#ngu

3.89 K people

50 posts

Posts:

Mình cãi nhau với mẹ rồi

vanm28’s Profile PhotoVân Anh
Mình với mẹ khắc khẩu, mình cũng không giỏi thể hiện tình cảm, nên từ nhỏ mình đã không thân hay nói chuyện nhiều với mẹ. Mà kể từ 2,3 năm nay thì đỡ hơn trước, hai mẹ con cũng thoải mái hơn nhiều, thi thoảng mình sẽ kể vài chuyện linh tinh con gái cho mẹ nghe.
Mẹ rất thương mình, thương đến cái độ mà quản mình mọi chuyện lớn bé (nếu mẹ biết). Nhưng mẹ không hiểu mình. Đó là một trong những lý do mình không hay chia sẻ về cuộc sống hay vấn đề của mình. Mẹ mình cũng lo xa rất nhiều thứ (khá linh tinh, mình thấy thế).
Dạo này khá bận nên lâu lâu mình mới gọi về nhà một lần, chưa kịp nói gì mẹ đã bảo mình không được làm cái này, cái kia nữa, cả cái dự án mình đang cố gắng và kỳ vọng rất nhiều, mình đã bỏ ra rất nhiều công sức, tài chính và tâm huyết vào nó, rồi lo stress đến độ mất ngủ, rụng tóc. Giữa đống bộn bề chưa đâu đến đâu vậy mà mẹ mình bắt mình không được làm, nói bỏ là bỏ. Mình có cãi lại, vừa nói vừa khóc (lúc đó mình đang ăn vội bát cơm, chan nước mắt). Thế là cuộc nói chuyện kết thúc không vui.
Hôm sau bố biết gọi lại dỗ mình liền. Mình cũng biết mẹ lo nên mình cũng không giận. Sau đó mẹ có gửi đồ, chỉ hỏi mình nhận được chưa, dặn dò ăn uống nghỉ ngơi, chứ không đề cập chuyện cũ nữa.
Nhiều khi mình thấy mệt, mình muốn về nhà ôm mẹ một cái, nhưng mình mong trước hết mẹ hãy nghe mình nói và hiểu mình hơn một chút, ủng hộ những điều mình làm.
Mình biết thực ra mẹ chỉ mong mình sống tốt, sống bình an và vui vẻ thôi. Chỉ là quan điểm của mẹ đôi khác mình đôi chút. Kiểu như là mẹ muốn mình ổn định, còn mình lại thích tự do bay nhảy. Mình muốn học cái, này cái kia, mẹ mình lại sợ mình học nhiều thì không đủ sức mà bị ốm (hoặc không lấy chồng chẳng hạn).
Mấy tháng rồi mình chưa về nhà nhỉ? Một đống chuyện làm mình bị gầy hẳn đi, hai bên mai tóc có quá trời tóc bạc (hôm bữa chải đầu bị sốc ngang, vì tự nhiên tóc bạc ở đâu chui ra nhiều quá). Mình mà về nhà với bộ dạng này chắc mẹ mắng tới bến, sau đó lại hỏi mình thích ăn gì để lóc cóc đi mua cho mà xem.
Bà cũng gọi điện bảo nhớ mình rồi. Ông không nói gì nhưng có lẽ ông cũng ngóng mình về để nấu cơm ngon cho ăn lắm. Bố thì vẫn dung túng cho mình tự do làm điều mình thích từ nhỏ tới lớn. Hai nhỏ em gái cũng biết thương chị rồi. Thi thoảng sẽ nhắn mấy tin tình cảm, sến nổi da gà :))).
Mình rất biết ơn vì mình có một gia đình quá là tuyệt vời.
Dù dạo này hơi tệ nhưng rồi sẽ ổn. Cố gắng lên nha rồi về nhà ăn Tết thôi!! ❤️

View more

Lại có gì đó trong Mạc thiếu gia~

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
02:02 a.m
Tình trạng: Làm việc sờ cá~(*‘ω‘ *)
Địa điểm: Chỗ nào đó không phải chỗ này~
Trạng thái:
- Tự hỏi trong trường hợp nào có khả năng một đêm phất lên×
- Vừa bị cho ăn cơm tó xong cũng vừa lúc nghe phải bài dành tặng hai người, muốn yêu đươngx
- Muốn được anh bé chú ý tớix
- x là cái chỉ có thể nghĩ rồi nhanh chóng loại bỏ(。-ω-)
- Lượn một vòng chỗ cũ xem xem ảnh, đọc đọc nhật ký. Điều tuyệt vời nhất của một tấm ảnh là nó không bao giờ thay đổi, thậm chí cả khi con người trong bức ảnh đó đã đổi thay.
- Ầy.... muốn ngủ mà tỉnh như sáo (゚ー゚*)
- Hôm nay có chút không vui, ăn ngon xong nên vui trở lại rồi.(*´ノ∀`*)
- Đại tỷ với Nal, xong nhảy vào ổ lăn một vòng ghé ask viết xíu xiu, đã yêu đời trở lại.
__///____
Thế giới ngủ ngon,
Mạc Thiếu Gia ngủ ngon.
Lại có gì đó trong Mạc thiếu gia

Dì ơi qua đây cháu nhắn đến mn là du học châu Âu mùa này cẩn thận dịch bed bugs, cháu ở Pháp. Huhu cắn nát người ảnh hưởng sk tâm lý lắm luôn, mệt vl, chưa hôm nào cháu ngủ yên. Cty du học ko có tư vấn kiếp nạn bed bug này. Cháu phải mua chiếu nylon trải ngủ á fuck my life ☹️ Khum biết nào hết luôn

Eh dì có nghe vụ này, ở UK ngta bảo dịc h này giống “cov id có chân” vì nó âm thầm lặng lẽ hoạt động khi ta ngủ.
xịt khử hết nhà + cách ly quần áo đi ngoài về + đem sấy riêng là ok nè.

Ngày 26/04/2023 hôm đó của thiếu gia, này thiếu gia, bạn đã trải qua tuổi mới như thế nào vậy?°˖✧◝(⁰▿⁰)◜✧˖°

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
Có người đã nhớ và chúc sinh nhật mình ngay từ giây phút bước sang ngày mới.
Có người đã hoàn toàn quên đi, hôm ấy là sinh nhật của mình.
Nhưng đàng ấy biết không, mình vẫn đã rất hạnh phúc vì những lời chúc, dù rằng đấy không phải là lời chúc sinh nhật mình. ( = ⩊ = )
Mình đạt kết quả rất tốt, được anh chị dẫn đi ăn để rồi về nhà còn nhận bánh kem của Nal và ngủ cho đến khi bạn gọi đi xem kết quả. Chắc vì khá mệt nên có thể mình đã phấn khích quá chừng đồng thời đã muốn vùi vào hố sâu yêu cầu sạc năng lượng gấp....mình chẳng nhớ rõ nữa, mọi thứ trong mắt mình, ngay sau tất cả khá lơ lửng bồng bềnh.
(─‿‿─)
Mỗi ngày mình lớn lên đều nhận được sự dịu dàng tốt bụng đến từ những người mình yêu. Vậy nên dù cuộc sống có thế nào đi nữa, mình vẫn đang yêu lấy thế giới này và mơ mộng về cuộc sống tương lai....
Hy vọng sinh nhật năm tháng sau này của mình đều có thể bình an trôi chảy, "thiếu gia của vài năm sau vẫn có tâm thái vui vui vẻ vẻ yêu đời như thiếu gia của ngày hôm nay".
(っ˘з(˘⌣˘ ) ♡
Bài hát nhỏ nhé, hướng về tương lai!
https://www.youtube.com/watch?v=nnk9-O1dq-ENhokcungdau’s Video 173070282452 nnk9-O1dq-ENhokcungdau’s Video 173070282452 nnk9-O1dq-E

