#ruc

53 people

50 posts

Posts:

🐼🦄 Soleis tener algun emoticono en especial que se lo pongais a determinadas personas? Y palabras en especial? Yo por ejemplo utilizo mucho el corazón violeta y utilizo "insultos" tipo idiota o tontx con personas muy determinadas

Pequeitapandicornio’s Profile PhotoPequeñita Pandicornio
Muchos de los emoticonos que uso son los de la imagen. Luego motes/insultos pfff... Suelto una barbaridad con mi gente. A mi niño lo tengo frito llamándole todo el día melón, bobo o ruc. Y mis colegas tres cuartos de lo mismo.
Soleis tener algun emoticono en especial que se lo pongais a determinadas

Khi thấy câu hỏi " cách để tutu mà không đau " mọi người sẽ trả lời như nào?

vitaminh0x0’s Profile PhotoVitaminh._.
Hình như mình thấy câu hỏi này trên shoutout lâu rồi, nhưng chả hiểu sao hôm nay nó hiện lại, thôi thì, ừm, thiệt ra mình cũng không biết nựa.
Theo mình từng đọc ấy, hầu như chết thì thế nào cũng đau hết đó. Kiểu, nhảy lầu thì nghe bảo có áp lực gì đó, ép tim hả ta, với cả khoảnh khắc chạm đất thì kiểu, đau chứ sao không chài, đau ít hay đau nhiều thì cũng là đau thôi. Thuốc ngủ cũng vậy, uống quá liều cũng có thể gây nôn, thiếu oxi lên não rồi chết ấy, thật sự là mình không nghĩ cái cảm giác khó thở nó dễ chịu đâu.
Mình cũng là một con người tiêu cực, nhưng mình có người để mình cùng ở cạnh, mình chưa bao giờ nghĩ đến self-harm, và cũng chưa bao giờ thử cả. Tại, mình sợ đau, kiểu giờ nhìn cổ tay thôi là tự nhiên mình lạnh sống lưng á. Cũng có thể do vấn đề của mình không lớn đến mức tự hủy hoại bản thân physically như vậy, nhưng mà, ừ, đó.
Kể cả chết già vì bệnh cũng sẽ đau đớn, nên thật sự, không có cái chết nào mà không đau đâu. Mình từng đọc ở đâu đó, kiểu: "sinh mệnh là thứ rực rỡ nhất, một khi mất đi sẽ không thể trở lại". Nhưng như vậy thì sao? Quan trọng là mình có hạnh phúc hay không chứ, nếu không hạnh phúc thì giữ lại cũng đâu có ý nghĩa gì.
Có điều, trước khi quyết định, mình hi vọng cậu có thể nghĩ lại một chút, nha. Nghĩ cho kĩ đã. Mình biết mình chẳng thể khuyên cậu được, mình chỉ mong cậu có thể, kiểu, thử tiến về phía trước, nếu thấy không thể tiếp tục nữa thì hẵng dừng lại, ít nhất cũng phải kết thúc thật trọn vẹn.
Và,
dù thế nào, hi vọng cậu hạnh phúc, hi vọng có người giữ cậu lại, hi vọng, cậu có thể thấy được, thế gian thật ra vẫn rất dịu dàng.
Tặng cậu một chiếc ôm, mong là cậu có thể thấy câu trả lời này.

View more

Khi thấy câu hỏi  cách để tutu mà không đau  mọi người sẽ trả lời như nào

ĐỀU LÀ BỊ ĐÁNH BỊ MẮNG, TẠI SAO LÚC TRƯỚC TRẺ EM KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ VỀ T.ÂM LÝ, MÀ TRẺ EM BÂY BÂY GIỜ LẠI CÓ NHIỀU VẤN ĐỀ VỀ T.ÂM LÝ NHƯ THẾ?

Ơ tại sao á? Tại vì thế giới này càng ngày càng xấu xa, mà cậu biết thứ khiến nó trở nên xấu xa là gì không? Chính là những con người xấu xí như cậu đó.
Câu hỏi của cậu, không biết cậu thấy thế nào, riêng mình cảm giác kinh tởm thật sự, không hiểu sao cùng là con người nhưng lại có thể phát ngôn ra một câu thiểu năng đến vậy nhỉ? Làm sao cậu biết trẻ em lúc trước không có vấn đề về tâm lý? Cậu có khả năng du hành thời gian về 10, 20, hay 100 năm trước để đọc suy nghĩ của người ta hả? Hay cậu có siêu năng lực có thể cảm nhận được người ta vui hay buồn, tổn thương hay không? Nếu cậu có, ừ mình thua, cậu tuyệt lắm. Nhưng nếu cậu không, ơ thế cậu lấy cái gì để chắc chắn là trẻ em lúc trước không có vấn đề tâm lý gì khi bị đánh, bị mắng thế ạ? Ôi thân ái ơi cho mình mạn phép hỏi cậu là đấng, hay là thần? Cậu đã thở ra một câu ngu ngốc chưa từng thấy đó người ơi.
Tuy thế, câu hỏi của cậu thật sự giúp mình nhận ra nhiều thứ: thế giới này ngoài sự tốt đẹp thì còn có những góc tối khác, mà mấy "góc tối" này xấu xí đến lạ. Ấy vậy, vẫn có những người tình nguyện đứng trong bóng tối đen ngòm như thế, chả bao giờ chịu ra ngoài thứ "lãnh thổ" đáng xấu hổ của mình để thưởng ánh mặt trời. Họ chui rúc trong những lý luận sáo rỗng; họ đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn, quá quắt; họ sống chỉ nghĩ đến chính mình; họ ích kỉ, nhưng luôn tự cho là mình hiểu biết thâm sâu, bảo thủ và chả bao giờ chịu tiếp nhận những tốt đẹp.
Cậu biết không, họ sẽ chẳng bao giờ thấy được vẻ đẹp chân chính của thế gian, bởi họ đâu thể nhìn ra thế nào là ấm áp của "cảm thông" và "thấu hiểu".
Đằng ấy à, cậu chính là một trong những con người như thế.
Họ, chính là những con người như cậu.
Thân ái, đêm an lành, đầy yêu thương đến cậu ha.

View more

ĐỀU LÀ BỊ ĐÁNH BỊ MẮNG TẠI SAO LÚC TRƯỚC TRẺ EM KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ VỀ TÂM LÝ MÀ TRẺ

Chuyện ngày Tết, một chén rượu vang một chén say.

