’s Video 170683332052 8IQ03UU8qKU
___
Hy vọng tháng 7 năm sau, cậu sẽ lại ghé qua chiếc Ask nhỏ bé này.... và thấy bài rep này :v Hy vọng lúc ấy, chàng quàng tử ngoài hành tinh của mình cũng đã thành công và có bài hát mới.
___
Ngủ ngon, Đầm Lầy.

View more

Nhokcungdau’s Video 170683332052 8IQ03UU8qKUNhokcungdau’s Video 170683332052 8IQ03UU8qKU

Thời điểm em tuyệt vọng nhất, may mắn làm sao, em đã gặp được những con người thật tuyệt vời.

ngmngoc9269408’s Profile PhotoBụi bay vào mắt.
Kể về Phương Vy.
Bây giờ mình và bạn chẳng ở chung nữa, dẫu vậy bạn vẫn luôn là một người ấm áp trong lòng mình.
Mình không thân với bạn.
Chúng mình ở chung, nhưng không đến mức quá mến. Ấy vậy, ngay từ những ngày đầu, bạn để ý thói quen của mình, và luôn nhớ. Bạn nhớ mình thích trà đào hơn trà sữa, bạn nhớ mình không uống đá được. Vậy là lúc nào đi mua bạn cũng dặn người ta bỏ đá riêng =))) lắm lúc tự để phần một trà đào cho mình luôn chứ lại. Dù bạn khó tính lắm, thẳng thắn chẳng dễ chiều, có điều đâu đó trong bạn là một sự tinh tế quá chời quá đấc, đủ làm mình ấm lòng cả đêm.
Kể về một Nhật Vi.
Mình quý bạn nhất.
Mình có thể nói chuyện với bạn cả ngày, chúng mình kể cho nhau cực nhiều luôn. Thề, kiểu cứ kể thế thôi, mỗi lần gặp là không thiếu chuyện, nói sao ta, bạn là một trong những người mình có thể tin tưởng. Chẳng hiểu, chẳng hiểu sao mình gặp được bạn nữa, cùng tần số xỉu, quân tử không nói hai lời, là mình cực quý bạn, quý lắm.
Cuối cùng, kể về Thảo, Ân, và Bắp.
Mình viết nhiều lắm rồi về mấy ngườiii, nên giờ chả thèm viết nữa đâuuu.
Cắt ghép những lần vnnt gọi cho mình, chẳng vì gì cả. Chẳng tâm sự gì luôn.
Mình không nói, bạn không hỏi.
Mình không dám chia sẻ với bạn, dù chúng mình bên nhau đã 4 năm.
Nhưng mà, những cuộc gọi không vì gì cả đó đã níu mình lại, rất nhiều lần,
cảm ơn nhé,
cảm ơn vì đã gọi cho mình.
vnnt là đồ chảnh cún, cảm ơn vì thích nghe giọng mình =))) dù lúc nào bạn cũng chê mình dẹo.

View more

Thời điểm em tuyệt vọng nhất may mắn làm sao em đã gặp được những con người thật

Tớ là một con người tồi tệ.

ngmngoc9269408’s Profile PhotoBụi bay vào mắt.
Em biết.
Và em luôn cảm thấy may mắn chứ, vì được người khác quan tâm. Lạ cái, hầu hết họ đều là những người mà em không bao giờ nghĩ tới, kiểu, không thân thiết đến mức như vậy. Chà, thế mới nói em tốt số. Em chẳng thể chia sẻ cho họ bản thân đang tệ như thế nào, muốn kết thúc ra sao, em bướng vãi ò, không muốn nói, vậy mà theo một cách nào đó, họ luôn có thể cảm nhận được, họ gửi cho em thật nhiều sự đáng yêu, chắc rồi, chúng xoa dịu em phần nào.
Em không biết nữa, họ đang trân trọng em à?
Tệ thật, đến giờ em vẫn nghĩ đó chỉ là xã giao thôi. Nhưng thế thì sao, em vui lắm. Đến cả những người em yêu thương nhất, những người em vô cùng mến cũng chưa heal em đến thế, kiểu, nếu em act như thường, thề, chẳng ai biết em đang thế nào cả.
Sự quan tâm đó ập tới bất ngờ.
Không một ai.
Thế mà họ nhận ra.
Thời điểm em tuyệt vọng nhất, may mắn làm sao, em đã gặp được những con người thật tuyệt vời.
Em trải qua một tuần lên cơn khi xa nhà, đau đến bật khóc, cả chỉ muốn nó dừng lại. Ban ngày còn đỡ, tối đến thì khó thở thôi rồi =))))). Ước gì nhỉ, ước gì cơn đau này kết thúc, ước lắm, ước em chưa từng có trên đời để mà phải vật vã đến thế này. Em không thể tập trung, bài kiểm tra đến cũng không nghĩ nổi, em mệt, mệt lắm, chỉ muốn ngủ quách cho xong.
Vậy mà chẳng hiểu sao, có lần bật dậy giữa tối ngồi hu hu vì đau thì tiếng tin nhắn reng reng chứ lại. Kiểu bị bất ngờ, một anh trong đoàn đi chơi hôm nọ chả hiểu sao tìm thấy nick em, anh bảo tại ngáp nhiều quá nên ấn tượng, mắ chứ ngáp quên che miệng, quê bà cố. Thì, sau đó cùng nói chuyện à, cũng vui. Ít nhất trong lúc em đau như vậy, vẫn có người bỏ thời gian ra để em đỡ hơn, cũng vô tình thôi, nhưng anh tuyệt đó. Heal +1 hehe. Thật sự cảm ơn lắm, cảm ơn anh Huy nhé, có lẽ anh không biết em đã struggle thế nào, tại em có nói đâu =)))))) chỉ là đàn anh tếu thiệt, cũng rảnh ha ba. Rất vui vì đã gặp anh, rất vui vì anh đã kiếm chuyện để nói, respect. Bữa nào set cái kèo hứa bao một chầu trà sữa.
Thêm cái, một bạn nhỏ khóa dưới, sao nhờ, bạn considerate kinh khủng. Qua phòng thấy em nằm một đống đó, thế là nhẹ nhàng đóng cửa tắt đèn cho em nghỉ. Lúc em gượng dậy còn mệt, bạn lại xoa trán, lo lắng kiểu:
"Chị có sao không? Uầy chị nóng thế chắc sốt quá, chị có bị sốt xuất huyết không đấy? Chị đi lấy thuốc đi."
Thề, bạn dặn dò đủ kiểu, y chang một bà cụ non. Em bảo bạn là thuốc trên đây uống không hợp, yên tâm chị không sốt, chỉ là lên cơn thôi à, chị ổn.
Hehe.
Nói dối đó.
Chị vốn chưa bao giờ ổn cả.
Bạn nhỏ im, nhưng có đồ ăn gì là đem qua cho em =)))) rong nho cũng đem qua, còn bonus thêm cho bát nước chấm, ngon lắm. Đợt em tự mua nó dở cực, chả hiểu sao là bạn cho thì lại thấy vừa miệng, lạ lùng.
"Chời ơi ráng giữ sức khỏe nha bà dà, về nhà nhớ khám rồi lấy thuốc ha". Hehe, chị lấy thuốc rồi nè, cảm ơn bé. Cảm ơn Phương Linh, cảm ơn cô bé k22 nhiều nha.
Cảm ơn nha, dù mình vẫn xa lạ quá.
Chắc em sẽ viết tiếp.