View more

Nhokcungdau’s Video 173070282452 nnk9-O1dq-ENhokcungdau’s Video 173070282452 nnk9-O1dq-E

Muốn biến mất khỏi cs này, muốn quên đi 1 người, muốn mất trí nhớ :(

mình cũng muốn biến mất khỏi cuộc sống này, nhưng vì mình nghèo, vì mình bị một ngàn lẻ một thứ áp lực về tiền, về trách nhiệm, về kỳ vọng của bản thân, của người thân, của bạn bè về bản thân mình. còn việc muốn biến mấy vì muốn quên đi một người như bạn, thú thật, mình chưa từng trãi qua bạn ạ. và mình thấy muốn bỏ cuộc sống này vì một người nó hèn lắm bạn.
với những người mình yêu quý, hay từng yêu quý, dù gặp nhau một tuần một lần hay nhiều năm một lần mình vẫn luôn hy vọng họ sống tốt, hoặc thậm chí chỉ cần họ còn sống, với mình nó đã là một niềm an ủi, một sự nhẹ lòng.
với những người không đáng, ở đây là những người làm mình đau, mất tiền, mất thời gian, mất niềm tin mình xem họ là bài học, trên trang sách không thể quên, nhưng mình mới là người mở sách ra, đóng lại hay bán đi cuốn sách đó.
đừng vì người khác mà đau khổ, họ không tốt với mình chắc là vì mình ngu ngơ thôi, sau này học cho khôn ra thôi nhé !

View more

Mạc thiếu gia và chuyến đi của bồ ý ( ^ω^ )

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
308-409
Hì hì (*ノ∀`*)
Mình đã có một chuyến đi bốn ngày ba đêm với các chế nhà mình đó. Lần đầu tiên mình vi vu ra nước ngoài luôn.
Nal chuẩn bị một nửa và đại tỷ của mình chuẩn bị nửa còn lại. Mình cứ ngu ngơ hỏi các chế em cần làm gì hem và chế bảo giao phần giao tiếp cho mình. Hội những con người hướng nội bước ra vùng đất mới bắt đầu những khâu đầu tiên như vậy :)))))
Bọn mình bị lạc một tẹo cho vụ nhập cảnh và đổi sim sau đó thì tìm đường về khách sạn btw những con người nơi đây rất nhiệt tình chỉ cho bọn mình nên dù đi mệt ghê ó mình vẫn tích đủ năng lượng để cuốc bộ về nhà.
Mình đã gặp bốn con mèo trong chuyến đi đấy. Giao điện rất hổ báo mà các em bé lại rất ngoan để mình vuốt ve. Nhưng ẻm thấy mình hông có gì cho ẻm nên ẻm quay mặt đi hông có nhìn chằm chằm mình nữa :vv
Bọn mình đã ăn rất nhiều. Mình với Nal mang thể chất gọi mưa nên ngày đầu tiên ở đấy, mưa tầm tã và bọn mình đã phải đi rất xa để tìm ăn vì người ta không nhận ship ( ω-、)
Trừ ngày đầu tiên không có ăn ngon thì mấy ngày còn lại của tụi mình rất tuyệt khi đi chợ cùng người bản xứ và học đếm số, nhận tiền. Bọn mình bị nhầm là người trung rất nhiều lần và khi mình nói mình là người Việt, chị bán bánh hay cô ở bảo tàng đã rất cuteo bảo Xin Chào với bọn mình. ( =^ω^) dễ thưn xỉu á, những con người chào đón bọn mình và thuyết minh cho bọn mình rất nhiệt tình về ls nơi đây.
Không có đại tỷ mình lười và cảm thấy như đổi chỗ để ngủ thôi ý. Mà buồn cười ở chỗ, cả một buổi sáng bọn mình chỉ dành cho việc đi chợ địa phương mua đồ về ăn sáng ăn trưa rồi chill chill trong phòng cho đến chiều mới lóc ngóc xách người ra ngoài thăm thú. (//∇//)
Mình vừa đi vừa quay cũng chụp rất nhiều ảnh. Như đại tỷ mình nói thì có lẽ dùng cả đời không hết vì bọn mình không có dùng xD
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi dự lich mình đã về quê một vòng thăm ông bà và ghé mẹ, làm rằm.
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi du lịch, mình đã chia tay với ba người bạn thân quen. Người nghỉ làm ôn thi công chức, người đi du học, người chuyển đi miền nam.
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi du lịch, mình đã nhận thông báo tốt nghiệp từ vị streamer mà mình hãy ghé điểm danh vào 8 giờ mỗi tối.
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi du lịch, mình bảo người nào đó là mình rất mệt, mình muốn nghỉ ngơi, mình không muốn học tiếp cũng chưa sẵn sàng học chứng chỉ hành nghề. Người nào đó đã im lặng, nghe mọi thứ mình tỉ tê từ bên kia video rồi nhìn mình bảo không sao.
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi du lịch, mấy bộ manga mình đọc đều chung một bầu không khí suy vô cùng.
Mình đã muốn kể rất nhiều. Như trước khi đi du lịch, chị thư ký sp mình khá nhiều và chị Tảo với mình đã ngóng phim Nhất nhân chi hạ.
Mình đã muốn kể rất nhiều nhưng mình chẳng viết chữ nào ra cả. Tuổi 23 của mình đang rất hạnh phúc theo một cách nào đó. Dù sao đi du lịch một chuyến mình trở lại đầy pin.
Cảm ơn các chị cũng cảm ơn mọi điều mình gặp, đã dịu dàng với con người nhỏ bé như mình. (*^3^)/~☆

View more

Mạc thiếu gia và chuyến đi của bồ ý  ω

Làm sao mấy ac lớn cảm thấy ổn với việc đi làm 8 tiếng r về trọ ăn trong mệt mỏi r đi ngủ ạ? Cháu là junior mà cảm thấy như con gà công nghiệp KFC luôn ạ ☹️ Kiểu sống mòn lặp lại huhu. Tỉnh lẻ mới lên tp 2 năm nên bạn bè k có nhìu khi bị pùn ý huhu

tr ơi :))) khum ai cảm thấy ổn với việc đi làm công ty 8 tiếng nha chỉ là cách họ quen vs nó thoi. Để quen với guồng tư bản thì phải có tự bản thân lo được sk thể chất vs tinh thần đã.

nói sao nhỉ ? rõ là mình buồn lắm nhưng lại không còn cảm giác muốn khóc như lúc trước nữa, kiểu như bây giờ nó chẳng còn quan trọng và tâm trạng của mình cũng k còn biến đổi vì anh nữa. là mình đã hết tình cảm dành cho anh rồi đúng không ?

