Cứ đến lúc ta cho rằng bản thân chẳng còn phải đợi chờ điều gì nữa , đến khoảnh khắc ta cho phép mình khoá trái cánh cửa lòng , lại bỗng dưng xuất hiện một vị khách không mời , họ gõ cửa , bước vào , rồi ở mãi chẳng chịu rời đi , mà lạ thay , ta cũng chẳng đành lòng mà tiễn khách .
Tự cao và lười thay đổi .
Có lẽ do người biết , tôi yêu người nhiều đến thế , nên người nhẹ nhàng coi tôi chẳng bằng ai .