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
Lần này mình đi, thuê xe cùng anh chị mười sáu chỗ. Cây lộc của mình vì lâu không có nước nên héo rũ và cây kim tiền thì hấp hối. Mình dọn cành khô, cắt lá héo và tưới nước cho nó. Hy vọng em kiên cường đến hai ba tháng sau mình về.
Mình đi thăm ông bà. Ông nội mình mừng thọ 95, rõ bọn mình mừng ông cuối cùng ông lại cho chúng mình. Mình chụp ảnh ông cùng đại tỷ nữa. Mọi người hay bảo ông thong dong như một vị tướng ý, dù sao mấy bài thơ hồi bé mình cần đều là ông sáng tác giúp mình. Về thăm bà ngoại thì bà dục bọn mình yêu đương chỉ vì mấy hôm trước bà đi ăn cưới một bạn bé hơn mình một tuổi. Bà cũng tìm cái này lấy cái kia cho bọn mình đưa đi nhưng mình không nhận. Một phần vì lười xách, phần khác vẫn là do mình lười ăn. Bà mình có hai cây đào, một trong hai còn nở rực rỡ rất đẹp. Mình chụp khoe với bạn và trong lúc video call lag đến không thể lag hơn khoe luôn cái cây cao cao trong vườn mà có tổ chim làm lẫn trứng chim nữa.
Mình tới nhà họ hàng chơi. Uống một chén nhỏ rượu vang sau đó mặt đỏ bừng bừng. Anh mình nhìn mình sau đó quay sang xem số độ. 10,5. Chị họ nhìn mình ngạc nhiên vì cái độ này đến bà ngoại cũng uống được năm chén. Mình không say, dính vào chút cồn thì mặt mình đều đỏ thôi nhưng mình cũng không giải thích gì hết. Lần trước cùng đại gia đình uống rượu nếp cẩm mình có giải thích nhưng chẳng ai để ý, rút kinh nghiệm lần này mình cười cười. Mình lóc ngóc gắp ăn cái này đến cái kia và nghe mọi người nói chuyện. Mnb nmmcs tcemhshrn, mình vẫn lựa chọn im lặng.
Mọi người vẫn bảo mình gầy đi, nhưng chú bảo mình dáng đẹp hơn rồi đó. Hehe. Nhưng chú mự cũng nhắc mình nhớ gọi cho mọi người thường xuyên. À, mọi người nhắc mình đừng chăm chăm học nhớ yêu đương nhưng mình cứ dạ dạ vâng vâng rồi bỏ ngoài tai. Mình vẫn chưa tưởng tượng nổi mình sẽ yêu hoặc thầm thương ai đó và cả đám bạn mình cũng vẫn độc thân nên chơi với mọi người, mình thấy mình bây giờ bình thường mới là trạng thái bình thường. Khi mình thấy mọi người mỗi lần gặp đều là mỗi lần nhắc mình làm mình cảm thấy giờ mà không yêu thì mình muộn màng rồi á, cũng làm mình tự dưng tuổi còn trẻ trước khi bị cơm áo gạo tiền áp, xã hội đòn hiểm đánh đã bị gánh nặng tình yêu đè bẹp.
Đến khi về nhà thì mình nằm phơi cái thân dài ra giường. Mỗi lần ngồi xe đều rút hết năng lượng một ngày của mình, mệt thật. Mình dùng wifi hàng xóm, dãy dụa load bằng được mạng như cá chép vượt long môn. Tết này mình chơi vài lần trò khủng long vượt ải chứ không cày uno.
Mình tranh thủ nhắn tin với vài người, nghe bạn bè hát hò và cách màn hình chúc nhau. Mỗi lần năm nào chuyện này đều làm mình vui vẻ bởi vì mình vài năm nay ít khi có thể gặp mọi người. Niên Niên nghe mình bảo mình nếm chút rượu và rồi bạn cười hỏi mình ngon không, ổn chứ. Chà, đúng là đại ma vương, mình bảo mình ổn nhưng mình vẫn thích rượu mơ hồi trước hoặc cốc cherry hơn.
Năm nay mình không ghi nhiều, mình lười. Ngày nghỉ cuối cùng kết thúc vậy bài về Tết cũng dừng há, mình có thứ cần lưu nhưng mình đã cất nó chỗ khác. G9theworld!

View more

Chuyện ngày Tết một chén rượu vang một chén say

ờm.. 13 ngày rùi anh không có đăng post nào rồi. Thói quen mỗi sáng vào check post của anh dần mất rồi :>>

Có nhiều người hỏi, đúng hơn là cảm thán, như em, anh chọn câu của em và qua đây vừa để cảm ơn em cùng mọi người, vừa để nói đôi lời với tất cả mọi người về chuyện này nha. :>
Về lí do 2 tuần rồi không trả lời, một phần vì anh đi vào giai đoạn cuối của một quyển sách (hi vọng giữa năm sau ra), cho những ai cần biết cụ thể thì là anh dịch một tuyển tập kịch, giai đoạn cuối là viết lời giới thiệu bối cảnh trước từng vở kịch, sau đó làm chú thích, và cuối cùng viết lời giới thiệu trước toàn bộ tuyển tập kịch. Việc này cần cảm xúc nhiều hơn là trí não, và những lúc như thế này anh thường đắm mình vào tác phẩm cho có cảm xúc, gạt bỏ mọi chuyện khác. Chính thế nên thời gian qua trên FB anh cũng chả viết gì, mấy nay viết lại trên FB được rồi thì cũng tức là rảnh rồi. Do đó cũng trả lời ask được.
Phần khác vì 2 tuần rồi cũng là thời gian Hà Nội hết thiết quân luật, mọi thứ bắt đầu rục rịch bình thường trở lại. Lí do lớn nhất anh mở ask thật ra vì hồi đó giãn cách buồn quá, muốn làm gì đó vui vui và chơi chơi. Lúc mới mở anh cũng không nghĩ nhận nhiều câu hỏi vậy đâu. Định mỗi ngày trả lời vài câu, ai dè mỗi ngày trả lời chục câu và mất hàng tiếng đồng hồ. Việc này tất nhiên ảnh hưởng đôi chút đến thời gian bình thường của anh.
Và cuối cùng điều anh muốn nói là anh rất cảm kích những bạn vào đây hằng ngày như em, và rất mong ask của anh giúp em được nhiều thứ, ít nhất là giúp vui như mục đích ban đầu nó được mở. Tuy nhiên thì từ giờ anh sẽ không thể dành nhiều thời gian hơn vào ask như hồi giãn cách nữa đâu. Đóng thì không đóng đâu, vẫn trả lời thôi, nhưng sẽ không nhiều như xưa. Nói chung là cuộc đời "bình thường mới" đã xem vào giữa chúng ta rồi đó. :>

View more

Những người t từng follow đều không còn sử dụng ask.fm. Giờ t dùng app này để hỏi ai hay làm gì đây nhỉ? Có nên buồn ko

NgocDiep53’s Profile PhotoR E D
Trừi ưi, nhìn ask bạn mình cũng chẳng biết mình nên ghi gì gì nữa. Mình đã dừng ask vào năm 2019 và quay trở lại vào tháng 2 năm 2020. Dưới đây là vài suy nghĩ lung tung của mình, cũng cảm ơn vì cái ask của cậu làm mình nhớ tới nhiều điều cũ mình xếp trong góc nhỏ.
Ask được mình dùng như chỗ tích trữ và trong suốt một năm mình chỉ nói chuyện với ba người vào những đợt trò chuyện cách nhau khá xa. Thế rồi cô ấy off, cậu ấy rời đi và một người nữa chỉ thi thoảng onl.
Thú thật là mình cũng khá buồn chán đó nhưng rồi mình lại chẳng thấy sao cả. Mình đã tự nhận ask rep, tự đăng vài thứ mình thích. Mình đã đón những người bạn mới, những người bạn ấy giới thiệu mình những điều thú vị, trêu chọc, giúp đỡ hay thức khuya cùng mình. Và mình còn kể vài thứ linh tinh với mọi người nữa.
Đã từng vài tháng bảng tin mình không được đổi mới, mình không onl cũng chẳng ai quan tâm và thứ duy nhất mình thấy là có một người đã ghé qua khen những trích dẫn lẫn hình ảnh mình sưu tầm. Mình vui vẻ lắm ấy khi có người cũng thích chúng giống mình. Có lúc mình thấy mình cũng thật rảnh khi cứ lượn lờ chốn cũ nhớ những người chẳng bao giờ nhớ mình, lướt vào chỗ chẳng còn ai ghé thăm.
Thế nhưng mình vẫn ở đây hừm hừm... Nói sao nhỉ, mình cảm thấy mình là nhân chứng lịch sử cho vài page đã từng hoạt động, đọc những bài viết cũ thấy mình của ngày xưa ngu ngốc thế nào, đọc những trò chuyện cũ cảm thấy hoá ra mình quen được nhiều người và có những người mình yêu mến đã từng quan tâm lẫn mở mang đầu óc cho mình tới vậy.
Cậu biết không, ở trên mạng là một thế giới mà cách màn hình người ta trao tình cảm cho nhau. Mạng cũng chỉ là mạng mà thôi, ghé chốn này người trút nỗi lòng, viết suy nghĩ, tìm chỗ nghỉ ngơi cho những xô bồ ngoài kia, cho bản thân khoảng lặng thế nhưng chính chúng ta cũng biết, cuộc sống diễn ra hằng ngày ấy mới là chân thật, mới là thứ khiến ta trầy trật cố gắng vươn lên. Thế sự luân thường, người người thay đổi, mọi người phải vì tương lai của mình mà phấn đấu không thể onl thường xuyên mà rút thời gian cho những điều cần thiết làm, cũng không có thời gian để chơi như trước nữa. Cuộc sống chân thật cần rất nhiều thứ để chuẩn bị, để xây dựng, bận rộn rồi rời đi là việc không thể tránh khỏi.
Nên là mình nghĩ những lúc rảnh để onl ask cậu có thể dùng nó để ghi vài thứ cậu thích, nói chuyện với vài người cậu thấy đèn họ còn sáng, vui vui vẻ vẻ không cần buồn thương hay nuối tiếc. Mình ghi có chút rối vì mình cũng không biết nên diễn tả ra sao suy nghĩ của mình nữa. Giang hồ còn đó, có duyên ắt sẽ gặp, không duyên để lại lời nhắn chúc nhau tương lai tươi sáng, rực rỡ tựa gấm hoa.
Kèm bài hát nhỏ mình đang nhé.
Chúc cậu ngủ ngon.
https://youtu.be/sIE5XJORvBQNhokcungdau’s Video 167081491668 sIE5XJORvBQNhokcungdau’s Video 167081491668 sIE5XJORvBQ