Mình không biết nữa, nhưng mà cho mình mượn chiếc ask này để trải lòng chút nha.
Phải công nhận là hầu như mỗi lần mình viết về một điều gì đó trên này thì đó đều là những kỉ niệm rất buồn, hoặc rất vui. Có điều, hôm nay thật sự chỉ muốn khóc thôi á, mình biết mình vẫn là một con người như thế, vừa nhát gan vừa ích kỉ.
Mình nhớ người ta, nhớ nhiều lắm.
Rõ ràng mình là người nói "có lẽ chúng ta hợp làm bạn hơn" nhưng khi đọc lại những lời anh viết, hoặc stalk fb của anh =)))) má thảm không thể tả, mình khóc, ngu không thể tưởng. Mình vẫn chưa biết tụi mình đã chia tay chưa? Khi hai đứa vẫn còn để avt đôi, story nổi bật của mình vẫn để một mục dành riêng cho anh? Mình không biết, chỉ là mình quá buồn, cũng quá nhớ người ta.
Cũng mình, cái gì cũng mình. Mình là người nói có lẽ đã dần vơi bớt tình cảm với anh, có lẽ chẳng còn buồn lắm nữa dù cho anh có làm mình đau. Nhưng cuối cùng, mình nhận ra mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm.
AI bảo là: "That's because deep inside, you still love him, and it hurts to just think that you can't be with him anymore."
Nhưng cuối cùng, điều mình mong nhất vẫn là, em hi vọng dù cho thế nào, anh vẫn tỏa sáng rực rỡ như thế, anh vẫn là Bùi Anh Tuấn siêu giỏi tiếng anh, nhất cấp tỉnh và sau này sẽ giật ngay một cái giải quốc gia, vẫn là người mà em đã dũng cảm yêu, là người đúng 79/80 câu tiếng anh, là người mà trong tương lai sẽ thật hạnh phúc, tự do, và chẳng một ai có thể đánh, rầy la hay chi phối gì anh cả.
Anh hãy thật hạnh phúc nhé. Đối với em, anh mãi là người tốt nhất mà em từng gặp.

View more

nói sao nhỉ  rõ là mình buồn lắm nhưng lại không còn cảm giác muốn khóc như lúc

Cuộc sống là những lần chớp mắt liên tục (。•̀ᴗ-)✧

Yunero_II’s Profile PhotoPhạm Thanh Phú
Mình đã muốn viết những dòng này ngày 30.6, ngay khi kết thúc kỳ thi quốc gia nhưng trong lòng mãi chập chờn, trong đầu cứ "nếu lúc đó thế này thì bây giờ sẽ thế nào nhỉ?"
Cái chớp mắt đầu tiên, mình thấy bản thân đang ngồi bàn cuối, ở giữa, dãy bên phải phòng 10AV trường NĐC cũ, bên cạnh vẫn là tên mình gác tay lên trong tấm ảnh. Biết bao nhiêu hình ảnh vụt qua, lại thấy những gương mặt mà mình ngỡ đã quên mất rồi. Quá khứ xảy ra thế nào cũng không rõ ràng nhưng cái cảm xúc là rất thật, là nhớ nhung, là mong ngóng, là chờ đợi...
Mình chớp mắt, đã qua 3 năm cấp 3 rồi nhỉ. Lớp cũng không tổ chức chụp kỷ yếu, chỉ có 2 bức ảnh tiết học cuối cùng và ở lễ trưởng thành. Hồi đó nhìn mình khác quá, ngờ nghệch, xấu xí, trơ trơ giữa 1 đám ôm nhau mà khóc, mà hẹn ước sẽ gặp lại, sẽ không quên nhau. Bây giờ nhớ lại có tí mỏi mắt thế
Lại chớp mắt, đến ngày thi quốc gia rồi. Chẳng như mọi người lo lắng, hồi hộp, ráo riết ôn tập, càng đến gần ngày thi, mình càng bình tĩnh lạ thường. Xem tin tức phụ huynh chuẩn bị mọi thứ cho con mình, đón rước, ăn uống mà nhớ lại. 2 ngày thi tự đi ăn sáng, đến phòng thi rồi lại về nhà. Tối vì ba nhậu say, mùi men nồng nặc nên mình ra salon ngủ. Có lẽ mệt quá nên mắt cũng mỏi rồi.
Chớp chớp chớp mắt, mình thấy lễ xin chào K40, những ký ức lúc học quân sự rồi lễ xin chào K41, K42, K43. Bỗng nhiên mọi thứ lại dừng lại, cũng lại là tiết học cuối cùng ở giảng đường C302 ĐH Luật. Lúc này mình đỡ xấu hơn 1 xí rồi, tốt thật. Những tên này hiện tại vẫn hẹn hò đủ kiểu mà không rủ mình vì cách 150km, ờ thì cho nợ. Hôm đấy cũng là ngày 30.6.2019.
Viết cho ngày 30.6.2023, ngày kết thúc kỳ thi quốc gia, viết cho bản thân và cũng như các bạn đã hoàn thành kỳ thi này. Có một số bạn sẽ cảm thấy thả lỏng, có một số sẽ buông thả, có một số lại trống rỗng, một số còn mơ màng, một số đã chuẩn bị tinh thần cho chặng đường tiếp thu. Gửi cho các bạn một lời chúc trưởng thành, thành công, thuận lợi và tự tin. Thời gian qua đi sẽ không quay trở lại, giữ lấy nó ^^

View more

Cuộc sống là những lần chớp mắt liên tục ᴗ

Dì nghĩ sao về dating mà chênh nhau về học vấn? E là top - phường ô dù, em có bằng đh, đi làm tập đoàn, Ielts này nọ rồi. em gái kia chỉ 12/12 thôi, học nghề, ngoại ngữ cũng k e gái ấy có ẻnegy tươi trẻ cutie giúp e về mental cũng nhiều. I'm happy w her, bạn bè thì kêu bỏ vì sẽ k tới đâu.

thử thách 1 tuần sống chung trên Đà Lạt, ăn chung, sinh hoạt chung phòng, đi chơi chung chỗ nhưng share tiền.
Từ lúc đi đến lúc về ko cự lộn thì tiếp

Khi một cô gái thực sự muốn chia tay, cô ấy sẽ nghĩ gì?

rinnikhung’s Profile PhotoNhật Hạ
Hôm nay mình đọc được câu trả lời cho câu hỏi này, đột nhiên cảm thấy bản thân ở trong đó không hiểu vì sao lại đau lòng hơn cả lúc chia tay…
“ Buổi sáng thức dậy, vươn vai một cái rõ dài rồi bị đụng đầu vào thành giường, cũng may không thấy đau.
Sau khi tắm xong, cầm điện thoại xem dự báo thời tiết, khoác lên mình bộ quần áo mới mua rồi tự tin ra ngoài.
Trên đường đến nhà bà ngoại bắt gặp một chú đang nổ bỏng gạo, thế là cũng sà vào mua một túi to, vị bỏng cứ giòn giòn ngọt ngọt trong miệng.
Đến trưa được ăn cơm bà nấu, có món sườn xào chua ngọt mình thích ăn nhất, ánh nắng bên ngoài khung cửa sổ chiếu lên bàn ăn, làm phần nước sốt sóng sánh đến mê người hơn.
Buổi chiều hẹn bạn đi xem phim, chọn một bộ phim tình yêu có những tình tiết rập khuôn cũ mèm, nhưng vẫn có thể khiến cô gái ngồi bên cạnh khóc thút tha thút thít. Mình nghe mà cũng có chút động lòng, còn tiện tay đưa khăn giấy cho người ta.
“Thám tử lừng danh Conan” lại ra tập mới rồi, vừa xem vừa ăn lựu đỏ, món lựu hôm nay chẳng hiểu sao lại ngon đến lạ thường.
Nghe mẹ ngồi bên cạnh kể chuyện, chị gái của đồng nghiệp ở chỗ mẹ làm có đứa con gái mới quen biết yêu đương với một chàng trai được hơn 10 tháng đã lén lút đăng ký kết hôn, bây giờ gia đình họ đang loạn đến mức gà bay chó sủa.
Nhìn đồng hồ trên điện thoại mới đó đã 10 giờ tối rồi à.
Lòng trộm nghĩ hôm nay có nhiều chuyện cỏn con, vụn vặt xảy ra, nhưng mình lại chẳng chia sẻ bất cứ chuyện gì với bạn trai.
Nửa tiếng sau, anh ấy gọi điện đến, nhìn thấy tên anh xuất hiện trên màn hình, chẳng hiểu sao nước mắt lại lã chã rơi xuống.
Muốn nhận điện thoại của anh nhưng lại nghĩ sau khi bắt máy cũng biết nên nói gì, dường như hai đứa đã rất lâu không nói chuyện gì với nhau. Thế là quả quyết ấn nút từ chối, tắt điện thoại, lên giường đi ngủ.
Không có câu chúc ngủ ngon của anh, em vẫn sẽ có thể ngủ một đêm không mộng mị.
Vậy nên, đã đến lúc nói lời tạm biệt”
Đọc xong không biết có ai từng giống mình không. Hi vọng bạn sớm tỉnh ngộ để dừng lại đúng lúc! Mình không trách người ấy bận rộn, vô tâm, nhưng sự kết nối giữa cả hai dường như đã lỏng lẻo đi từ bao giờ mà mình không nhận ra. Tự đau lòng cho chính bản thân mình, lại vừa tủi thân cùng tự trách. Vì vậy mình không mong ai đó rơi vào trạng thái giống mình. Bởi lẽ không có đúng hay sai, chỉ là tình yêu dù đẹp tới đâu rồi cũng bị thực tế giẫm nát thôi…