View more

Tớ là một con người tồi tệ

bạn không phải người đầu tiên tôi thích nhưng thích đến mức bạn bè của tôi phát ngấy với những câu chuyện tôi kể về bạn thì bạn là người đầu tiên

Bạn bồ không phải người đầu tiên mình thích.
Nhưng bạn là người đầu tiên mà mình viết về, nhiều như thế.
-
Hôm nọ Phương Anh hỏi, hai đứa tụi mình, ai cua ai trước?
Mình cười vcl, nói là mình đó. Là mình, mình phải lòng người ta, xong tán người ta trong đau khộ đóoo. Thề, nhìn Phương Anh kiểu: "ủa má, thấy bà chê bồ bà quá chời, tưởng nó thích bà trước chứ". =)))) Hỏng hề luôn, bồ chảnh dễ sợ eo oi, còn mình thì ngay lần đầu gặp bản ở ngoài, mình đã thích bản mất gòi.
"Hỏng có đâu bà, tui simp Tuấn vcl, tui simp cho đã xong đi nói xấu cho sướng mỏ vậy đó, chứ mà, tui là đứa mất liêm sỉ quá trời đi cua ẻm í."
-
Chuyện là, bạn bồ có một đôi mắt siêu đẹp.
Mình từng nói với bạn, kiểu, mình không dám nhìn thẳng vào mắt những người làm tổn thương mình, nhưng những người mình mến, mình thật sự rất mê ánh mắt của họ.
Và có lẽ bạn không biết, mình luôn nhìn thẳng vào mắt bạn.
Kể từ lúc gặp bạn, không biết đã bao nhiêu lần mình bảo, là, mắt bạn đẹp thật đó (đẹp đến xiêu lòng). Bạn cười mình cơ, bạn bảo mài mók mắtttt kao luôn điiiiii. Xớ, dỗi vảiiii, còn không cho xoa mắt xí xí, bày đặt, nói mồm là giỏi ui zui ui.
Biết không, mình còn thích cả giọng bạn.
Hehe, nghe dịu dàng đó, dù bạn thì đúm là đồ tồyyyyy. Xớ.
-
Thì.
Như người ta hay nói,
ngày buồn, tháng nhớ, năm thương;
gửi người mà em thương, thương lắm, tới giờ em vẫn còn thương.

View more

bạn không phải người đầu tiên tôi thích
nhưng thích đến mức bạn bè của tôi phát

Cố gắng vì cái gì ư? 🤨

ak15082811bla’s Profile PhotoTrần Kim Anh
Đây là một câu hỏi mình đã được nghe rất nhiều, cũng đã trả lời và nghe mn trả lời rất nhiều, tuy nhiên, càng lớn thì mục đích sống của chúng ta sẽ càng khác đi, rất khó để giữ vững sơ tâm ban đầu.
Mình thấy đa phần chúng ta sẽ nói rằng: "vì muốn lo cho cha mẹ", "muốn gặp được thần tượng", "muốn đi những nơi mình thích". Yah, nhưng điều này thì luôn đúng, cá nhân mình cũng có những mục tiêu như vậy. Mình ở đây không phải để phán xét những nguyện vọng này, hôm nay mình muốn nói lên về ước nguyện của bản thân, xem so với mọi người, mình có xứng đáng đạt được những điều ấy không?
Mình cho rằng, dù muốn lo cho ai, thì cũng phải lo được cho bản thân trước. Nếu chúng ta còn không thể chi trả được cho bản thân những nhu cầu cơ bản, thì làm sao mà lo cho người khác được. Tất nhiên ưu tiên thứ 2 vẫn là bố mẹ, người thân và gia đình. Không biết bản thân mình có quá ích kỷ hay không, nhưng mình luôn đặt bản thân lên ưu tiên số 1. Tất nhiên mình sẽ không để những quyết định của mình làm hại người khác, chỉ là mình sẽ luôn chọn lựa những điều tốt nhất cho bản thân.
Hiện tại, khi viết ra những dòng này, mình lại bắt đầu hoài nghi không biết có phải bản thân quá ích kỷ hay không :))) có thể những thứ mình tiếp thu dạo gần đây khiến mình có xu hướng tự chủ hơn, maybe. Mình không biết nữa, mình chỉ mong rằng những quyết định của mình là đúng đắn, mong muốn bản thân sẽ hoàn thành được những tâm nguyện đã đặt ra.

View more

anh ấy bảo bận, thế nhưng lại có thời gian cho cô ấy... rõ ràng mình mới là người yêu của anh...

Mình chào cậu.
Thật ra chẳng có ai bận đến mức như thế cả. Chỉ là, liệu người ta có muốn dành thời gian cho cậu hay không thôi.
Để mình kể cậu nghe, từng có lúc mình stressed cực kì vì lịch học nhiều vãi ò, dẫu vậy, mình vẫn có thời gian, ngày nào cũng thế, ít nhất là một tiếng không làm gì. Vậy một tiếng đó mình sẽ dành cho ai? Mình không chơi game, cũng mệt rồi nên không đọc truyện nữa, thế là, mình dành nó cho người quan trọng với mình khi ấy.
Vậy đó, đâu phải là người ta bận. Luôn có thời gian cho mọi thứ, thề. Chỉ là có muốn hay không thôi.
Rõ ràng, là người yêu đúng không? Cậu nghĩ xem, người nhớ cậu, chẳng nhẽ lại không gửi đến nổi một dòng tin nhắn? Người thương cậu, chẳng nhẽ lại khiến cậu đau lòng? Rồi người cần cậu, cậu nghĩ người ta sẽ không nhận ra mối quan hệ này có vấn đề sao?
Nói thẳng ra là cậu và anh ta đều đã thua rồi.
"Có những chuyện nghĩ nhiều thì đau đầu, nghĩ thông suốt thì đau lòng."
Hẳn chính bản thân cậu luôn tự tìm những lý do để tiếp tục ha, thật sự ấy, bận là lời bao biện buồn cười nhất. Đang yêu nhau mà chẳng thể bỏ ra nổi một hoặc hai tiếng sao cậu? Một ngày hai mươi tư giờ, dành thời gian cho cậu thì người ta vẫn còn hai mươi hai giờ đồng hồ để làm việc mà.
Vậy thôi, cậu cân nhắc nha. Nói gì thì nói, người không có thời gian cho cậu, chưa chắc đã không yêu cậu. Nhưng người dành thời gian cho cậu í, chắc chắn là người ta phải lòng cậu rồi. ✨️
Bởi, thật tốt khi được quan tâm mà, đúng không?

View more

anh ấy bảo bận thế nhưng lại có thời gian cho cô ấy rõ ràng mình mới là người

Chưa bao giờ là muộn cho việc tìm kiếm mục đích của cuộc đời mình và sống hết mình với nó cả A Nghín ạ. Chúc mừng cậu tìm ra nó, có một chuyến hành trình vui vẻ và được thế giới này đối xử dịu dàng <3

Cảm ơn lời động viên của cậu, An Hy ( ◜‿◝ )♡ Lâu rồi không trở lại, thấy nơi đây dần vắng vẻ hơn...
Tôi vẫn chưa tìm được chiếc game nào ổn áp để có thể cùng cậu chơi trong mùa hè này ʕ´• ᴥ•̥`ʔ Một phần cũng còn vướng lịch học nên tôi đã cắt giảm lượng thời gian giải trí lại.
Dù sao thì, chúc cậu mùa hè vui vẻ nhé !
Tối an lành ʕ·ᴥ·ʔ
Chưa bao giờ là muộn cho việc tìm kiếm mục đích của cuộc đời mình và sống hết

Mình bị overthinking, thật đó, mình không biết phải làm sao để ngừng suy nghĩ rồi lo lắng đến thế. Làm sao để mình giảm bớt dòng suy nghĩ đó lại? Ít nhất có thể giúp mình đỡ lo lắng quá mức