View more

Nhokcungdau’s Video 167081491668 sIE5XJORvBQNhokcungdau’s Video 167081491668 sIE5XJORvBQ

03:51am - Aug. 6th, 2021.

MacBang_’s Profile Photonhpt.
Mình đang sống.
Nhưng nó lại giống cách tự giết chết bản thân hơn.
Từ hồi thi ĐH xong thì ngày mình ngủ sớm nhất có lẽ là 2h sáng.
Tim mình đợt này không nhói lên vì nỗi đau nữa, mà nó đang phản ứng lại cái lối sống chết người của mình.
Mình vẫn cảm thấy mệt lắm.
Muốn chui rúc vào đâu đó thôi.
5 năm, một điều ước.
Hết dịch nhanh nhanh được không?
Để giaan còn về đèo mình đi oanh tạc những quán quen trước khi lên SG.
Mai mốt An có về thì cũng chỉ về VT chứ có về lại PT city này đâu.
Nhanh thật đấy, quay qua quay lại 3 năm trôi qua.
Nhìn lại thì không khác gì một cái chớp mắt cả.
Mình vẫn muốn gap year.
Chạy trốn đi đâu đó.
Tủi thân.
Cảm giác khi muốn kế chuyện gì đó, nhưng loay hoay một hồi không biết nên nhắn cho ai để họ không thấy bị phiền.
Thì, cảm giác muốn kể đó cũng biến mất.
Chưa từng nghĩ cảm giác đó sẽ tệ như vậy.
mude.
thatsunset.

View more

Hôm nay của mình ( : ౦ ‸ ౦ : )

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
Tối qua mình nhắn tin với bạn. Đại khái chỉ vài ba dòng như này thôi cuối cùng kết thúc bằng việc bạn ý cho mình vào phòng tối đến chiều nay mới chịu thả ra. //^\\
Mình: Ở đó khôngヾ(´^`* )
Bạn: Cho nói.
Mình: Ngày mai tao nghỉ nhéヾ(´^`* )
Bạn: Cô bận à?
Mình: Không. Cảm giác ngày mai tao sẽ bị mệt nên tao muốn xin nghỉ trước.ヾ(´^`* )
Bạn: :) Ngày nào mày chẳng than mệt
Mình: Cảm giác ngày mai mệt hơn thường ngày á (*´ I `)ノ゚
----Giải phân cách có cũng được không có cũng chẳng sao----
Hôm nay trời mưa, mình đợi cô nhắn tin nghỉ học cả ngày (; ω ; ) Nhưng cả ngày mình chẳng nhận được bất kỳ một tin nhắn nào liên quan đến việc nghỉ học thế là đến giờ mình đành phải thành thành thật thật vào học như thời khóa biểu ghi lại. Vì sao á? Thời tiết thích hợp cho mình ngủ nướng, thời gian thích hợp cho mình đọc truyện và không gian thích hợp cho mình có thể nghịch vài thứ linh tinh…. ấy vậy mà mình chưa làm xong bài tập và phải xử lý chúng để nạp cho cô.٩(๑`^´๑)۶ Cuối cùng thì bên ngoài nghe tiếng mưa, bên trong bật đèn bàn nhỏ, ôi, một ngày đẹp trời của mình.
Ngoài việc biết được hôm nay lại có thể tiết kiệm được xíu tiền điện, mình không thể làm gì khác hơn việc nhìn đề và cố nghĩ xem tại sao mọi chữ cái mình đều hiểu nhưng lại chẳng làm nổi ლ(¯ロ¯"ლ) Khó quá, muốn bỏ quách cho xong nhưng lại không giám, cũng không chịu nổi hậu quả tương lai không có nó.
Bài cô chữa cho mình đỏ cả vở, chỗ không điền nổi hay chỗ điền rồi đều sai ngược xuôi. Sau khi kết thúc buổi học tối nay, mình đang nghĩ xem là do mình làm chúng không bằng cả tấm lòng của mình nên mới dẫn đến sai làm hay do mình không hiểu bản chất vấn đề, não mình không biết tiếp thu, mình lơ là v...v tục xưng tìm lý do cho vấn nạn học kém. Không khí đang được mình xây dựng rất là trầm thấp - như có đám mây đang treo trên đầu mình chực mưa bất cứ lúc nào ấy, mình trầm mặc tự tỉnh lại thì đại tỷ của mình chợt quay sang phá vỡ bằng cách bảo mình: Đừng vấp phải condi tình yêu biết không? Tuyệt đối đừng vấp phải condi tình yêu biết không?
Mình: Em không thất tình, em thất học. (¬ ^ ¬)
Đại tỷ: Biết phim "Youth Of May không?
Mình: Biết, nghe bạn mới bảo SE. Tính xem phim đấy để trầm cảm à?
Đại tỷ: Xem vài tập rồi. Vì có Lee Do‑hyeon mà phim nào của anh đóng cũng buồn vl. Tương lai đang tươi sáng, nữ chính chuẩn bị đi du học, đang trên đường thoát nghèo đến nơi thì va phải condi yêu đương, chết cmnl.
Sau đấy nghe xong đại tỷ khái quát vài tập chị ấy xem và những điều chị ấy biết được, với cái ngôn ngữ tự sự kể lại câu chuyện kèm những bình luật rút ra chẳng hiểu sao tự dưng tâm trạng mình tốt lên ಠ‿ಠ
Mỗi khi chuyện không vui đến, ngay sau đó là những điều vụn vặt mình thấy vui vẻ ghé thăm. Mỗi khi mặt trời khuất dạng, thế giới nội tâm của mình lại bắt đầu rục rịch đấu tranh lẫn nhau - Là đồng ý lời mời của Tiểu Cửu lướt sóng hay lý trí lựa chọn chấp nhận xử lý hết bài tập nóng hổi vừa ra lò hôm nay. Chà, ai mà biết được vài phút nữa ra sao (^◔ᴥ◔^) Đấy là một câu chuyện khác rồi, nhỉ

View more

Hôm nay của mình

Thế giới này, toàn người xấu phải không cậu ?

yeollan’s Profile Photoyeollan
Ai cũng là kẻ xấu. Bởi vì tôi biết tất cả chúng ta đều là những con người, rực rỡ tồn tại cùng những bẩn thỉu của mỗi cá nhân. Quan trọng là bạn phô ra cái xấu xí của mình nhiều hay ít. Cá nhân tôi chấp nhận điều đó (vì tôi cũng đâu tốt đẹp gì). Tồn tại duy nhất thanh sạch là những đứa bé mới sinh. Dù lớn lên ít nhiều chúng cũng xấu xa như biết bao người khác. Cái thiện tuyệt đối thực là thứ viển vông.
Liked by: Thơm Chi Nộ meow

sắp tới sinh nhật tớ, cậu chúc tớ được không ?