View more

Khi một cô gái thực sự muốn chia tay cô ấy sẽ nghĩ gì

https://www.youtube.com/watch?v=pKJZqg2pwtY Một phần lớn người trưởng thành đều bỏ quên cảm xúc của mình, không nuông chiều cảm xúc mà kìm nén, cố ý trở nên trưởng thành hơn. Mong em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, đừng quá khắc khe nha ^^ Sinh nhật vui vẻ em /\___/\ ꒰ ˶• ༝ - ˶꒱ ./づ~🎁

Yunero_II’s Profile PhotoPhạm Thanh Phú
em chào anh ạ 🌷 .
hôm nay em lại mất ngủ, nên mới vào ask và kịp nhìn thấy lời chúc mừng sinh nhật của anh. em xin lỗi vì đã rep muộn quá và em cảm ơn anh thật nhiềuu ạ.
anh biết không, em vừa lướt lại những câu hỏi cũ, và, em phát hiện ra rằng, năm ngoái anh cũng đã gửi cho em lời chúc sinh nhật, vậy là chúng ta đã biết nhau được hơn 1 năm rồi, nhanh quá đi. thật như người ta nói, thời gian của người lớn trôi qua rất nhanh, phải không anh.
em đã mua cho bản thân một chiếc váy mới, một ít đồ skincare mới, một chiếc album của nhóm nhạc em thích, cũng không vì một dịp cụ thể nào đó, có lẽ chỉ là như anh nói, em đang nuông chiều bản thân nhiều hơn một chút, và không cố ép buộc nó phải suy nghĩ quá nhiều.
lời chúc của anh đã đến được với người nhận 🌷🌷 . em muốn cảm ơn anh thêm một lần nữa vì những điều tử tế mà anh mang lại cho mọi người, và cho em.

View more

httpswwwyoutubecomwatchvpKJZqg2pwtY

Một phần lớn người trưởng thành đều bỏ quên

Con chào dì. Hope you're slaying as usual. Con (làng gốm) cảm thấy rất ngu ngok vì bữa một anh Mỹ rất mlem dẫn con đi date (he paid) nhưng con vô tri k understood the assignment và đi về luôn k nói một lời. Nay ảnh chưa nhắn lại và con chuẩn bị gặp lại ảnh tại tiệc của mutual. What do I do huhu 🥺

communication is key, cứ nói với ổng thôi nè. nếu ổng giận làm hay ghost tiếp thì thôi, move on, there are plenty of fish out there, dating thì phải vui, khum bên nào phải bị tổn thương về cảm xúc

Này Mạc Thiếu Gia, đàng ấy đang giữ gì thế?

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
2022 là một năm có kha khá sự thay đổi đối với mình. Chà mình cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu và cũng chẳng rõ mình đang có gì nữa. Mọi thứ vẫn luôn mơ hồ mỗi lần soạn ra để xem như vậy....
Kể nghe nhé, mình đã cùng Yang đi chơi. Bọn mình lượn siêu thị rồi cùng nhau đi xem phim. Yang đã cùng mình đi xem anime và gần đây mình đi xem Avatar2 với bạn. Bọn mình thủ thỉ đủ điều và ừm, mình nhận thấy mình rất đàn ông khi chiều cô nàng của mình lắm.
Mình ở nhà một mình. Và ngày nào mình đều sẽ dành thời gian nhắn tin cho đại tỷ một xíu. Có 1 hôm mình ngủ từ sáng tới tối rồi máy không báo tin nhắn thế là chị mình gọi hẳn về hỏi xem mình có đang có chuyện gì không. Bả đã mua cho mình rất nhiều thứ gửi về và dặn dò mình đủ điều. Mình biết chị mình lo cho mình lắm và vụ quên mất check tin hôm ấy làm mình nhận thấy, mình vô ý quá chừng.
Lão nhị và Ngũ tỷ cũng mua cho mình rất nhiều kẹo. Vì hai người biết mình thích ăn socola nên đã mua cho mình đó. Aizya, mình đúng là cô em út được yêu chiều. Mình hy vọng anh chị mình sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Bất kể là đại tỷ hay các đại lão. Mọi người trong nhà cứ dục bọn họ tìm người yêu, mỗi lần vậy mình đều thầm nghĩ đối với trưởng bối yêu đương có ý nghĩa gì. Dĩ nhiên là mình mong sẽ có ai đó yêu thương anh chị, tất nhiên là người đó phải bước qua trạm của mình thế nhưng tuyệt đối sẽ không phải vì người trong nhà dục dã thấy muộn rồi gây sức ép yêu đương.
Oops, có gì nữa nhỉ? Mình chia tay vài người. Ừm năm nào mình chẳng có vài mối quan hệ như thế. Nhưng năm nay mình bình đạm hơn rồi, là kiểu xuôi theo dòng rồi cứ thế xa nhau ý.
Mình đã gặp những người thú vị lắm đó. Dù ngôn ngữ của bọn mình không có ăn khớp với nhau lắm. Cậu ấy bảo mình là ngôi sao nhỏ, còn khen mình nữa. Mình rất vui nha vì mình thích được khen ý. Àm chợt nhớ chị thư ký phòng đối diện bảo mình trẻ con, hỏi mình khi nào lớn. Mình là một kẻ có tâm hồn già trước tuổi. Mình sẽ không nói suy nghĩ thật của mình nếu mình không bị ép nhìn thẳng vào vấn đề đâu, thế nhưng mình hiểu rõ điều đó đấy. Mình luôn muốn cơ thể ngập tràn năng lượng nhưng lại là người dễ bị ảnh hưởng bởi xung quanh, đấy là lý do mình luôn cố gắng nghĩ theo hướng tích cực nhất có thể....
Nha, mình đã gặp các V-Y. Bọn họ là những người tài giỏi và tuyệt vời, cho mình nhiều động lực để học lắm luôn. Qua bọn họ mình còn quen rất nhiều bạn nữa. Mình thích lắm nên mình hay nghe mọi người tám nhảm cực kỳ. Mình còn thi thoảng được nhận quà từ mọi người nữa. Mình đã buôn với Nai Nai hơn 4 tiếng rồi lắc lư chỗ Ito-san xem Candabbit rồi ghé Cừu chúa đến 2 giờ sáng. Ờm đấy là lý do Giới Niên bảo mình sống theo giờ Mỹ và mình không dám lươn lẹo gì đây cả.
Mình đã có một năm rất nhiều trải nghiệm khi đi đây đó, được đi từ bắc vào nam, xem nhiều thứ hay ho, gặp nhiều người và nhiều việc. Mình đang có trong tay những ký ức tốt đẹp cho tuổi trẻ bản thân, giữ cho chính mình những điều tuyệt vời. Cảm ơn 2022 đã dịu dàng với mình rất nhiều.
https://youtu.be/pyDCubgU57gNhokcungdau’s Video 171849391828 pyDCubgU57gNhokcungdau’s Video 171849391828 pyDCubgU57g