Uầy cậu ơi mình cũng thế này.
Thật buồn cười là mới hai năm trước thôi, mình đã nói với một bạn là chỉ cần cho mình ngủ một giấc, sáng mai dậy mình sẽ chẳng lo nghĩ gì nữa. Không biết sao, mình nghĩ lúc đó mình nói dối quá, hoặc đơn giản không chịu thừa nhận thôi.
Sự thật là, mình vẫn luôn như thế. Mình hay nghĩ nhiều, dần dà thành thói quen mất, không sửa nổi. Nhưng thật ra vẫn có cách để giảm những dòng suy nghĩ đấy. À thì không phải khi nào cũng có tác dụng đâu, nhưng mà:
Mình nghĩ cậu nên tìm một người để tâm sự nè. Có đợt mình rất hay share mấy cái vẩn vơ với bạn bồ, mình kể nhiều vãi òo, và sau đó thấy đỡ bứt rứt hơn hẳn.
Thêm cái, kiểu cũng tự nói chuyện một mình đồ đó. =))))) Bệnh ghê. Được cái nó khá work với mình. Sao ta, bực hay gì mình sẽ tự xả ra hết, mình nói những cái mình nghĩ, chửi đồ này nọ (khi ở mụt mình thui nhe bà), "trời đất ơi nghĩ sao mà...", "giờ phải làm sao đây bla bla", "tại sao có thể làm vậy", "đcm cuê vcl" đại loại thế. Rồi mình sẽ ok thôi.
À, cái nữa, hãy tìm thật nhiều việc để làm nha. Thật sự, không có gì làm khiến mình mất ngủ rồi suy nghĩ quài luôn ấy, bonus thêm quá nhiều thời gian rảnh gần như làm mình điên vcl trong mớ tiêu cực. Mình khóc, đến độ phải bảo mẹ cho đi học thêm, xong lên ktx ở, giờ mới ổn. Thế nên đừng để bản thân rảnh rỗi quá, nhớ nha nhớ nha nhớ đóooo. ToT
Thôi, vậy chào cậuuu >w<. Chúc đằng ấy buổi chiều vui vẻ. Chài đấc ơi chỗ mình đang mưa quá 🐡 mệc quãiiii.
-
Có một câu nói thế này nè:
"bầu trời kia rộng lớn như thế, nhất định sẽ ôm được hết nỗi buồn trong lòng của cậu."
Mong cho bầu trời ôm cậu trong lòng, mong là sẽ có ai đó khiến cậu đỡ buồn phiền.
✨️🍪

View more

Mình bị overthinking thật đó mình không biết phải làm sao để ngừng suy nghĩ rồi

Chị nghĩ như thế nào về việc người miền nam Bắc tiến ạ? Vì điểm thi của em khá tệ nhưng em lại xét học bạ đậu một trường top ngoài Bắc... Ba mẹ em thì nhất mực không cho vì cho rằng ngoài Bắc rất khó sống, xa gia đình... Em cứ khóc suốt, thật sự chả biết làm gì với cuộc đời mình cả chị ơi.

Với tư cách là một người miền Trung Bắc tiến (không do ý chí cá nhân mà do hoàn cảnh gia đình), chị đồng ý với bố mẹ em là miền Bắc khó sống :)) Khác với miền Nam hay miền Trung, miền Bắc có đặc trưng văn hoá riêng, có gì đó nề nếp, chỉn chu, tế nhị - điều này cá nhân chị phải mất rất lâu mới nhận ra rồi hoà hợp được.
Chị thấy thời đại này không nhiều người yêu thích lựa chọn đại học của mình đâu, các trường Đại học cũng không còn nêu cao lý tưởng giáo dục vì đã bắt đầu phải thực hiện đồng thời những nhiệm vụ "kinh doanh" riêng. Thành ra, việc dạy và việc học đều dần mất đi cái hứng khởi trong sáng và nhiệt huyết cần có. Em không cần cảm thấy khó khăn hay nặng nề quá, cứ chọn lấy một lựa chọn khiến em cảm thấy thoải mái, và cố gắng giữ mình thật thoải mái mà đi qua 4 năm đại học. Rồi cuộc sống sẽ có những ngã rẽ và bước ngoặt khác, những sự kiện lớn hơn việc thi đại học này nhiều, cần ở em nhiều nghị lực và sự minh triết để vượt qua và trưởng thành. Rồi sẽ có nhiều khó khăn khác khiến em thấy biến cố hiện tại là nhỏ nhặt. Dù học gì, chị mong em cũng giữ cho mình một ý chí tự rèn để trở thành một người tử tế. Điều đó mới là quan trọng nhất.

View more

Em là một kiểu người tự ti,ngại or sợ cãi nhau ,ai nhờ giúp gì lúc nào cũng sẵn sàng làm dẫn đến ko biết cách từ chối khi mình ko thể ,sợ họ nghĩ mình là đứa thế này thế nọ,lúc nào cũng lo mình làm ng khác buồn phật lòng.Sống như này thực sự mệt kinh khủng🤦‍♂️Em vẫn chưa thể thay đổi được:((

Hừm, anh không nghĩ em là tự ti đâu ... Những gì em đang nêu là không thích tranh chấp, nhạy cảm, không dám từ chối người khác. Và với một vài biểu hiện này, anh nghĩ em nên gặp bác sĩ tâm lý, vì anh nhớ đến một dạng bệnh lý khá phổ biến là Rối loạn nhân cách né tránh. Em cũng đừng quá lo, đây là một dạnh bệnh lý khá phổ biến và cũng có thể bắt nguồn trong giai đoạn dậy thì, hoặc do lo âu, áp lực... ฅʕ¯ᴥ¯ʔฅ
Trong một thế giới khác, từ chối mà em nói không phải là dễ đâu em ạ, từ chối là cả một nghệ thuật và cần phải học, rèn luyện dần dần. Anh giới thiệu cho em quyển sách Nghệ thuật từ chối - Cách nói không mà vẫn có được đồng thuận, một quyển sách bán chạy khá hay, súc tích. Ngoài ra, em cũng nên đặt ra mục tiêu cho em em ạ, một cách nào đó để khắc ghi vào em. Ví dụ trong trường hợp cụ thể nào thì em phải nói không, như khi em không có đủ thời gian, không có đủ sức, không có đủ khả năng. Một lý do tốt hơn là do một người nào đó quan trọng không cho phép em. Một lý do tốt hơn nữa là cứ suy nghĩ nếu em không đủ mà lại đồng ý giúp thì khả năng cao là em sẽ thất bại hoàn toàn, còn khiến người đó khó khăn đúng chứ?
ʚ(╹.╹)ɞ♡(•́O•̀✿)
Cho nên, thay đổi là có thể, chỉ là đừng quá ép buộc bản thân em. Nếu có thể, em cũng nên hẹn gặp bác sĩ tâm lý.
Chúc em một tuần tốt lành em ạ <3

View more

Em là một kiểu người tự tingại or sợ cãi nhau ai nhờ giúp gì lúc nào cũng sẵn

Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng thì sao? Bên trong cậu mục ruỗng, cậu cứ ngỡ nó được chữa khỏi rồi. Nhưng mà nên làm gì để đương đầu với hiện thực? Sự rời đi, sự ghen ghét, sự ích kỉ chiếm trọn lấy mình. Cái cảm giác hối hận, cảm giác ghê tởm cứ bủa vây. Quá khứ và hành động của mình.