#Shoutout
Không muốn nói câu “chúc mừng sinh nhật”, hay “sinh nhật vui vẻ”. Chỉ mong cậu sống một đời bình an.
Chuyện gì đã qua thì hãy cho qua, như hoa rơi không vương áo. Bước sang tuổi mới, phải luôn tươi cười rực rỡ như ánh dương.
Thân ái.
sắp tới sinh nhật tớ cậu chúc tớ được không

[Mừng tiểu Bích Lạc của tôi lớn thêm một chút]

CoPhongkhuc_’s Profile PhotoMạn Bất Kinh Tâm
Chào em Bích Lạc của tôi
Mừng em thêm một tuổi mới
Cảm ơn em một năm qua đã cùng tôi đi qua tháng ngày rực rỡ
Năm nay cùng em ăn sinh nhật
Nên những gì muốn nói thì cũng đã nói cả rồi
Chỉ là luyến tiếc thời gian quá ngắn
Mong em sẽ luôn vui tươi như hôm nay
///
Khuya rồi
Hẳn là em đã ngủ
Nhưng tôi vẫn muốn nói
Wǎn'ān!
Mừng tiểu Bích Lạc của tôi lớn thêm một chút
+1 answer in: “[Mừng tiểu Bích Lạc của tôi thêm một năm thanh xuân đáng nhớ]”

Em cứ tự nhiên như ở nhà thôi. Không có gì đâu

Vậy thì mình cùng ngồi xuống cà phê hay trà, một chút bánh ngọt và hoa.
Hôm nay trời SG hiền queo, thấy nhiều người bảo giống HN vào thu. Chỗ em còn nghe được tiếng chim rúc rích kêu, con mèo lông trắng đốm đen nhà đối diện lại đang nằm phơi nắng. Giá mà em chụp được những bức hình đó, cái thế giới hiền như đất xung quanh em. Mà có khi do lòng em đang yên nên thấy vậy, chớ người khác, người ta nói trời này buồn hiu, người ta quen cái nắng rộn ràng ở xứ nhiệt đới này rồi.
+2 answers in: “Khóc cho đã đời, thức dậy mắt sưng húp. Nhìn bộ dạng của mình trong gương cười một trận ... rồi bắt đầu ngày mới.”

1 năm nay mình mới vào ask, thật vui khi vẫn thấy Hạ. Mình cảm thấy mệt mỏi quá, cảm thấy 2 mẹ con mình là gánh nặng của ba mẹ. Cứ muốn tự lập nhưng dường như mọi thứ ngoài khả năng của mình và không theo ý mình. Phải làm sao đây?

Nè cô gái kia ơi, Hạ rất cảm ơn vì cô đã theo dõi Hạ á, Hạ thật sự rất vui và thấy ấm lòng nữa. Ừm, hiện giờ cậu đã ổn hơn chút nào chưa, suy nghĩ có tích cực hơn chút nào không đó. Để Hạ được ôm cậu một cái nào. Ừ con đường trưởng thành luôn nghiệt ngã như vậy, thật sự chúng ta đều phải cố gắng rất rất nhiều, có vấp ngã cũng phải tự học cách một mình đứng lên và đi tiếp, không được phép để mình thụt lại phía sau… mệt mỏi và cô đơn thật ý nhỉ, nhưng biết sao được, chúng ta vẫn phải tiếp tục, vẫn phải lấy tương lai tốt đẹp làm điểm tựa, ừm sẽ có những lúc chúng ta đã cố gắng nhiều đến thế mà chẳng thể thay đổi cái hiện thực này, dù chỉ là một chút, mọi thứ lắm khi cứ rối tung lên, cứ như nào ý, chẳng theo ý ta muốn, khó chịu thật mà. Bất lực không? Có chứ, nhưng không thể bỏ mặc, cũng không thể buông xuôi, chỉ đành chấp nhận nó thôi. Guồng quay cuộc sống thì vẫn tiếp diễn, chúng ta vẫn phải chọn lựa và quyết định. Nếu cậu mệt rồi thì cứ đi từ từ thôi, cho mình chút thời gian suy nghĩ, xem bản thân phải thực sự làm gì, và nếu cố gắng theo đuổi, kết quả thực sự sẽ ra sao, liệu nó sẽ phù hợp với mình chứ, cũng đừng nóng vội chọn lựa những gì trước mắt, bởi ở cái xã hội này vốn không thể lường trước được điều gì. Khó khăn ai cũng có cả, nhưng cũng đừng vì suy nghĩ chốc lát rồi đánh mất mình nhé. Chúng ta là con gái, sinh ra đã thiệt thòi rồi, tương lai ra sao, cũng đã rất chông gai rồi, gánh trên mình trách nhiệm nặng lòng như thế, thật không dễ dàng gì. Như Hạ vậy, nếu không muốn mình trở thành gánh nặng thì bản thân phải cố trưởng thành hơn nữa, ngày mai sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Cho nên cùng cố gắng nhé cô gái, để có thể trở thành một phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình, để tương lai kia sẽ rực rỡ và đẹp đẽ như cách mà ta muốn. Ừ thì bởi lẽ nếu cuộc sống mà đã dễ dàng thì con người ta đâu phải khổ sở, chật vật đến thế, nhỉ? Và con đường dẫn đến điều tốt đẹp nhất, chưa bao giờ bằng phẳng mà, đúng không? Đừng suy nghĩ quá nhiều, nó sẽ rối tùm lum lên đó, cứ bình tĩnh thôi nhé. Một lần nữa cảm ơn cậu, nếu muốn, hãy cứ quay trở lại, Hạ vẫn ở đây, tình nguyện một lòng ôm hết tất cả nỗi buồn và áp lực của cậu. Nhớ, và mong cậu nhiều…
...
"Cho dù cuộc đời này có đối xử với bạn ra sao, thì xin bạn hãy luôn cố gắng, dũng cảm và tràn đầy hi vọng như lúc đầu..."
(St)
.
.
|8.02 pm|
|10.10.2020|
_Hạ.

View more

1 năm nay mình mới vào ask thật vui khi vẫn thấy Hạ Mình cảm thấy mệt mỏi quá

Tôi đã chẳng thể làm được gì cho mình suốt những năm tháng qua. Tôi thấy mệt mỏi vì tôi không được như mọi người, có thể làm những điều họ mong muốn. Họ thường nói, không có gì là muộn cả, nhưng với tôi thì muộn rồi, thanh xuân đâu thể quay lại nữa đâu. Tôi muốn dừng lại tại đây, chấm dứt hết tất cả

Không biết chuyện gì đã xảy ra với cậu nhưng mạnh mẽ lên. Cậu nói đã muộn rồi thì có lẽ là vậy, muộn cũng không sao, cả cuộc đời này dài thế có đi qua thanh xuân thì cũng vẫn còn một đoạn đường dài phía sau. Tôi không thể làm gì cho cậu nhưng suy nghĩ tích cực lên nhé. Ngẩng đầu lên ánh dương vẫn rực rỡ mà.