View more

Nhokcungdau’s Video 171849391828 pyDCubgU57gNhokcungdau’s Video 171849391828 pyDCubgU57g

Lần đầu mình tham gia và nhận thấy rằng hình như ai dùng cái ask này đều là những người có chuyện tình cảm gì đó hay sao ý?? Có phải vậy ko ạ??

ngaymaitotdep
Rep một chiếc ask đã ở từ lâu. Lmao, mình không rõ là cá nhân hay không nhưng vì mình bấm vào rồi nên mình rep thôi (⁠╯⁠ರ⁠- ⁠ರ⁠)⁠╯
____
Không phải nhaaaa 乁⁠[⁠ᓀ⁠˵⁠▾⁠˵⁠ᓂ⁠]⁠ㄏ dù mình không hiểu lắm ý chuyện tình cảm gì đó của đàng ấy là ý gì.
____
Chuyện tình cảm của mình ấy à.
Mình có một gia đình với cô chị hết sức dễ thương. Đại tỷ rất thương mình á, hầu như mình muốn gì bả cũng sẽ mua cho mình hết. Mình có người mẹ rất thương mình, một người bố lo sức khỏe và hay sợ mình tiết kiệm mà đói bụng. Anh chị họ hay bao mình ăn tiện thể đút cơm tró cho mình, dạy mình về cách iu đương dạy mình ứng xử trong xã hội -))
Mình có những người bạn đáng yêu hết mức. Cá con hay cùng mình hóng dưa và ny của bả - Neo. Giới Niên chăm chỉ còn nhắc nhở mình. Doãn và Jika đại gia gia. Trì Ngự với những câu nói sến sẩm. Drama máu cún cùng Đầm Lầy. Nhiệt tình Trì Bách Thụ. Ưa kinh dị Quỷ cốc tử. 419 bad boy. Dàn đại lão hay lo mình buồn hay người chị thích làm bánh cho mình, sợ mình đói. Lee Lee hiền lành. Yang yang vui vẻ hay Jelly Peach tốt bụng. Quỳnh cuteo. Cả team Seafood iu thương của mình hay gọi mình dậy học đúng giờ nữa.
Bạn online thì sao nhỉ? Để xem gần đây mình nói chuyện với ai nào. Oh, mình nói xíu xiu với Âu Thần thoắt ẩn thoắt hiện, chúc lại Smile tốt bụng, tán dóc với đàn anh và sư huynh, Raki và Shekal đều là good penpal, A Nghín cá tính, Vo Vo đáng yêu. Sa sa ngọt ngào. Sênh sênh mến mến. Ồ còn Hàm Hàm, Thi Thi, Lão Triệu, Thanh Thạch, Mao Mao dạy mình tiếng Trung nữa. Từ khi mình đậu đại học, Jika và mình không hẹn mà cùng ngưng lại việc ôn tập tiếng anh đầy rẫy nguy cơ chia cắt tình bạn này nên mình không học tiếng anh lâu rồi, nhưng mình vẫn chat tiếng anh quèn quèn sai ngữ pháp tùm lum ý với bạn :)))) Àm mình chat tiếng anh với Haham, quý cô Candabbit, Teacher Dark những người đã tặng quà cho mình nữa. Cậu biết đấy, mình cảm thấy thuận là được cóc quan tâm grammar. Mình dùng gg dịch chat anh-nhật xen trung với Ito-san và quý cô Chen nữa. Chat với Chats trên streaming.
Hừm...Công việc cũng ổn. Mình đi thực tập, chị thư ký tốt ghê á, siêu cấp tạo điều kiện cho mình. Và mình bận xỉu.
Oh ye, mình vẫn chưa có người yêu hay cảm nắng ai. Nên cái này không nói há.
Mình không biết đại đa số hay tiểu số như nào nhưng mình thì bình thường vậy đó. Không gì đặc biệt cũng không gì quá quá sầu hết -//v//- mỗi ngày vừa buồn vừa vui nhốn nháo vượt qua nhân gian.
____
Mình nghĩ thi thoảng chúng ta cần nói chuyện nhưng không biết nên nói như nào kể với ai nên mọi người mới muốn lưu giữ cảm xúc nơi đây. Đấy là lý do vì sao có thể cậu đọc được những bài viết ấy trên ask, như một chiếc blog nhỏ nhỏ, một người bạn lắng nghe và ôm giữ hết niềm vui cũng như ưu thương của cậu, cho cậu một sức mạnh lần nữa đứng lên, okay hoặc tiến lên :vv
____
Mình cá là không ai lèm bèm như mình đâu nhưng vì cuối năm, và vì đêm khuya suy nghĩ của mình bắt đầu thoát cương con ngựa hoang rồi...nên mình kèm chiếc ảnh ib mình vừa seen với bạn mình xong nhớ
¯⁠\⁠_⁠(⁠ツ⁠)⁠_⁠/⁠¯ G9

View more

Lần đầu mình tham gia và nhận thấy rằng hình như ai dùng cái ask này đều là

Yayyyy, sắp tết rồi..quảng cáo cũng chuyển chế độ đón tết rồi. Năm nay táo quân sẽ thế nào nhỉ?! Vo Vo cuối năm an lành!

Mình không hay coi Táo Quân í, nếu mà coi lại trend thì có =))). Mình đang làm bài phỏng vấn đây.
Mình mới phỏng vấn một người phiên dịch ngôn ngữ kí hiệu cho trẻ khiếm thính xong. Buổi phỏng vấn dui lắm, kiểu mình được học nhiều hơn.
Mình đang bắt đầu làm sự kiện cho trường tiếp. Hôm nay lại được làm việc với một vài hậu bối giỏi khác. Dù cho trưởng ban sân khấu hơi "phế" nhmà mình còn tưởng mình ở khoa kỹ thuật không á :))). Hy vọng mình sẽ không rơi giọt máu nào trong 1 tháng nàyಥ‿ಥ
Dạo này mình đang ghiền nghe Reeves của KNG với Manbo và HIEUTHUHAI í hmuuu
Yayyyy sắp tết rồiquảng cáo cũng chuyển chế độ đón tết rồi Năm nay táo quân sẽ

Sang tháng 12 rồi cậu à, mùa đông cũng tới rồi đó. Dạo này cậu ổn chứ, có bị chìm trong deadline nữa không? Mong rằng dù gió đông có thổi, cậu vẫn có những đốm lửa ấm áp, dù trước mặt có toàn là sương mù vẫn thấy ánh sáng từ ngọn hải đăng.