Mình nói cậu nghe.
Mình có một chiếc lắc chân.
Thảo chọn cho mình, rồi bắt mình tự mua chơi chơi vậy đó, ác dữ. Mình bảo bạn, nếu chọn thì chọn cái nào đừng có gắn chuông nhé, không giống xích chó quá, bạn cười, lấy giùm mình một cái màu bạc, rồi bảo mình tính tiền lẹ đi.
Mình nghe bạn, cũng không bao nhiêu nên lấy luôn. Ra ngoài thì mình hỏi, sao tự nhiên đằng ấy rảnh quá mà chọn rồi bắt mình đeo chi vậy?
Thảo nói là, tại đẹp.
"Với cả, đôi lúc có một chút gì đó trói buộc cũng không đến nỗi tệ, nhờ? Ít nhất thì nó làm mày cảm thấy an tâm hơn chẳng hạn, đâu phải lúc nào thoải mái cũng tốt."
Aiss chết tiệt, tụi mình lại bắt đầu nói những cái gì đâu.
Nhưng mà thật nhỉ, có một chút kiểm soát, mình sẽ cảm thấy là mình còn được quan tâm. Nếu quá thoải mái, mình sẽ lại nghĩ, kiểu, bản thân thật dư thừa làm sao, có hay không cũng chẳng quan trọng.
Hôm đó, Thảo nói với mình rất nhiều. Nhiều đến mức dính nhau tận 11 giờ khuya mình mới lò mò về. Bản trưởng thành lắm, ít nhất suy nghĩ chín chắn hơn mình quá trời. Chơi chơi một lúc mình sực nhớ, kiểu, mua cho mình cái lắc thì có liên quan gì đến kiểm soát hay trói buộc mẹ đâu? Bản liếc mình, cười khinh bỉ đồ:
"Mày cứ coi đó như cái xích đi, chả trói buộc còn gì" =)))))))
Giỡn chứ, mình biết Thảo lúc đó thấy mình buồn buồn thế nào, vậy là bạn dẫn mình đi mua để xốc tinh thần lên thôi. Còn dặn mình ra vẻ người lớn lắm: "tao nói thật chứ nếu mày mệt hay gì thì đeo vào, nhìn chân mắc cười lắm, giải trí cho mày đó". Ghê gớm, thèm vào quá ạ.
-
Mấy ngày nay mình không dùng Facebook, cũng chẳng đụng mess nữa, mình sợ.
Mình biết, mình vào đó thì sẽ chờ tin nhắn, hoặc đơn giản là lướt bảng tin mãi, không dứt nổi.
Mình sẽ canh cánh trong lòng, overthink, tiêu cực chiếm trọn mình, mình sẽ thả hồn đi đâu trên mây, rồi lại down mood nhanh chóng.
Mình buồn ngủ quá.
Nhưng mình không ngủ được.
Kiểu,
không ngờ,
mình,
mình lại yếu lòng đến mức như vậy.
Mình cứ ngỡ sẽ không cảm thấy gì nữa. Nhưng không. Đơn giản là mình tránh né nó thôi, khi chuyện tương tự lặp lại, tổn thương của mình vẫn còn đó, và nó ùa về, như ngày nào.
Mình phải làm sao đây?
Thì, vẫn ổn thôi mà.
Có điều, khi những cơn giông nổi lên ngay trong lòng mình, mình thật sự chẳng muốn một mình chút nào.
Không biết nữa.
Vẫn không có ai ôm mình vào lòng cả.
-
Đêm nay trời trong, nhưng lòng mình lại đổ mưa nữa rồi.

View more

Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng thì sao Bên trong cậu mục ruỗng cậu cứ ngỡ nó được

Khi thấy câu hỏi " cách để tutu mà không đau " mọi người sẽ trả lời như nào?

vitaminh0x0’s Profile PhotoVitaminh._.
Hình như mình thấy câu hỏi này trên shoutout lâu rồi, nhưng chả hiểu sao hôm nay nó hiện lại, thôi thì, ừm, thiệt ra mình cũng không biết nựa.
Theo mình từng đọc ấy, hầu như chết thì thế nào cũng đau hết đó. Kiểu, nhảy lầu thì nghe bảo có áp lực gì đó, ép tim hả ta, với cả khoảnh khắc chạm đất thì kiểu, đau chứ sao không chài, đau ít hay đau nhiều thì cũng là đau thôi. Thuốc ngủ cũng vậy, uống quá liều cũng có thể gây nôn, thiếu oxi lên não rồi chết ấy, thật sự là mình không nghĩ cái cảm giác khó thở nó dễ chịu đâu.
Mình cũng là một con người tiêu cực, nhưng mình có người để mình cùng ở cạnh, mình chưa bao giờ nghĩ đến self-harm, và cũng chưa bao giờ thử cả. Tại, mình sợ đau, kiểu giờ nhìn cổ tay thôi là tự nhiên mình lạnh sống lưng á. Cũng có thể do vấn đề của mình không lớn đến mức tự hủy hoại bản thân physically như vậy, nhưng mà, ừ, đó.
Kể cả chết già vì bệnh cũng sẽ đau đớn, nên thật sự, không có cái chết nào mà không đau đâu. Mình từng đọc ở đâu đó, kiểu: "sinh mệnh là thứ rực rỡ nhất, một khi mất đi sẽ không thể trở lại". Nhưng như vậy thì sao? Quan trọng là mình có hạnh phúc hay không chứ, nếu không hạnh phúc thì giữ lại cũng đâu có ý nghĩa gì.
Có điều, trước khi quyết định, mình hi vọng cậu có thể nghĩ lại một chút, nha. Nghĩ cho kĩ đã. Mình biết mình chẳng thể khuyên cậu được, mình chỉ mong cậu có thể, kiểu, thử tiến về phía trước, nếu thấy không thể tiếp tục nữa thì hẵng dừng lại, ít nhất cũng phải kết thúc thật trọn vẹn.
Và,
dù thế nào, hi vọng cậu hạnh phúc, hi vọng có người giữ cậu lại, hi vọng, cậu có thể thấy được, thế gian thật ra vẫn rất dịu dàng.
Tặng cậu một chiếc ôm, mong là cậu có thể thấy câu trả lời này.

View more

Khi thấy câu hỏi  cách để tutu mà không đau  mọi người sẽ trả lời như nào

That's right, I can't force you to love me

"Như khi mình vừa tròn mười lăm tuổi".
Mình ngủ đến mê man luôn trời đấc ơi, kiểu, về nhà là mình mệt hẳn ra í, mình chỉ muốn nằm rồi lăn thôi, chả muốn đi đâu luôn á ba. Thì, lúc mình nằm, mình có nghĩ gất là nhiều, mình nghĩ tại sao mình lại như thế nài, hêu zl xin nnmn luôn. Tại lười, lười wa trời, tự nhiên mình nhớ những ngày ôn thi lắm, ừ thì mệt thật, bận thật nhưng ít nhất còn có gì đó để phấn đấu nha, bây giờ á hả, thôi, xin, mình biết mà, bây giờ của mình, cực kì kém cỏi.
- That's right, I can't force you to love me.
Mình nhìn thấy câu này ba lần rồi, một lần là rất lâu về trước, hôm qua, và hôm nay nữa. Chả biết phải trùng hợp gì hay không, nhưng mà thật, mình đúng là chẳng thể ép bất cứ ai phải yêu thương mình, kể cả chính bản thân mình.
Mình hay thường bảo mình thật là như này, như kia, nhưng mình luôn biết rằng mình đã hơn rất nhiều người rồi, có điều, chắc nó chưa đủ, nhờ? Nó chưa đủ với mục tiêu mình đặt ra, có điều, bất lực ghê, giờ mình chẳng biết bắt đầu từ đâu luôn ấy. Đúng là khi có quá nhiều thời gian, mình sẽ rảnh quá rồi sinh nông nổi, chài đấc ơi ghétttt, nhưng biết sao giờ? Mình sẽ cố sửa, nhưng mà, hiện tại thì mình vẫn là mình thôi à. Xin lỗi nha.
À đúng rồi, tối qua mình có đọc được một bài viết thế này =)) nên giờ mình định thử luôn hehehe. Đây nha, viết dãy số (gì gì đó mình quên rồi) lên tay sau đó đi ngủ, thế thì mình có thể đến được mụt thế giới khác. Tuy vậy, nó sẽ có hậu quả, đó là có thể mình sẽ không thoát khỏi thế giới đó được, khuyến cáo thử nhiều nhất ba lần =)))). Vcl mình biết là tin vào mấy cái này thì thiểu năng lắm, nhưng mình vẫn muốn chấp xem nó thế nào. Để coi, giờ chắc mình đi tắm, xong rồi ngủ thử có vào được đó không, hê hê gì thì gì chứ đi đâu cũng phải gọn gàng xí chớ ạaa, vậy nhớ, có gì mình review sau hehehe.
-
Và mình chắc là nếu mình vô được thiệt thì mình sẽ tỉnh lại chứ đ thể nào lạc trong đó được đâu =))) tại mình vẫn còn quá trời iu thương với hiện tại màaaa, có người để mình muốn nhớ zl í, người ta nhớ mình không thì kệ, btw đúng là có những người như vậy, động lực siêu to khổng lồ cụa mình đóa.
Nghe nè,
hôm nay, mình nhớ em một chút,
thật ra không chỉ một chút, càng không phải chỉ hôm nay.
-
vì,
the gioi nay that dep, ca em nua.