✦ Chủ đề - THỜI HỌC SINH ĐỂ LẠI TRONG BẠN NHỮNG SUY NGHĨ GÌ? ✦

Quotesmood’s Profile Photophotoquotes mood (PQM)
1. Ngày hôm đó bầu trời rất xanh, thời gian trôi qua rất chậm, bạn nói rằng còn lâu nữa mới tốt nghiệp, vậy mà mới chớp mắt một cái đã mỗi người một ngả.
2. Chụp một bức ảnh tốt nghiệp chỉ tốn có 3 giây, nhưng để có được nó phải cần tới 3 năm.
3. Nhiều năm về sau, chúng ta gọi những tháng ngày này là mùa hè năm ấy, nhưng cũng chính là mùa hè năm ấy, nơi đã có những kí ức đẹp nhất, những nụ cười tươi sáng rực rỡ nhất của chúng ta.
4. Ngôi trường ấy bạn có thể mắng chửi nó 7749 lần mỗi ngày nhưng tuyệt đối không để người khác nói xấu trường nửa câu.
5. Ngày lễ tốt nghiệp hôm đó, cứ ngỡ mình vừa thoát khỏi địa ngục, sau này mới nhận ra, nơi mình vừa bước ra lại chính là thiên đường.
CÒN TIẾP, ĐỌC TIẾP TẠI ĐÂY: https://www.facebook.com/photoquotesmood/photos/a.2366917643327602/3183933571626001/
(Nguồn: Weibo/ Quần Đùi Hoa dịch)
PQM repost đã có sự chấp thuận từ người dịch.
Vui lòng không repost nếu chưa xin phép người dịch!
Brought to you by PQM, please dont reup without full credits!
Follow PQM here http://facebook.com/photoquotesmood

View more

Chủ đề  THỜI HỌC SINH ĐỂ LẠI TRONG BẠN NHỮNG SUY NGHĨ GÌ

Mình thì hay thích ăn thích ngủ. Và rồi như một con heo lăn quay trong phòng. Dạo gần đây mọi người bắt đầu học onl các thứ nên bài tập cũng đã được giao rồi. Mình không thích học, mình xem học là công việc của mình. Mình nghĩ là mình muốn hoàn thành công việc thật tốt. Mình cũng không thích so sánh

Ú ụ ù u, tớ chào cậu.
Meo meo, so ra thì nhiều điểm giống quá, tớ thật sự cũng chẳng biết nên nói gì nữa. >w<
Bắt đầu mùa mưa rồi nhỉ, chỗ tớ đang mưa tầm tã đây, cậu ở đâu vậy? Đã có mưa đầu mùa chưa nè? >w<
Tớ vốn nhát gan, tớ nếu là những cơn mưa nhỏ kéo dài, tớ chỉ thích rúc trong chăn rồi ngủ một giấc, nhưng dù thế nào, lúc mưa bắt đầu to dần, âm thanh như dội vào người ấy, tớ lại thấy sợ.
Tớ rất thích khi trời cúp điện, nhưng chỉ thích cúp điện buổi tối thôi, và những hôm tớ cực kì buồn ngủ, trời tối ngủ ngon mà. Nhưng nếu là lúc khó ngủ ấy, hay là cúp điện từ ban ngày đến sụp tối thì tớ rất sợ, dù có người bên cạnh cũng rất lạc lõng, tớ không thích có bóng tối bao quanh, nhất là khi nó cứ tối dần, sợ.
Tớ cũng rất ghét phải chụp hình, ngồi một mình ngoài đường, hay ở cạnh những người không quen, giống như mất cảm giác an toàn vậy. Tớ cũng không thích bị trói buộc quá, cũng chẳng lanh lợi gì, lại hay xấu hổ nên khi nói chuyện với những người, nói sao ta, ít nói này, có nhiều người vây quanh, nhất là những người thích chỉ huy người khác, giống như cô bạn thân cũ, mà cũng chẳng gọi là thân của tớ vậy, khó chịu cực kì.
Nói về bản thân đủ rồi, các mối quan hệ xung quanh của cậu thế nào nhỉ? Tớ thì chẳng tốt chút nào rồi a a a. >w<

View more

Mình thì hay thích ăn thích ngủ Và rồi như một con heo lăn quay trong phòng Dạo

122619 {Giáng sinh 1993}

denysovich’s Profile PhotoAllemagne L’Angleterre
Tôi và em nắm tay nhau bước ra khỏi nhà thờ, tôi hôn nên trán em và em cười khe khẽ. Tình yêu của chúng tôi có lẽ sẽ sớm phải tách rời, nhưng tôi vẫn có một tia hy vọng, em và tôi sẽ bên nhau đến tận cuối đời.
***
- Hôm nay là Giáng Sinh đấy – em ngước mắt nhìn tôi, vì chênh lệch chiều cao nên em chỉ đứng đến ngực tôi, khiến đôi mắt em lúc dó thật bé nhỏ và đáng yêu.
- Chúng ta sẽ đến nhá, đến nhà thờ, tôi sẽ đeo nhẫn cho em.
- Anh có nhẫn ư?
- Có chứ - Nói rồi tôi đưa cho em xem chiếc nhẫn của mẹ tôi, chiếc nhẫn tôi vẫn luôn đeo tren cổ, một chiếc nhẫn vàng đơn giản, có lẽ chẳng thể so sánh được với trang sức trên người em đâu. – Của mẹ tôi, có lẽ do với em nó không đáng, nhưng tôi muốn đeo nó lên tay em.
- Anh có thể đeo luôn ở đây không?
- Không, tôi muốn đeo cho em vào đêm Giáng Sinh, và thì thầm bên tai em câu “Chúc mừng sinh nhật”
Nói rồi em hôn tôi, em đã ôm lấy cổ tôi, kiễng chân lên và hôn tôi. Tôi đón nhận nụ hôn của em. Tại sao tôi lại cảm thấy như vậy? Cảm thấy không đủ tư cách đứng gần với em.
Em là con nhà tài phiệt, gia đình em rất giàu, em là tiểu thư trong căn nhà rực rỡ, với người hầu kẻ hạ. Và người theo đuổi em là không hề thiếu. Nhưng em lại yêu tôi. Một thằng nhà nghèo, bố làm trong tiệm giày da cũ cuối phố, nơi có cây bàng trước cửa, một cây bàng trụi lá. Mẹ tôi mất năm tôi 10 tuổi. Chiếc nhẫn đó trước khi mất mẹ đã đưa nó cho tôi, mẹ bảo trước kia khi khó khăn, bố đã đi rất nhiều nơi kiếm tiền, và mua tặng mẹ chiếc nhẫn. Đêm Giáng Sinh năm đó, năm 1993, bố dã đeo nhẫn lên tay mẹ tôi, ở nhà thờ, vào một ngày tuyết phủ trắng xóa và bầu trời chẳng hề có sao. Gia đình chúng tôi thật khác nhau, và thật tuyệt vời, cái gọi là duyên số, cái mang em đến với tôi.
***
Tôi mượn của bố cái áo vest đã cũ, rồi cẩn thận lấy một đôi giày da trong tiệm đi vào, tôi bước ra khỏi nhà. Cây bàng trước cửa trơ trụi lá, tôi tự hỏi Giáng Sinh này nó sẽ vượt qua sự lạnh giá thể nào?
Tôi đứng chờ em ở nhà thờ. Em vẫn chưa đến, cái lạnh khiến tôi khó thở, chẳng hiểu sao một cảm giác không yên cứ trào dâng trong tôi. Tôi ngột ngạt. Giờ là 11 giờ, một tiếng nữa thôi, Giáng Sinh chính thức đến, sinh nhật em chính thức bắt đầu, và em vẫn chưa đến.
Pháo hoa bắt đầu, người người tấp nập với Giáng Sinh, những gia đình với những đứa trẻ cười nói, những cặp yêu nhau trao nhau những nụ hôn nồng thắm. Tôi ngước nhìn pháo hoa, đeo lại chiếc nhẫn lên cổ, rồi vội vàng lau đi cái thư vướng víu gọi là nước mắt. Tôi thì thầm, không vào tai ai cả.
- Anh yêu em, chúc mừng sinh nhật, anh yêu em.
Có lẽ tôi cũng giống cây bàng đó, lạnh giá và cô độc. Tôi muốn quay về năm 1993, Giáng Sinh năm đó, có lẽ mẹ tôi đã rất hạnh phúc.