HUPA7K72’s Profile PhotoLet's Smile!!!
Cảm ơn Smile vì những lời nói thiệt là ấm áp. (⁠*⁠´⁠ω⁠`⁠*⁠) Mỗi tháng đều nhận lời chúc từ cậu, mình vui xỉu á.
Mình dạo này đều bận rộn với việc thực tập. Mình vừa thoát deadline vào 3/12 vừa rồi và sẽ có kỳ thi vào 9/12 tới. Mình tính thi xong sẽ ghé hội sách luôn vì gần trường mình có diễn ra hội sách á.
Mỗi ngày đi thực tập của mình đều có vô vàn thứ để kể nhưng mà mình chẳng biết bắt đầu từ đâu ớ. Mình bị xì trét ứng xử với mọi người nè, vì tiền bạc nè, cả về quần áo khi mình bị nhắc nhở là bị nhăn nữa... Ối, đống thứ làm mình bối rối kể cả cái báo cáo thực tập phải làm tới lần hai mình mới xin được chữ ký của sếp nữa. Hì hì, thế mà mình hiện tại vẫn làm tiếp cơ đấy. Mình học được kha khá thứ ở đây, cá là sẽ giúp mình nhiều cho việc hiểu hơn công việc mình muốn làm trong tương lai. Mình được các chị bao ăn. Mình được phân làm cho một chị thư ký tốt tính hết sảy dù nhiều khi mình làm việc có sai sót. Miệng mình mỗi ngày bảo đây là bữa cuối cùng mình đi nhưng ngày qua ngày trong khi mọi người xin nghỉ hết thì mình vẫn còn lết xác đến.乁⁠(⁠⁠.⁠⁠ര⁠⁠ʖ̯⁠⁠ര⁠⁠.⁠⁠)⁠ㄏ
Hừm..., Gần đây mình chi kha khá thứ. Từ skincare đến vì trời lạnh lười nấu mà mua pizza hay mua một đống mỳ tôm về ăn. Giới Niên khá cau có vì mình lười quá thể btw ít ra thì mình cũng đã ăn thay vì nhịn qua bữa. Mới năm ngày trôi qua mà mình đã tiêu hơn 1 triệu gòi, sắp tới còn sale 12/12 cùng đống hàng trong giỏ nữa. It's... maybe ....Fine?! ¯⁠\⁠_⁠(⁠ツ⁠)⁠_⁠/⁠¯
Mình đã tặng quà sinh nhật cho Jelly Peach, Doãn, Trì Ngự và Trì Bách Thụ ó. Bằng tiền mình có nha. Tuyệt vời thiệt khi có thể hợp lý chi cho những người mình thương.₍⁠₍⁠⁠◝⁠(⁠゚⁠∀⁠゚⁠⁠)⁠◟⁠⁠⁾⁠⁾
Ách, laptop của mình dở người thật. Nó bị đầy bộ nhớ trong khi chỉ toàn là file hệ điều hành Windows. Mình chẳng thể tải game hay chơi gì được luôn. Cả chiếc điện thoại bị lỗi ngay khi mua về nữa. Cái con người không có duyên với đồ công nghệ gì sất. Btw dạo này mình chăm chỉ ghé Shopee lắm. Vì mình tưới cây hàng ngày rồi hy vọng ngày nào đó vòng quay freeship sẽ đập trúng mình một chiếc điện thoại, tai nghe hoặc ít nhứt thì 1k xu. Lmaoooo
Oshi của mình vừa comeback sau 1 tháng nghỉ ngơi và mình rất vui khi mọi người đã có thời gian dành cho bản thân mình. Mình nhận được rất nhiều gifs trong tháng luôn. Mình muốn khoe quá xá nhưng mà lại không có thời gian để khoe. Aiya, oshi còn ra cover song. Mình thích chúng nên bật nghe suốt. Hẳn là mọi người không fl sẽ không hiểu nhưng khi mình xem MV mình đã rất cảm động bởi vì mối liên kết nhỏ bé này. Mình kèm theo đây nhé, haha. Viết lâu sợ là không load được ảnh nữa.
Trời lạnh lắm rồi, chiến đấu với chiếc chăn bông để có thể ra khỏi nhà làm việc nào. Hy vọng cậu có một tuần ấm áp và tuyệt vời. Hy vọng mọi việc của cậu thuận thuận lợi lợi. Smile Smiling~ Good night and bye bye! Cảm ơn vì cho mình cơ hội post những điều lảm nhảm này. Welcome Welcome ⁽⁠⁽⁠ଘ⁠(⁠⁠ˊ⁠ᵕ⁠ˋ⁠⁠)⁠ଓ⁠⁾⁠⁾
https://youtu.be/53jm_c2FMjwNhokcungdau’s Video 171682992596 53jm_c2FMjwNhokcungdau’s Video 171682992596 53jm_c2FMjw

View more

Nhokcungdau’s Video 171682992596 53jm_c2FMjwNhokcungdau’s Video 171682992596 53jm_c2FMjw

còn đâu đó 1 2 tuần nữa là bọn em thi khảo sát của sở r ạ. Em cảm thấy lo lắng nên đêm nào cũng thức đến 3 4h sáng để học bài và chỉ ngủ đc 2 tiếng, k chỉ mỗi đêm th mà ngày em cũng ph đi học nữa. em muốn hỏi nó có ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ k và mức độ nghiêm trọng ạ.

Có nhen. Bạn nên ngủ sớm và bỏ xa điện thoại ít nhất 1 tiếng trước khi ngủ nè. Học bài cũng cần giờ giấc nữa. Không là sau này các lục phũ ngũ tạng của bạn hư hết đó.
Thức khuya khiến bạn bị rụng tóc, mặt mụn, tiết tố da thay đổi nên mắt trở nên thâm. Chưa kể sinh hoạt không đúng giờ giấc khiến bạn ăn uống không đúng và thay fdổi những thứ khác. Như mình bây giờ thức chạy deadline nên nhiều khi ngồi nhiều sẽ bị đau lưng, vai bị gù xuống. Chưa kể dán mắt vào màn hình khiến mình bị cận và nếu không thường xuyên theo dõi mắt dẫn đến sai độ, điều này rất nguy hiểm khi ra đường. Nhất là khi bạn lái xe mà đèn pha chiếu vào còn trời mưa nữa chứ. (`ε´).
Nên là tóm lại, nhớ giữ sức khỏe. Cuộc thi quan trọng nhưng tính mạng bạn cũng quan trọng. Mình từng xem câu nói này. Thà là mình bỏ cuộc làm lại để bắt đầu trận chiến khác còn hơn là chết bởi chết là hết. Nghe tiêu cực ha nhưng mình chỉ muốn nói nhớ giữ sức khỏe. Phải trải qua rồi mới biết nó kinh khủng tới nhường nào.

View more

còn đâu đó 1 2 tuần nữa là bọn em thi khảo sát của sở r ạ Em cảm thấy lo lắng

Em là kiểu người luôn cảm thấy nặng nề và tiêu cực gấp n lần với mọi chuyện. Tức là cùng 1 vấn đề, ng khác thấy tệ 1 thì e thấy tệ 10. Việc này làm e mệt mỏi cả trong cuộc sống cá nhân lẫn mqh yêu đương. Em nhận thức được nhưng em chưa biết làm sao để thay đổi, nó như cái bản tính từ bé tới giờ