View more

Thats right I cant force you to love me

Những đứa bạn tôi chúng nó yêu nhau đến mức mà tôi nghĩ chắc sẽ dài và lâu thậm chí sau này kết hôn luôn nhưng đùng một phát chúng nó chia tay rồi công khai bồ mới, tôi là bạn của cả hai, từng ăn cơm chó ngập mồm tự dưng chúng nó không tiếc mà tôi tiếc, khùng ghê 🥴

hồi nãy đang lăn lộn trong chăn đọc manga tự nhiên mình cũng nghĩ một chuyện tương tự vậy.
là nếu mình yêu một bạn lâu thật lâu trong vòng nhiều năm, sau đó bọn mình chia tay không còn ở bên nhau nữa, mình thắc mắc phản ứng của mọi người xung quanh mình sẽ thế nào.
“ ủa tưởng 2 mày chuẩn bị cưới đến nơi rồi mà còn chia tay được hả? “
“ rồi ai sẽ chịu đựng được tính nết của mày lâu như vậy ngoài nó?? “
.........
=)) dạo này hay suy nghĩ vơ vẩn chẳng đâu vào đâu ghê, không biết nguyên nhân của cái suy nghĩ này là từ đâu ra nữa.
không phải vì mình cô đơn quá đâu :vv .
xong mình lướt Pinterest bắt gặp mấy bộ ảnh cưới, lại thơ thẩn nhớ tới bộ ảnh cưới của bản thân chụp từ hồi tết.
thi thoảng cũng hay nghĩ ra mấy ý tưởng dở hơi lắm, nhưng mấy đứa bạn mình thì sẵn sàng biến ý tưởng của mình thành sự thật hộ=)) bộ ảnh đó cả lũ vác mình đi chụp, tối om mới về đến nhà.
chậc.
1 giờ sáng viết khùng viết điên gì không biết -_- .
nhưng viết đến chỗ này, lại muốn chửi thề.
chửi cái đứa đã hứa cưới mình nhưng không thèm chịu trách nhiệm.
cậu sẽ không bao giờ có lại tớ đâuu.
nhớ lấy.
tớ ghét cậu.
yép, đủ rồi, đi đọc manga tiếp thôi=)) .

View more

Những đứa bạn tôi chúng nó yêu nhau đến mức mà tôi nghĩ chắc sẽ dài và lâu thậm

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ EM SẼ CHẾT

DGLinhEnh’s Profile Photo白い菊
Đây là một câu nói mình rất thích của Giang Ơi.
Hôm nay, 21/4/2022. Tầm 12h đêm - 1h sáng mình bị mẹ chửi vì đốt nến thơm trong phòng xong rồi khóa cửa kín mít. Mẹ mình chửi um sùm vì tưởng mình tự tử trong phòng lol. Hóa ra mẹ vì lo cho mình rất nhiều, bởi có lẽ là mẹ vẫn chả bao giờ tin rằng mình sẽ tự tử.
Có nhiều hôm mình đi chơi 11h đêm mẹ cũng chẳng thèm nhắn tin hay hỏi han gì =)) Hoặc tới giờ phải về nhưng chưa thấy mặt mũi cũng chả hỏi gì luôn, toàn mình phải tự động nhắn về huhu. Xong về mình còn nói mẹ là sao mẹ hông như mẹ người ta gọi điện hỏi thăm các kiểu. =))
Mình chưa từng nghĩ tới nếu một ngày mình chết đi, bố mẹ mình sẽ ra sao.
Có lẽ là mình đã lên được một tầng nhận thức mới, một nơi mà mình đã ngộ ra rất nhiều điều.
Mình chấp nhận cái chết của bạn thân, người mình yêu quý nhất trong vài ngày đau khổ tột độ. Và cách để mình có thể chấp nhận nhanh như thế chính là vì mình và bạn ấy không hứa hẹn gì với nhau cả, mình tin rằng bạn sẽ có một cuộc sống tốt hơn.
Hồi trước, mỗi khi mình buồn mình thật sự rất cần ai đó bên cạnh an ủi này nọ. Nhưng giờ có lẽ khác rồi, mình chỉ muốn khóc xong rồi ở yên một mình. Mình khóa hết tài khoản mạng xã hội bởi vì mình mệt mỏi.
Mỗi khi thức dậy nhìn đống tin nhắn mình phải xem phải trả lời để keep track công việc khiến mình phát chán ngấy.
Hôm nay mình rất mệt, đáng lẽ trưa mình nên về nhà. Liệu nếu mình về nhà thì có chuyện này xảy ra không?
Mình bị một đứa vừa ngu vừa xàm lồn nạt vào mặt. Đơn giản là mình không reply lại nó và đi trả lời bạn khác.
Giờ mới nhìn lại, chả hiểu sao mình lại sống trong đống rác này, mỗi ngày đi học mình phải thở cùng bầu không khí với rác.
Mình chán ngấy tới mức chả muốn chụp chung kỷ yếu cuối năm, nếu chụp chung mình sẽ đốt, hy vọng mọi người sẽ chết trong đau khổ như cách mọi người gieo rắc nó cho người khác, lũ lồn.
https://www.youtube.com/watch?v=i0WDWKQiU6cDGLinhEnh’s Video 171179188046 i0WDWKQiU6cDGLinhEnh’s Video 171179188046 i0WDWKQiU6c

View more

DGLinhEnh’s Video 171179188046 i0WDWKQiU6cDGLinhEnh’s Video 171179188046 i0WDWKQiU6c

Bị người mình vô cùng tin tưởng phản bội là cảm giác như thế nào?