View more

chị ơi chị cố lên nhé, chúc chị nếu có điều kiện đi thì sẽ thuận buồm xuôi giớ. Chúc concert của Khải thành công rực rỡ,chúc thời đại của Vương Tuấn Khải vĩnh viễn không trôi qua. Chúc em luôn luôn vui vẻ, bình bình an an <3

Chúc concert tháng 10 này của anh thành công rực rỡ để năm sau sẽ tổ chức concert solo nhiều hơn nữa!

Hạ ơi, nếu cậu và người cậu thương lạc mất nhau giữa lòng Hà Nội gần vào thu thì Hạ có thấy nuối tiếc mùa hè sắp qua không....?

Hạ á, chắc sẽ không tiếc đâu, mà là đau lòng nhiều hơn. Hạ sẽ không tiếc một người đã chọn bỏ rơi mình, mà buồn cho những cố gắng và yêu thương của bản thân. Nếu Hạ biết. Hạ sẽ dùng tất cả những gì mà mình có, biến mùa hè này trở nên rực rỡ nhất có thể. Lạc mất nhau rồi, cũng sẽ để lại trong lòng những kí ức đẹp đẽ nhất, để mà quên đi sự thật Người đã đi xa thật xa rồi. Có chăng cũng là trách bản thân, tại sao không nắm tay Người chặt hơn nữa, giữ Người lâu thêm chút nữa, như vậy đã đủ mãn nguyện cho một kết thúc buồn...
...
"Anh ấy là người con trai xuất sắc nhất mà tôi từng gặp - ít nhất trong lòng tôi là như thế. Tôi nghĩ, về sau sẽ chẳng còn ai như anh ấy yêu thương tôi nữa, là tôi không có phúc phận thôi, thế nên mới để mất anh ấy."
(St)
.
.
|8.09 pm|
|14.08.2019|
_Hạ.
Hạ ơi nếu cậu và người cậu thương lạc mất nhau giữa lòng Hà Nội gần vào thu thì

Anh, có còn yêu em không... "Trong tâm trí anh lúc nào chẳng có em, em luôn tồn tại, luôn hiện diện, anh đi đâu, nhìn mọi thứ, làm mọi việc, em lúc nào cũng xuất hiện, em là mọi thứ trong thế giới của anh. mọi thứ anh đều có thể quên được, trừ em..."

VietHa259’s Profile PhotoHạ
Em, có nên tin lời nói này nữa không...
Trái tim à, mày sẽ nghe lời chứ...
Anh nói xem, anh ngốc nghếch đến như vậy, mang tất cả tình cảm trao cho một đứa như em, không phải đã rất lãng phí rồi sao...
Em bước một bước, anh lùi cả vạn dặm, đẩy em ra xa như vậy, em lấy gì để lại gần anh đây, giá như em có siêu năng lực, nếu thế chắc chắn sẽ có thể đến bên anh nhanh hơn rồi...
Anh nói, mắt anh mờ, cũng không còn nhìn rõ, vậy là sẽ không thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đáng yêu của em nữa...
Bình minh ấy, chúng ta còn chưa kịp ngắm. Hoàng hôn ấy, chúng ta còn chưa kịp đắm chìm...
Bộ lễ phục ấy, chúng ta cũng không còn cơ hội để thử qua. Nụ cười rạng rỡ để lưu lại, chúng ta cũng không thể cho nhau...
Không phải đã nói sao, rồi chúng ta sẽ cùng nhau già đi, anh sẽ là ông cụ lọm khọm chống gậy dắt theo em, một bà lão khó tính hay cằn nhằn, cười khì khì nắm tay nhau ôn lại chuyện hồi trẻ...
Cây bằng lăng năm nào chúng ta trồng cũng sẽ nở hoa tím rực nơi bầu trời xanh ngát, đại diện cho lời hứa, trọn đời bên nhau...
Tất cả, sẽ chỉ còn trong tiềm thức của anh, của em, đúng không ?!
Anh đi rồi, nên bằng lăng mới không chịu nở nữa, nắng mới lên, cũng không còn hơi ấm...
Anh đi rồi, để lại cho em cả một khoảng không rộng lớn mà em cố gắng đến mấy, cũng không thể bước qua...
...
"Trái đất không ngừng quay, chỉ vì đôi ta đã dừng lại. Hành tinh này quay một vòng quanh trục của nó mất một ngày, quay một vòng quanh mặt trời, mất một năm. Chúng ta mất cả đời, hóa ra chỉ đi một vòng quanh nỗi nhớ..."
(St)
.
.
|8.37 pm|
|13.04.2019|
_Hạ.

View more

Anh có còn yêu em không
Trong tâm trí anh lúc nào chẳng có em em luôn tồn tại

Có những ngày, tôi chọn sống với kí ức... "Em từng nói tính em rất tuỳ hứng và bất ổn mà phải không? *cười* anh đã chấp nhận yêu em như vậy rồi..."

VietHa259’s Profile PhotoHạ
Có những ngày, trái tim không chịu nghe lời, cứ ngang bướng giữ những gì không còn thuộc về nó. Nó biết chứ, nhưng niềm tin nó dành cho ai đó lớn đến nỗi đủ để đánh đổi tất cả. Nó không còn sợ đau, bởi lẽ nó đã chịu đựng nhiều hơn tất thảy. Nó cũng không còn sợ cái chết lạnh lẽo nữa, bởi lẽ khi người nó thương rời đi, nó đã trút hơi thở cuối cùng. Đâu đấy quẩn quanh với nó, là sự mong chờ mòn mỏi đến thê lương. Niềm tin nơi nó như đốm lửa đã lụi tàn rồi rực cháy, rồi lại lụi tàn. Thực ra điều nó sợ nhất, là cứ chờ đợi, nhưng không biết chờ đợi đến bao giờ. Là khi nó cố gắng, sức cùng lực tận, Người chỉ để lại một câu, Người không thể về bên nó. Là câu nói xin lỗi nó căm hờn nhất trên đời này. Nó bằng lòng một lần vì Người hy sinh chính mình, nhưng Người mãi mãi không hiểu. Nhưng, nó vẫn chọn Người. Bởi lẽ, nỗi nhớ lúc này nhiều đến nỗi lấp đầy đi tất cả, nó muốn đợi Người về, chỉ để nói một câu, nó nhớ Người, nhiều lắm, thật sự rất nhớ, chỉ để thấy nụ cười rạng rỡ ấy của Người vẫn vẹn nguyên dành cho nó như ngày hôm qua, chỉ để nhận lấy một chút bên Người, ngắm nhìn ánh mắt, cả đời khắc cốt ghi tâm...
...
"Điều dũng cảm nhất và ngu ngốc nhất chính là can tâm tình nguyện vì một người mà phá bỏ đi những nguyên tắc của bản thân."
(St)
.
.
|7.01 pm|
|27.03.2019|
_Hạ.