Chào em chào em |(^‿^)╯
Lẽ ra anh đã trả lời ask này từ tuần trước, nhưng trước khi ấn nút gửi, anh cảm giác mình nên tìm hiểu thêm một ít thông tin để giúp em tốt hơn. Cho nên anh đã nhờ sự giúp đỡ của người chuyên về tâm lý học. Tất nhiên, anh không chắc chắn, bạn của anh cũng không chắc chắn, bạn ấy cho anh một số tài liệu về chứng Rối loạn lo âu lan tỏa (gọi tắt là GAD) mà bạn ấy có thể liên tưởng đến. (・∧ ‐ )ゞ
Với triệu chứng phổ biến nhất của chứng bệnh này là lo âu quá mức và lo lắng về một số hoạt động hoặc sự kiện kèm theo ít nhất 3 triệu chứng sau đây: cảm giác bồn chồn hoặc căng thẳng hoặc bực dọc, dễ bị mệt mỏi, khó tập trung, cáu gắt, căng cơ, giấc ngủ bị rối loạn. Và cho dù có thật hay không, em không cần phải lo lắng, vì bạn anh cho biết rất rất nhiều người đang mắc phải chứng bệnh này. ᕦ(ᵔnᵔ)ᕥ
Sau đó, bạn anh có bảo em đã nhận thức được các triệu chứng, cũng có nghĩa em đang trong bước đầu tiên để điều trị rồi. Liệu pháp này anh ghi được gồm các cách sau:
- Viết nhật ký.
- Luyện tập chánh niệm.
- Thách thức niềm tin.
- Thư giãn.
- Bài tập về tư duy, thể chất, giao tiếp.
Xem thì có vẻ không rõ ràng, nhưng cậu ấy bảo cốt lõi nằm ở việc em nhận thức được sự tiêu cực, không đúng đắn trong hành vi, xác định cách thức, hướng xử lý trong sự việc đấy và rèn luyện theo hướng xử lý đấy. Ví dụ một ai đó làm một điều khiến em không thoải mái, em ngay lập tức phải làm dịu bản thân bằng cách tập trung hít thở sâu, tập trung suy nghĩ việc này rất bình thường, mình cần phải vui vẻ, đừng quá lo lắng, di chuyển sự chú ý sang môi trường xung quanh hoặc công việc em đang dang dở. Viết nhật ký (ví dụ viết ask này) để em ghi nhớ được hướng xử lý cho từng sự kiện trong ngày. Đôi lúc em cũng có thể làm bài tập, ví dụ em tự cho em 1 đề bài trong tình huống này, em sẽ xử lý như thế nào, từ việc bình tĩnh, hít thở đến việc tập trung, tin tưởng bản thân ra sao. (=^・ェ・^=))ノ彡☆
Anh biết, đây sẽ là một quá trình kéo dài, từ vài tuần đến vài chục tuần, có khi hơn thế nữa. Và nếu tình trạng của em có tệ hơn, em nên hẹn gặp một bác sĩ tâm lý thật sự em ạ, họ là người chỉ đường tốt hơn anh nhiều, cũng là một nguồn động lực nếu em không thể tự mình điều trị. …ρ(..、) ヾ(^ー^;)
Và, anh nghĩ người em yêu cũng là một nguồn động lực to lớn đấy, nhờ cậu ấy giúp đỡ em xem sao ^^
Mai là tháng cuối cùng của năm 2022 rồi, anh rất mong em có thể đánh dấu sự thay đổi tốt hơn của bản thân em. Anh mong một thời điểm nào đó trong tương lai em nhìn lại sẽ không phải tiêu cực, không phải nặng nề, thay vào đó là an nhiên lạc quan.
Chúc em một tháng 12 nhẹ nhàng hơn (o・・o)/

View more

Em là kiểu người luôn cảm thấy nặng nề và tiêu cực gấp n lần với mọi chuyện Tức

1 ngày tồi tệ nhưng ít ra cũng đã được khóc

Mình đã từng đọc được một bài viết trên facebook, mà thỉnh thoảng mình vẫn sẽ đọc lại…:
“Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Quên đi sự mệt mỏi khó nhọc của một ngày. Lên giường nằm, nhắm mắt lại và cảm nhận sự yên tĩnh của giây phút này.
Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Hôm nay dù phát sinh bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu hiểu lầm cũng đều đã xảy ra, đều là quá khứ. Chỉ cần tiếp nhận thôi, đừng dằn vặt thêm nữa.
Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Ai cũng có con đường cần phải đi, công việc cần phải làm và những người cần phải gặp. Có hội họp ắt sẽ có phân ly, không buổi tiệc nào mà không tàn, nên học cách tiếp nhận sự vô thường, đừng níu kéo người khác và cũng nên tha thứ cho chính mình.
Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Đừng mãi nhớ những lỗi lầm, thất tín của kẻ khác. Cũng đừng làm thùng rác tâm trạng cho bất kỳ ai. Đừng bao giờ dùng năng lượng tiêu cực làm xuất phát điểm và giữ sự cố chấp quá lâu trong lòng.
Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Có thể bạn sẽ hồi tưởng rất nhiều chuyện ngày xưa - dù tốt hay xấu. Khi nhận ra thì nên bỏ đi, dọn lòng thanh thản thì mới có những khởi đầu mới mẻ.
Trước khi ngủ, hãy bỏ qua tất cả. Ngày mai khi mặt trời lên, ánh sáng sẽ chiếu khắp căn phòng và linh hồn của bạn. Mong bạn tỉnh dậy, mở mắt đón nhận một ngày mới với nụ cười và những điều tươi trẻ.”

View more

Không phải ai cũng có đủ dũng cảm để bước ra khởi nghiệp. Sau khi đi làm 5 chỗ trong vòng 4 năm thì tôi đã quyết định khởi nghiệp. Và nó thật khó đối với tôi khi phải làm mọi thứ một mình. Ngày ngủ 5h, tụt liền 6kg. Nhưng thất vọng hơn là những người tôi tin tưởng nhất lại không ủng hộ tôi. Haha!

Hi bạn, tự nhiên cảm thấy đồng cảm ghê. Mình chưa từng khởi nghiệp, nhưng đã từng một mình đi những bước đầu tiên cho một dự án dài hơi, thật sự tính chất giống như start-up vậy đó. Ưu điểm rõ nhất là mình không bị ai tác động, có thể tự do sáng tạo, rồi tự đánh giá tự cải thiện, đồng nghĩa với việc làm hết tất cả, từ lên ý tưởng sản phẩm, tìm nguyên vật liệu, tự làm, tự chụp, tự viết content bla bla. Nhiều lúc mông lung lắm chứ, cơ mà mình tin vào điều mình đang làm ấy, nên giai đoạn khó khăn ấy cũng qua, về sau có nhiều người giúp sức hơn.
Sẽ không ai biết mình đã cố gắng thế nào ngoài bản thân mình, mong cho bạn sẽ đạt được điều mong muốn. Cố lên 💪🏽
Không phải ai cũng có đủ dũng cảm để bước ra khởi nghiệp Sau khi đi làm 5 chỗ

Khi say bạn sẽ nhớ ai nhất?

Mình vừa ghé streaming của Cáo 🦊 trước khi ngủ và chợt nhớ ra lâu rồi mình không vào ask. Mình thấy ask ẩn danh này, vưa lúc avt ngẫu nhiên là con cáo cũng vưa lúc hôm qua mình đi uống về nên mình nghĩ mình nên rep kể luôn chuyện này.
Mọi người đều bắt mình uống nhưng mình nói dối không chớp mắt, đánh trống lảng và mím môi một xíu nên mình đã không say. Ngoài việc áo dính mùi rượu do vương vãi vài giọt lúc mọi người cầm chén đến chúc thì mình hoàn toàn chỉ vương mùi lẩu. Hehe mình đã không say từ rất lâu rồi, nên lần mình say chính là rất lâu rất lâu về trước cũng chỉ có duy nhất lần ấy. Lúc ấy mẹ và đại tỷ mình kể, mình lảm nhảm về công thức toán học, nói lung tung về nhận thức của mình đối với hôn nhân. 👀✨ Mình cá là khi say mình thường luyên thuyên điều mình sợ. Kể từ khi nghe chị mình ha há nói lại nó, mình chưa bao giờ say lần nào nữa. Ừm, cậu biết đó, mình cũng chưa thương nhớ ai nên nếu tương lai mình mà say, mình cá là mình sẽ lảm nhảm về việc kiếm tiền khó khăn như nào và mục tiêu sống tốt của mình~
Gửi đàng ấy video nho nhỏ của anh nhà mình hát. Ngủ ngon.
Đầu tuần vui vẻ nha!
https://youtu.be/MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XM

View more

Nhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XMNhokcungdau’s Video 171342659796 MZ44RPtI7XM

Ngày hôm nay của bạn thế nào?