Cảm giác như thế nào nhỉ, cảm giác xấu xí đến mức từng muốn rời bỏ thế gian này để tìm sự giải thoát, để trả thù, để chấm dứt nỗi đau luôn á. Nhưng sau lý trí rồi nghĩ lại, người đó thậm chí cũng không xứng đáng với mạng sống của mình, rằng dù mình có biến mất thì người đó rồi cũng sẽ sống tiếp cuộc đời “hoàn hảo” của họ như chưa có gì xảy ra, cho nên mình càng phải sống tốt hơn, hạnh phúc hơn mới là cách trả thù cool ngầu nhất. Bởi vì hoá ra với một số người thì tình cảm không phải là tất cả, rằng trách nhiệm là xiềng xích và trung thành là một sự ép buộc. Rốt cuộc với họ, điều quan trọng là mối quan hệ lợi ích đó có đủ lớn hay không, một khi tìm được người khác đem lại nhiều lợi ích hơn thì họ sẽ chọn phản bội. Họ thậm chí có thể đối xử với người bên cạnh 10 năm - người luôn yêu thương bất chấp bản chất ái kỷ của họ (điều sau này mà t mới nhận ra), nhưng lại bị đối xử không khác gì một món trang sức cũ muốn vứt đi mà không nỡ nên cứ bỏ mặc cho nó chết dần chết mòn, không hề hay biết chủ nhân sẽ không bao giờ cần tới nó nữa, rằng nó đã bị thay thế bởi một bộ mới hơn rồi. Tui đã từng nghĩ người như t xứng đáng với kiểu tình yêu méo mó như vậy, ai đối xử tệ với tui, làm t buồn, chỉ cần họ xin lỗi thì t tha thứ, thậm chí đôi khi t tự tìm lý do để thông cảm thay cho họ, để rồi họ lại tiếp tục làm t buồn, cứ lặp đi lặp lại như vậy đến khi t nghĩ không còn gì có thể thất vọng hơn được nữa. T vẫn ổn mà, T hiểu mà. Cuối cùng tui nghĩ chỉ cần còn bên nhau là đủ, đòi hỏi nhiều hơn là quá tham lam, là không hiểu chuyện. Người khác có lẽ nghĩ là tại sao lại chịu đựng rồi giờ lại kêu. T cũng từng đã từng trăn trở câu hỏi này, ừ, vì sao lại thế nhỉ? Tại sao lúc đó mình vẫn có thể bao dung, lạc quan sau nhiều lần thất vọng? T từng quay cuồng đi tìm câu trả lời, đọc sách tâm lý học, hỏi Zhihu, Quora, tự chiệm nghiệm. Rồi T cũng nhận ra, đó là vì T nghĩ 10 năm là đủ để coi nhau như người thân, như gia đình. Chẳng phải coi nhau như gia đình thì có nghĩa là dù có tổn thương nhau bao nhiêu vẫn yêu thương, tin tưởng và không rời bỏ nhau sau? Đến khi niềm tin bị vỡ vụn, người mình yêu thương phản bội mình thì mới lâm vào tình cảnh “Giọt nước trang li”, không kiểm soát được cảm xúc. Hoá ra t không hề hạnh phúc suốt bao năm qua, hoá ra đó không phải là hạnh phúc, hoá ra mình không hiểu thế nào là hạnh phúc. Chưa bao giờ nhận được tình yêu thương đúng nghĩa, Tui đã tự gạt chính mình với một thứ hạnh phúc méo mó, tự liếm vết thương với hàng đống lý do nguỵ biện cho những lần người khác làm tổn thương T. Đối với một đứa con nít không thể làm được gì, tự hài lòng với chút thương hại dù bị tổn thương có lẽ là đúng, vì nó quá bé bỏng để có thể làm bất cứ điều gì ngoài việc ngoan ngoãn và chấp nhận. Thế nhưng T đã lớn rồi, điều này đã không còn đúng được nữa từ lâu rồi. Tui nghĩ có nhiều người đã và đang vật lộn với hoàn cảnh như T nên cũng muốn chia sẻ những gì mình biết được từ chính kinh nghiệm cũng như những gì T tìm hiểu được thông qua sách vở.

View more

SteLLazies’s Video 169279593974

làm thế nào để thoát khỏi đống tiêu cực đây ạ :(((

meocute28440’s Profile PhotoThanhh Thao
hãy chấp nhận nó nhé xem nó như 1 phần trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Nó như 1 bài test kiểm tra chính bản thân mình, đừng cố gắng phớt lờ nó. Như vậy thì ta mới cố gắng tìm ra cách để giải quyết nó.
chắc hẳn đống tiêu cực đấy là một sự tích tụ từ những tiêu cực nhỏ đúng không, cậu hãy suy nghĩ lại để thay đổi chúng ở một mức độ đơn giản, dễ chấp nhận hơn nhé
mình nghĩ tiêu cực hay không là do cách chúng ta suy nghĩ nữa
mình đọc được 1 câu rất hay trên gr Viết lách rằng : " Mọi sự trên đời không bao giờ tuyệt đối và 100% hoàn hảo, luôn tận dụng và xoay chuyển được nó vì mình hiểu bản chất thì sẽ không sợ nó nữa"
______________________________________

p/s : lần đầu mình viết kiểu này nên thiên về mấy bài chữa lành, mong cậu đọc tâm trạng đỡ hơn nhé! Tặng cậu một chiếc ôm siêu ấm áp 🙆‍♀️
làm thế nào để thoát khỏi đống tiêu cực đây ạ

Làm sao để lên tích xanh

Cái này mình có khoảng 4-5 năm rồi ý ạ. Mình nhớ là mình mail cho ngta và gửi những chứng thực họ yêu cầu í ạ… hình như bạn ấn vào mục Trung tâm trợ giúp => Liên hệ, kéo xuống có phần câu hỏi rồi bạn ấn vào đó ạ! Làm thế nào để xác minh tài khoản của mình? Đó, xong rồi bạn yêu cầu bằng tên tk rồi ngta sẽ mail cho mình. Bạn cần xác thực tài khoản có lượng follows ổn định, ảnh đại diện giống với ảnh chứng minh nhân dân, căn cước công dân ạ. Mình phải quay video cam thường để họ xét đó bạn :v

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác vẫn chưa thấu hiểu được họ bằng ở trong hoàn cảnh của họ.

hngyn101’s Profile Photo_gnoah.ney
Đúng rồi, chúng ta chỉ có thể thấu hiểu một phần nhỏ cảm nhận của những người xung quanh dù cho có cố gắng đặt bản thân vào hoàn cảnh của họ đến mức nào. Đơn giản, vì mỗi người là duy nhất, không ai giống ai

Mục đích của cuộc sống là gì? Nếu bạn không cố gắng làm nên ít nhất một điều vĩ đại.

Bạn không cần phải trở thành một vĩ nhân. Quan trọng là phải sống như thế nào để khi nhắm mắt xuôi tay, ngta vẫn nhớ đến, nhìn vào bạn để học hỏi, để kính trọng, để chột dạ khi cần. Sống mà để ngta đay nghiến với nguyền rủa là nhục lắm (ý nói nhân cách bẩn thỉu mà nghĩ bản thân là người sống đàng hoàng trong sạch).
Mục đích của cuộc sống là gì Nếu bạn không cố gắng làm nên ít nhất một điều vĩ

Bạn đã gặp được 1 người thực sự yêu thương bạn, đến mức mà bạn cảm thấy hạnh phúc rồi vỡ oà lên khóc chưa?

Đó là người yêu mình hiện tại. Sau tất cả chuyện tồi tệ, những mqh toxic trước mình đã trải qua, khi mình gặp được ny mình, mình đã thực sự trải qua đc cảm giác được yêu thương, được hạnh phúc nhất,được làm chính mình. Khiến mình vừa tủi thân, vừa cảm động. " anh đến muộn quá, em đã rất mệt mỏi"

rốt cuộc khi tuyệt vọng đến mức nào, con người ta mới chọn cách rời bỏ thế giới này chứ. Thật là mệt chỉ muốn biến mất 😔😔

Trì hoãn quyết định biến mất đó lại một thời gian có được không?? Mình hy vọng trong khoảng thời gian đó, bạn sẽ cảm nhận được một vài điều khiến bản thân bạn cảm thấy dễ chịu hơn.
Liked by: toiladuy Niànß O.Y

11/3/2022 2:41AM

Mới xem xong 2 tập đầu tiên của Hometown Cha Cha Cha. Một bộ phim có nhiều điều nhỏ bé tươi đẹp. Và mình chưa muốn ngủ vì có nhiều suy nghĩ lộn xộn trong đầu.
Mình nhận ra sức mạnh của cảm ơn và xin lỗi lớn đến thế nào. Có nhiều việc cần 1 lời xin lỗi chân thành thì sẽ không dẫn đến tương lai xấu xí. Như trong Alice ở xứ sở thần tiên, nếu Nữ hoàng trắng nhận ra lỗi lầm kịp thời và xin lỗi Nữ hoàng đỏ thì quan hệ của 2 người đã không tệ đi đến mức như vậy và không gây hại gì đến mọi người xung quanh. Và 1 câu chuyện tương tự, 1 lời xin lỗi thật tâm là chìa khóa để mọi việc tốt lên, cũng xuất hiện trong Hometown Cha Cha Cha.
Một lời cảm ơn chân thành cũng có thể thắp sáng lên một ngày của ai đó. Lời cảm ơn cũng là món quà to lớn nhất nhận lại khi làm một việc tử tế. Khi làm một việc tốt, nhiều khi cũng chẳng mong được đáp lại điều gì, chỉ mong tấm lòng của mình có thể được cảm nhận bởi người thụ hưởng điều tốt và việc tốt đó thực sự có ích. Họ biết ơn thật tâm và sẽ tốt hơn nữa nếu họ nói ra câu cảm ơn - như một minh chứng dễ thấy hơn cho lòng biết ơn của họ.
Người ta bảo "chỉ là lời nói thôi mà", "lời nói gió bay", mình không nghĩ thế. Lời nói có sức mạnh to lớn lắm. Nhất là lời nói xuất hiện đúng lúc, đúng nội dung, đúng người.
Sao chúng ta phải giấu lòng mình đi khi mà chúng ta có thể yêu thì cứ nói yêu, không thích thì cứ nói không thích, giận thì bảo giận, vui thì bảo vui,.... biết ơn thì nói cảm ơn, tội lỗi thì nói xin lỗi...
Con người có tâm tình phức tạp, vậy mà chẳng thể hiện ra bằng một dấu hiệu dễ thấy hơn để thay cho quan sát, lắng nghe rồi phán đoán những điều đang diễn ra trong nội tâm nhau.
Một người luôn tin những mối quan hệ lành mạnh có thể xây dựng từ sự thấu hiểu và thành thật, một ngày, thấy thế giới thật khó hiểu.
Không ngại nói ra lòng mình, chỉ ngại những tâm tư của mình vô tình làm người khác tổn thương