View more

Có những ngày tôi chọn sống với kí ức
Em từng nói tính em rất tuỳ hứng và bất ổn
+1 answer Read more

Xin chào các bạn , Tiểu Diện chính thức comeback với một BG nóng hổi đây ạ . Mong các cậu ủng hộ để Diện có động lực khai triển món mới trên ask nhé . Link BGhttps://ask.fm/minhanhxinhgai/answers/152305584535 Xin chào các bạn , Tiểu Diện chính thức comeback với một BG nóng hổi đây ạ . Mong các cậu

minhanhxinhgai’s Profile PhotoMinh Hằng
- Có thời gian sẽ tham gia.
Tối an.
-----
“Có lẽ đời người chính là như vậy. Từ thuở thanh xuân đến khi bạc mái đầu, khi huyên náo khi tĩnh lặng, lúc rực rỡ lúc ảm đạm, âm u, khách qua đường vội vã, bao người đến rồi đi. Khi những phong cảnh ngoài kia đã không còn gì mới mẻ, mong sao vẫn còn có em ở bên anh đến cuối con đường.” - Mr. Bu Không Phải Idol Của Tôi
#Sora
Xin chào các bạn  Tiểu Diện chính thức comeback với một BG nóng hổi đây ạ  Mong

Tôi vẫn dõi theo anh suốt 3 năm nay :)

“Nếu được hãy đợi em ở chân cầu thang khu tập thể cũ. Rồi chúng mình cùng đi.”
Tôi đợi cô mãi. Cô không đến, không một tin nhắn, cũng chẳng một lời từ biệt.
Sau này tôi hay qua cái khu nhà rêu xanh xiêu vẹo ấy, nơi có một cây sấu lớn xòa cái bóng to đùng - nơi ngày nhỏ chúng tôi đuổi bắt quanh gốc cây, chơi bi dưới khoảng đất mềm gồ lên những rễ to xù xì - tôi gửi xe, đi bộ lững thững rồi ngồi bệt xuống bậc cầu thang nhuốm màu cũ kỹ. Lặng lẽ giữa những rì rầm của phố phường.
Tôi châm cho mình một điếu thuốc, tôi tìm mảnh trời bé con ngày xưa tôi hay nhìn qua những kẽ lá, tìm những khoảng nắng nhỏ lẩn qua tàng cây lớn vẽ trên nền đất những dải màu vàng ươm rực rỡ.
Mọi thứ rõ ràng đến vậy. Duy chỉ khuôn mặt cô mờ đi, thoảng qua như hơi thở.
Bao nhiêu năm tôi vẫn đứng đợi. Dưới bậc thang hôm nào. Dưới cái nền trời xanh đến da diết của hy vọng.
Chỉ để chờ cô.
Nói cho hết một câu chào “tạm biệt”.
- iambep

View more

Tôi vẫn dõi theo anh suốt 3 năm nay

Chị Tử Tuyết ơi, em buồn lắm. Em từng nghĩ đến việc mình sẽ làm tự vẫn nhưng lại không thể bỏ mặc gia đình được. Chị có thể cho em một câu chuyện nào đó được không ạ? Em cảm ơn chị rất nhiều

Mình từng kề dao rọc giấy lên cổ tay.
Mình từng quấn dây thừng lên trần nhà lúc gia đình đi vắng.
Mình từng định lao thẳng vào chiếc xe tải đang chạy hướng ngược chiều.
Và mình sống. Không phải là sống sót, mà là sống.
Ngày mình đứng trên mép của sân thượng, ánh cam của trời chiều đẹp rực rỡ đến lạ lùng.
Ngày mình kề dao rọc giấy lên cổ tay, mẹ gõ cửa và bảo rằng cá kho hôm nay ngon lắm.
Ngày mình quấn dây thừng lên trần nhà lúc gia đình đi vắng, ba gọi về và hỏi rằng con có thích ăn sô cô la nhân đậu phộng không.
Ngày mình định lao thẳng vào chiếc xe tải đang chạy hướng ngược chiều, có ông già chạy con xe đạp lộc cộc bỗng nhìn mình cười ngớ ngẩn, nụ cười ngoác miệng toàn nướu với nướu.
Hoá ra là thế.
Đứng trước cái chết, con người trở nên yếu đuối cùng cực. Ta xiêu lòng vì những cái thường nhật nhất của cuộc đời, ta xiêu lòng trước những thứ nhạt nhẽo và vô vị, ta xiêu lòng trước những yêu thương.
Đứng trước cái chết, con người thường nhận ra họ không muốn chết. Cái chết bỗng trở thành cái gì đó to lớn và đáng sợ, thậm chí còn to lớn và đáng sợ hơn những mối lo âu, những muộn phiền bản thân đang gánh chịu.
Cái ta muốn không phải là cái chết. Cái ta muốn là sự giải thoát, giải thoát khỏi khó khăn, giải thoát khỏi u sầu, giải thoát khỏi bế tắc.
Chết không phải là giải thoát. Chết là trốn tránh.
.
- Sưu tầm.

View more

Chị Tử Tuyết ơi em buồn lắm Em từng nghĩ đến việc mình sẽ làm tự vẫn nhưng lại

Em thấy các chị bên Trung đang tuyên truyền mua bảng đèn chuẩn bị 5 năm rồi,thích thật chị nhỉ,năm nay chị có đi k chị,nhớ lại năm ngoái thấy thương anh với các chị lắm,năm nay các chị cố gắng thật rực rỡ chị nhé,các em không có cơ hội đành từ xa ủng hộ anh,mong sau này được gặp anh sớm nhất có thể

Ừ bắt đầu rục rịch chuẩn bị rồi em. Mình định đi nhưng không biết mua được vé không nên cứ chuẩn bị mọi thứ ổn thỏa đã. Sau này còn nhiều cơ hội mà em, cố gắng sau này sang với anh một lần nhé.

Cho tớ xin cap ngắn về thanh xuân đc k ạ???

"Giữa tuổi trẻ và thanh xuân, khoảng cách vốn dĩ chỉ còn là một cái xoay người, một lần ngước nhìn, một nhịp bước chân.
Hóa ra năm tháng thời niên thiếu ấy, ngoảnh đầu lại chỉ còn một nắm tro tàn, bóp vụn chốc lát sẽ lại tan thành mây khói.
Hoa anh đào rực rỡ, rốt cuộc cũng lất phất bay..."
(St)
.
"Thanh xuân này,
Gặp cậu là may mắn.
Thương cậu là định mệnh.
Chia xa là kết cục đã định trước..."
(St)
.
"Có thể một ngày tôi sẽ quên dáng người và khuôn mặt của anh ấy, quên những câu chuyện chúng tôi từng nói với nhau, quên những tổn thương tình yêu cũ mang lại cho mình. Nhưng có một điều tôi sẽ không bao giờ quên, đó là ở những ngày đẹp nhất của thanh xuân, đóa hoa trong lòng tôi đã vì anh ấy mà bừng nở..."
(St)
.
"Một ngày nào đó em sẽ hiểu. Rằng khi đã bước một chân qua khỏi tuổi thanh xuân, em sẽ chẳng còn lại gì bên mình ngoài hồi ức..."
(St)
.
"Tôi đứng sân ga nhìn xe lửa lao nhanh như bay, cảm thấy giống như mình đang đưa tiễn tuổi thanh xuân vậy. Những năm tháng ngây ngô đã vỗ cánh bay đi. Một khi đã đi sẽ không bao giờ quay trở lại…"
[Nắng gắt - Cố Mạn]
.
.
Để cậu đợi lâu rồi, Hạ xin lỗi nhé. Cảm ơn cậu đã ghé Hạ. chúc cậu một buổi chiều an nhiên.
.
|2.40 pm|
|13.06.2018|
_Hạ.

View more

Cho tớ xin cap ngắn về thanh xuân đc k ạ

معرفج ليش هو ب RUC اكو شي ينضم هيه شگدودتها 😂 اي تقريبا وياج 🌚 ولتكولين اصير حبابه لان مبين طبعج حبابه من زمان 😬

🤔 قلقتني منو انت!؟ وبعدين اني مضايفه احد من الكليه ع الاسك بس واحد 🙂 ف اشلون جبتو معرفي 😂😂💔

Đông Cung sao lại hoạt động từ nửa tháng trước thế này? thành lập đc gần 2 năm rồi nhỉ! tui nhớ ĐC!

ngtam_2912’s Profile PhotoNguyễn Tâm
Chúng mình vẫn ở đây.
Chỉ là mỗi người đều bận bịu với việc riêng của mình, nên thi thoảng mới có thể ghé vào chăm Đông Cung một chút.
Cảm ơn cậu vì tình cảm cậu dành cho chúng mình, giữa năm nay là chúng mình được 2 năm rồi nè :3
Tặng cậu cái ảnh cute.
Mong Tết của cậu và tất cả mọi người đều rực rỡ :3
Đông Cung sao lại hoạt động từ nửa tháng trước thế này thành lập đc gần 2 năm

[Nhật ký Rùa Mạn Điên]

LynGx’s Profile Photo.Linh
[Em đã chuẩn bị chưa, một người rất trân trọng em, giờ thực sự đã phải đi rồi.]
Giao thừa năm nay, ngắm pháo hoa nở, những bông pháo nở ra, sáng lung linh trong vài giây, rồi vụt tắt. Để lại bao nhiêu hoang hoải, nuối tiếc. Mình chợt nhận ra, ký niệm cũng thế, đẹp rực rỡ, nhưng chỉ bừng sáng vài giây, rồi tắt ngủm, để lại trong lòng ta trăm ngàn vết xước nỗi đau.
Những chuyện cần nhớ, những chuyện cần quên, những thứ cần buông bỏ, những điều cần giữ lại, đối với tôi giờ chẳng còn quan trọng nữa.
Thân mến, mình thực sự hy vọng rằng, mùa hè năm nay, chúng ta lại được sống trong những ngày hè trong trẻo của hai năm trước. Hứa với mình đi, có được không?
Mình thực sự nhớ mọi người khi đó, mình nhớ đến phát điên lên được, đó là lý do mình luôn luôn mong muốn ở lại đây, chờ mọi người quay trở lại.
Là lý do, mình không thể từ bỏ được nơi này.
Thân ái, mùa hè này. Mình đợi các cậu, trở về.

View more

Nhật ký Rùa Mạn Điên

lol just noticed your profile well RUC interesting haha graduated 2 years ago from there :D nice to meet ya where're you living?

KenSaiftion’s Profile PhotoKen Saiftion
no the last year in college ?4
RUC(rafidain university college)
living in (baghdad/alshaab)
nice to meet ya too ?❤️
+10 answers in: “As I Open My Eyes Each Day, All I Want To See Is You. Good Morning! My Dear, I Sent You Hugs And Kisses In My Thoughts. Hope You Feel It”

Anh/ chị hãy trình bày nguồn gốc của từ "nứng"? :))) 5đ

Challenge accepted.
Nứng, khi gõ không có unikey là "nungws", tạm gọi là "nung + w + s"
"Nung", đại khái là rất nóng, như kiểu mấy lò gốm có cái lò nung ấy, ông bà mình còn có câu "nóng như nung" ấy, đúng không?
Còn nếu em hay chơi mấy game đua xe hay nhập vai góc nhìn người thứ ba, phím W được dùng để tiến lên, phím S được dùng để lui xuống.
Thế nên "nứng" = "nung" + "w" + "s", nghĩa là cảm giác nóng trong người đến rạo rực và muốn được "tiến lên", "lùi xuống" liên tục thôi.

Because the ten different vehicles I’m in daily I forgot I was in my cummins and what else can I say...SHIT HAPPENS!! Lol at the least I knew how to fix it

Kinda miss having a diesel but really don’t miss having to keep track of my RUC
Liked by: Horiya.

Avere qe et pasa a tu anonim? Tu no saps lo important que es per mi ni tampoc ta d'importar i si tens algo a dir digau a la cara hilipolles. festu mirar tros de ruc amb cap quadrat😂 Ah i mai passarà de mi, ens estimem maassa, que potser tens gelos o algoo dela nostra relacio? Disfruta de la viida💋😉😂

Mariiaaaa_08’s Profile Photo❄️Maariia Llaacuuna❄️
@anonim😂😂 obra💕 @Mariiaaaa_08

Opiino que em cauus geniial, que et tiinc molta confiiança, que ni que no t'ho creguiis io toot el que et fai es amb amoor😌💗 que t'odiio un xic i que t'estiimo un xiic😌 aah que tambee es un xiic ruc i m'estiimees😌😏💗 Ia saps que pots confiiar amb mi x toot valee?😚💗

Ohhh😏❤ en el fons saps que testimo😳,, es mes dun xic pero wenoo...😌 i tu tbe pots confiarr amb mii😏💕

Avere que opino d aquesta feeea? Bueno doncs com ja saps em caus moltbe, magraden molt les teves mirades, ets unamica tonta pero n passe res tequieero iguaal? i aixo que una camara sense tarjeta n fa fotos? ahh avere si ho prepares millor la proxima i aqui estic bonica❤ 10?❤

jaume10’s Profile Photo♣JJAUME10♣
Tu també ets una mica ruc pero et perdonooo?? Bonicc❤
I no recordis lo de la tarjeta?

i tu calla k bé k t'ha deixat en un pliis, ben cansada estava de tu... no se com collons pots ser tant ruc arnau. el k has de fer és passar pàgina i sudar d'ella k aquest mes segur k ho has passat fatal!

I que passa si ho he passat mal? Si me l'estimo tu no m'has de dir el que he de fer i el que no sas, tu no saps res de la nostra vida, aixi que no saps res. Si dic que es el millor que mha passat mai es perque aixi ho penso, i sempre dire el mateix, aixi que no me facis callar que no ets ningu per dir res

A ver cuantas acertáis 😈 1️⃣Nombre y apellidos 2️⃣Fumo o bebo? 🍻3️⃣Donde vivo?🏡4️⃣Como me describiríais? 5️⃣Orgulloso o no? 6️⃣Tímido o atrevido?☺️7️⃣ Deporte que hago💪🏾 8️⃣Cariñoso o borde? 😍9️⃣De que equipo soy?⚽️⚽️ 🔟Foto conmigo si tienes🙄

mariustelcean7’s Profile PhotoM A R I U S
1. Marius Telcean
2. beus
3.vila💚
4. molt ruc i molt feo😘
5. see
6. depen, pero bastant timidillo
7. futbol
8. muii borde, es bromii jajaj💕
9. nastic no??
10. foto mitica😂aver si fem fotos decents ee
A ver cuantas acertáis  1Nombre y apellidos 2Fumo o bebo 3Donde vivo4Como me

Opino que ets dawn i ruc i gilipolles i punt pilota macu⚽ 😂 es bromaa pomaa🍎 no re que te quiero mucho que tens una personalitat brutal i sempre dalguna manera aconsegeixes treurem un somriure sigui quan sigui 😘 i que ens hem de veure ja cullons. Felicitats guapa😊😂

merciiiii juliaaaaa. buah si ens em de veure tio ara enserio. i fernoos fotoos k les k tenim... bueno... ja mentens. Merciii per toot enseriooo i k torniin les nostreees niits de skype fins les tantees❤❤⬆⬆😚😚😚

Language: English