View more

1132022        241AM

Đã từng mặc kệ mọi lời nói để đi theo con đường mình chọn, nhưng sau n+1 lần thất bại, tự nhiên thấy nghi ngờ về những lựa chọn của mình, rồi mỗi ngày trôi qua lại nằm dài với những suy nghĩ không lối thoát, không dám hành động nữa, ai cho mình xin 1 chút động lực đi, nên dừng lại hay tiếp tục đây?

anhcuong110i’s Profile PhotoPhan Mạnh Cường
Khi bạn muốn ngừng cố gắn hãy nghĩ về lý do khiến bạn muốn làm đạt được mục tiêu này. Nghe hơi lý thuyết, nhưng nếu không làm được thì hãy mãnh dạng tử bỏ, chọn một việc làm một việc cho tới cùng. Đừng ngại từ bỏ khi nó không còn hợp với mình nữa, liệu sau này không nuối tiếc thì hãy bỏ.

Hôm nay của bạn có gì vui không?

Vui? Hôm nay đối với tôi kh tệ. Cơ mà hơi mệt :v quan hệ với mn xung quanh vẫn ở mức tốt, gia đình thì hơi... Dạo này dịch lại bắt đầu xuất hiện lại trong cs của tôi, người đầu tiên báo tôi 2 vạch là bé =)) em ấy thích đc gọi là bé. R trưa hôm nay cô kế toán cty vừa nghỉ trưa liền vội vàng lên xe đu về, chiều group thông báo cổ F0... Nhưng tâm trạng tôi vẫn ổn, ổn, mọi thứ r sẽ ổn thôi...

Nếu một ngày kia em yêu thương người khác, liệu rằng anh có tiếc không?

Nếu em yêu người khác, anh có tiếc không? Một người hết lòng hết dạ vì anh. Có chuyện vui liền muốn kể anh nghe trước tiên, mỗi khi buồn chỉ muốn mau mau xà vào lòng anh gào khóc. Một người lo cho anh hết mực, yêu thương anh hết lòng.
Nếu em yêu người khác, anh có tiếc không? Người đó sẽ ở bên em mỗi ngày, yêu thương em, quan tâm em. Hơn cả, người đó sẽ không bao giờ phải làm em lo lắng vì "người ấy có thật sự yêu mình không?!". Một người sẽ coi em là quan trọng.
Một ngày nào đó anh sẽ khác và em cũng vậy. Rồi chúng ta có những cuộc sống riêng mà cả hai chẳng thể có mặt trong đó. Anh sẽ yêu một ai đó, em sẽ có người em thuộc về. Chúng ta rồi sẽ lỡ mất nhau..
Nếu một ngày kia em đem lòng yêu ai khác, liệu rằng anh có tiếc không??
Ngày hôm đó anh đã bỏ lỡ rồi, lỡ một người hết lòng yêu anh..
Cát.

View more

Nếu một ngày kia em yêu thương người khác liệu rằng anh có tiếc không

Thích mà cũng ớn ớn là sao? 🤣

Là suy nghĩ mọi thứ sẽ kết thúc thật tệ cho dù nó còn chưa bắt đầu.
Là bản năng tự so sánh cái thân ngu nghếch, nghèo khổ, ốm đói này với hàng tỷ "anh trai nhà bên" hoàn hảo khác.
Là lời nguyền mỗi lần muốn chung sống một đời với ai thì người đó lại tặng mình một ly rượu độc.
Là những thứ tích cực ngấm vào tiềm thức rằng con gái phải được thứ tốt nhất, phải được chăm sóc và tận hưởng những gì họ muốn.
Là rằng "những thứ" ở trên chắc chắn không phải bản thân.
Là khi từ nhỏ được bà và mẹ dạy tất cả thuộc về nữ công gia chánh để phụ "vợ tương lai" khi người ta cứ bảo "tính trước bước không qua" mà.
Là một kẻ cuồng làm việc, làm nghiêm túc và nhập tâm đến mức không để ý đến những thứ tình cảm có thể diễn ra và dành thời gian cho nó.
Còn là một đứa trẻ mãi không lớn, muốn được chiều chuộng, muốn được nhẹ nhàng, lại còn nhạy cảm.
Tất cả đều gây một sự ớn không hề nhẹ :3
Chúc cậu tối thứ 4 an lành, nhẹ nhàng nhớ <3
https://www.youtube.com/watch?v=BXwL4Sn2U2wYunero_II’s Video 172058288237 BXwL4Sn2U2wYunero_II’s Video 172058288237 BXwL4Sn2U2w

View more

Yunero_II’s Video 172058288237 BXwL4Sn2U2wYunero_II’s Video 172058288237 BXwL4Sn2U2w

năm mới cột sống mọi người vững chải hơn!

TiPham992’s Profile PhotoTy Phạm
Đầu năm mình nhắn tin cho A Nghín gửi nhầm sang nhắn cho Vo Vo. ¯\_(ツ)_/¯
Mình chạy deadline trong ba ngày xong mới biết hạn của bài tập là bảy ngày. ¯\_༼ •́ ͜ʖ •̀ ༽_/¯
Mình đi ra ngoài dạo dạo thì lạc luôn, gọi cho cậu xong lộn sang cho anh. Okay, may mà vẫn được anh sách xe đón về.¯\(°_o)/¯
Mình liên lạc với bên B, sau đó xác nhận mọi thứ ngoài trừ ngân hàng tài khoản của mình và thế là chuyển tiền nhầm tài khoản và thế là Tết nay mình ăn với cái ví rỗng tuếch. ¯\_༼ ಥ ‿ ಥ ༽_/¯
Sáng nay mình đi ra ngoài muốn là mua bàn chải đánh răng. Mình vào cửa hàng, mua bim bim, ăn kem và sau đó lẹp xẹp đi về quên luôn mục đích ban đầu.¯\_( ͡° ͜ʖ ͡°)_/¯
________
Mình cũng không biết dạo này mình sao sao nữa. Hy vọng mọi thứ ổn hơn....
năm mới cột sống mọi người vững chải hơn

Nãy mình có ib với 1 a bảo là mình đang ôn chuyên xong a kia bảo "việc thi hsg và chuyên mất thời gian. Tư tường này là do xã hội gđ áp đặt lên chúng ta từ bé ?và chúng ta vẫn luôn cho là đúng " anh ấy muốn nói đi lối đi của mình chẳng qua là chạy theo số đông :(( và việc thi ĐH liệu có cần thiết ?

Giờ nếu đặt một câu hỏi là nếu ôn thi chuyên là tốn thời gian, vậy thì nên làm gì thay cho việc đó?
Tư tưởng của mình khá thuần túy, mình không được trải đời quá nhiều, mình vẫn thấy con đường học vẫn là con đường rõ ràng nhất, bền vững nhất. Con đường khác, ừ cũng được thôi nhưng cụ thể là như nào trong 1, 2 hay 5, 10 năm nữa?
12 năm phổ thông, học là lẽ sống, là mục tiêu của tớ và Chuyên là một phần hạnh phúc trong cuộc đời tớ. Tớ thi HSG từ năm lớp 2 thì phải cho tới hết thời học sinh, trường Chuyên có ý nghĩa rất lớn dù có làm lại bao nhiêu lần tớ vẫn chọn làm như vậy!

E ko thể chấp nhận người yêu của mình từng quan hệ với nyc a ạ :((( mặc dù e rất yêu a ấy nhưng mỗi lần nghĩ tới e thấy rất buồn và tủi thân sau nhiều lần xích mích vì chuyện đấy e đã nói chia tay. E k bt lm v là đúng ko nữa :(((

nthuthao105’s Profile PhotoAnh Túc
Chào em, thật sự chỉ còn vài tiếng nữa là giao thừa rồi, anh không muốn để tâm đến chuyện không vui, nếu vừa kịp sang năm mới lại nhắc đến cũng không được. Nhưng như vậy cũng tốt, hãy để chuyện cũ ở lại, em nhỉ?
Có hai điều anh muốn nói ở đây:
1. Cậu ta đang trong mối quan hệ yêu đương với em, nhưng trong khoảng thời gian đó cũng quan hệ với người yêu cũ. Anh không biết lập trường của em thế nào, nhưng anh sẽ nói không bao giờ!
Dạo trước anh xem một bộ phim " Hồ sơ trinh sát ", mở đầu là một cặp đôi yêu thương nhau hết mực và họ sắp sửa kết hôn. Nhưng rồi, một lần tình cờ người con trai gặp lại cô người yêu cũ, có lẽ bởi những dư vị còn sót lại khiến anh ta không thể kìm chế được bản thân.
Vậy là họ đã ngủ với nhau, một lần.. rồi một lần nữa. Cho đến khi mọi chuyện vỡ lở.. cho dù anh ta cố sửa chữa sai lầm đó thế nào, thì luôn tồn tại một cái gai trong lòng của người con gái. Em biết mà, con gái có thể dễ tha thứ nhưng sẽ không bao giờ quên.
Người ta ví người con gái như những bông hoa hồng xinh đẹp là thế, nhưng lại mang đầy lớp gai bao bọc bên ngoài. Anh tự hỏi, đó có phải chỉ có như vậy, họ mới bảo vệ được chính mình, khỏi những lừa dối, những lời mật ngọt ong bướm vây quanh.. để đợi một người thật lòng với mình chăng? Vì mình mà để tâm, vì mình mà can tâm tình nguyện.. thậm chí là chảy máu.
2. Là chuyện quan hệ trước hôn nhân. Anh chưa từng có một mối tình nào cả. Nhưng anh hiểu được cảm giác, anh từng đau lòng, từng sợ hãi, từng mất ngủ vì nghĩ rằng anh không phải là người đầu tiên của cô ấy. Anh ghét cảm giác đó vô cùng!
Em biết anh đang nói đến điều gì không? Đúng rồi đấy, đó chính là chuyện trinh tiết của người con gái ấy. Nhưng sẽ thế nào, nếu đó là người chúng ta hết mức yêu thương?
Có bao giờ em tự hỏi lại, nếu em để tâm đến điều đó nhiều hơn việc ở bên người đó. Có lẽ, là vì em yêu người đó chưa đủ nhiều hay không? Chưa đủ để thấy rằng mình sẽ chịu thiệt một chút, hi sinh một chút.. vì em rất trân trọng mối tình này.. vì anh ta rất tử tế và yêu thương em. Đến trăng còn lúc tròn lúc khuyết cơ mà!
Suy cho cùng, tình yêu cũng chỉ là một trong những lựa chọn của mỗi người.
Anh là một người luôn nghe theo trái tim, nên yêu một người rất mù quáng và bất chấp. Nên em đừng hỏi anh nên lựa chọn thế nào. Mà hãy hỏi bản thân em muốn gì, chứ đừng chỉ biết đến em cần gì!
Năm mới vui vẻ, trưởng thành và thành công hơn nhé!

View more

4:05 am ngày 29/1/2022 Hà Nội không em

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
anh về đến Hà Nội là vào 7h tối. anh dành cả tối để đứng nhìn con Messi, nó là con mèo của anh và em cùng nuôi. anh trai anh đã mang nó đi triệt sản được khá lâu rồi, em có nhớ nó không?
còn nó chắc chẳng nhớ ai với ai đâu.
anh đã nói chuyện với bố. lúc ở Anh anh đã chặn bố anh, vì bố anh biết chuyện của chúng ta, nên anh rất sợ. nhưng em biết bố nói gì ky? bố bảo bố cũng đoán được một thời gian rồi. vì có đợt anh về nghỉ tết 2 tuần nhưng hơn một tuần anh ở nhà em, có đợt anh dành hẳn 2 tháng hè ở Úc cùng em, đến nỗi sắp hết hạn visa anh mới cút. có lúc nghỉ hè em ở nhà anh gần hết 2 tháng hè, bố bảo kể cả thân mấy cũng sẽ không như thế. bố còn bảo ví như anh với Nam đen thân nhau như thế nhưng cũng không dí nhau đến mức đấy. bố còn bải bố tôn trọng sở thích của anh. em biết tính anh mà, anh dễ khóc, nên bố nói xong anh đã vào phòng và khóc rất lâu. anh nhớ mẹ anh, anh đã nghĩ rất nhiều rằng mẹ còn sống và mẹ biết chuyện thì sẽ như nào, mẹ sẽ nghĩ như nào về anh, mẹ có thất vọng không?
tuy bố nói vậy, nhưng anh cũng thấy có lỗi với bố. nếu chuyện này đến tai nhiều người thì người mất mặt nhất chính là bố anh.
anh xin lỗi, anh không nên trách em. anh không có gì trong tay cả. anh sống dựa dẫn vào bố anh mọi thứ, anh không có gì để lo cho em. anh yêu em, nhưng kết thúc là tốt nhất nhỉ? Gần 4 năm, gần 4 năm yêu nhau là đủ rồi đúng không? anh có được quãng thời gian anh sẽ không bao giờ quên, em cũng vậy. chúng ta nên quay về làm 2 thằng con trai bình thường, tìm một cô gái thích hợp để làm vợ, như em nói, đúng không ?
anh xin lỗi, anh không nên nói chúng ta gặp nhau là sai lầm. anh yêu em, và nếu có quay trở lại anh cũng sẽ chọn yêu em
anh không biết bao giờ anh mới quên đi được em, nhưng không sao cả, thời gian của anh còn rất dài, anh 19 tuổi, anh trẻ vãi lồn, anh đ tin là anh không thể vứt bỏ hết tất cả những gì thuộc về em ra khỏi tâm trí anh.
anh xin lỗi, anh không làm gì được cho em. nhưng anh chúc em hạnh phúc. bạn gái em xinh lắm, điều đó tốt mà. anh có ghen tị với em, và với bạn gái em nữa. tại sao em lại được hạnh phúc còn anh thì luỵ như 1 con chó? nhưng đấy đâu phải lỗi do em. nếu anh là con gái, em sẽ không bao giờ bỏ anh đi như thế đúng không?
anh xàm lồn quá, nhưng mà anh phải làm sao giờ. anh không cảm nhận được không khí tết, anh chỉ thấy vắng em.
anh xin lỗi, anh không nên nhắc đến em quá nhiều, anh sẽ không như thế nữa. em hãy hạnh phúc nhé. anh yêu em, ngay cả hiện tại, khi trái tim anh tan nát thành nhiều mảnh, thì mỗi mảnh đấy cũng đều dành cho em, anh yêu em, to the moon and back

View more

Language: English