thythyy2’s Profile PhotoTia
19/09/2022
Ngày đầu tiên mình đi, mình đang khoác lên mình một bộ áo mới....mình không chắc nó đẹp hay không, phù hợp với mình hay không... nên mình cứ thử trước như này....
Mình đã học được vài thứ hay ho vưa đủ để mình có thể ghi vào nhật ký
Mình gặp những con người mới, lo lắng đủ điều những việc mình cần làm, nghĩ suy về việc xây dựng các mối quan hệ đúng cách và hơi ngạc nhiên vì xung quanh thiệt nhiều những con người mang ô
Mình mệt rũ và buồn ngủ kinh khủng
Nhưng mình đã đi đúng giờ và về nhà an toàn.
Ăn xíu bát cơm nhỏ, tự pha một cốc sữa nóng và viết vài thứ, nghe anh mình kể chuyện.... à há, ghi chú một ít về ngày hôm nay và chính thức thay avtar ở các mạng xã hội nữa.
Mình không biết mình liệu có ổn không cho tới cuối năm nhưng mình hy vọng mình sẽ không bị xì trét hay suy nghĩ quá nhiều.... đại loại vậy ha.....
Mong là bản thân mình vẫn luôn an ổn, như cái cách mình đang lạc quan bây giờ-
Ngủ ngon HL, mai sẽ là một ngày đẹp trời, đẹp cho những ký ức ngày sau nghĩ về của em.
____
藍才 - Aisai : Eve
Vứt bỏ sức mạnh non nớt nhuộm chàm thế gian làm ta rung động....
(⁠*⁠´⁠ω⁠`⁠*⁠)
https://youtu.be/lw51UR6Qoy8Nhokcungdau’s Video 171155613652 lw51UR6Qoy8Nhokcungdau’s Video 171155613652 lw51UR6Qoy8

View more

Nhokcungdau’s Video 171155613652 lw51UR6Qoy8Nhokcungdau’s Video 171155613652 lw51UR6Qoy8

Em 20 tuổi. Em đang chênh vênh lắm ạ. Em cảm thấy bản thân chẳng giỏi cái gì, cũng chẳng có đam mê gì. Ngoài việc học hành thì em cũng chẳng đi làm gì cả. Em đã cố chăm chỉ học nhưng kết quả học tập cũng bthg chẳng phải quá giỏi.E còn là ng hướng nội ít giao tiếp ít bạn bè.e lm gì cx k thành công =(

Không, em đã thành công là một người hướng nội rồi còn gì, thành công là một con người bình thường, không phải để bất kì ai lo lắng cho em, buồn bực vì em, tổn thương vì em, đúng chứ? ฅ^•ﻌ•^ฅ
Với anh, một tên hướng nội cố gắng hòa nhập cộng đồng, anh cũng không quên những điều sau đây:
- Anh e dè khi tiếp xúc con người, nhưng anh không sợ họ. Chỉ cần một vài người bạn là quá đủ để anh bày tỏ, chia sẻ, đáp ứng nhu cầu giao tiếp và xã hội của anh. Tuy nhiên, anh gặp ít nhiều khó khăn trong việc tìm một người bạn có thể nghe và hiểu anh. (′ꈍωꈍ‵)
- Cho đến hiện tại, anh chưa biết cách thể hiện cảm xúc của anh và đôi khi anh cố gắng làm việc đó lại khiến mọi thứ mâu thuẫn hơn. Đã từng anh xem nhẹ điều này nhưng cuộc sống không đơn giản như anh nghĩ (hay do con người quá phức tạp). Càng lúc, anh càng buộc anh phải suy nghĩ trước khi nói bất kì lời nào, cả ý trong đó và từ ngữ anh sử dụng.
- Em nói đúng, anh cũng thích ở nhà hơn. Ở nhà khiến anh an tâm. ඞ
- Em cũng nói đúng, thành tích của anh cũng rất bình thường. Anh chỉ nằm trong nhóm khá giỏi từ mẫu giáo đến cấp 3, đến đại học cũng không rớt môn nhưng cũng không giỏi. Tuy nhiên, anh cảm thấy rất tốt, vì anh chưa từng gian lận, chưa từng hoài nghi thực lực của bản thân anh.
Ông bà ta có câu Nhàn cư vi bất thiện. Ở tuổi 20, có lẽ việc có quá nhiều thời gian rảnh rỗi để em suy nghĩ những điều trên đây. Nhưng đến khi em 25 tuổi, có công việc ổn định, thì hẳn em sẽ phải nghĩ làm sao để chạy deadline, ngày mai ăn gì... ( ͡° ͜ʖ ͡°)
Cho nên, cứ từ từ mà đi thôi em ạ. Học không tốt thì xem lại các yếu tố trong đó như cách em học, sự ghi nhớ, áp dụng bài học, khả năn giải thích, phân tích, bình luận, cách liên hệ, hệ thống bài học của em, cả cách em làm và thể hiện bài thi cũng quan trọng không kém. Không có đam mê thì cứ thử mọi thứ, nghĩ chắc mình không thích nên không làm thì mãi chẳng biết được mình có thật sự thích không. Không có đi làm thì nên đi làm, việc có liên quan ngành học càng tốt, không thì làm gì cũng ổn, phục vụ, phụ bếp, văn thư... đều sẽ cho em ít nhiều kinh nghiệm và kỹ năng khác nhau.
Hôm nay anh mới có thời gian trở lại viết những dòng này cho em, mong em đừng giận anh nhiều nha .__.
Chúc em tuần mới thật ổn, thật may mắn.
P.s: Mạnh mẽ lên em ạ, em buộc phải như thế ^^
https://youtu.be/NtWCW6lQqFsYunero_II’s Video 173498379629 NtWCW6lQqFsYunero_II’s Video 173498379629 NtWCW6lQqFs

View more

Yunero_II’s Video 173498379629 NtWCW6lQqFsYunero_II’s Video 173498379629 NtWCW6lQqFs

Về JJK, mèn ơi, dạo này manga bị gì vậy nhỉ, nhân vật die quá trời á và mình khá sầu khi đọc luôn dù nội dung cuốn thật sự. OTP rất tuyệt vời, mình xem đi xem lại video trailer và các vid làm bởi fan. Mỗi lần xuất hiện và hỗ động đều đâm trúng tim mình :3 mình đang đợi đến 21/9 sẽ có bản HD xem lại.

Ui dào, mình dạo này cứ rảnh rỗi nên đang đi kiếm việc đây.
Bữa giờ bên MHA cứ spoil Bakugo die ý nên mình đang đau lòng lắm đây. Hmu hmu. Mình hy vọng em pé không die dễ thế.
Bữa mình mới đi phỏng vấn, chị HR bảo có thể mình không phải người nổi bật cho job đó nên là chị ấy giới thiệu mình một job khác =))))))). Ulatr. Quá có tâm. Chỉ là mình ham dui quá nên không biết có nhận được job không nữa. Do các anh chị biên tập duyệt bài chứ hong phải chị ấy.
Hãy mong là mình có thể kiếm được việc để còn có xiền huhu.
Mình cũng chuẩn bị cho năm học mới. Hy vọng là ổn. Mình đang mong sẽ học 1 thầy mình khá là thích. Mà mãi không biết có được thầy dạy trúng lớp mình không nữa.
Dạo nì mình hay đu manga với phim lắm hê hê. Toàn ngủ tới 3 4h chiều :(. Hy vọng chấn chỉnh lại đc
Về JJK mèn ơi dạo này manga bị gì vậy nhỉ nhân vật die quá trời á và mình khá

Tớ là một con người tồi tệ.

ngmngoc9269408’s Profile PhotoBụi bay vào mắt.
Em biết.
Và em luôn cảm thấy may mắn chứ, vì được người khác quan tâm. Lạ cái, hầu hết họ đều là những người mà em không bao giờ nghĩ tới, kiểu, không thân thiết đến mức như vậy. Chà, thế mới nói em tốt số. Em chẳng thể chia sẻ cho họ bản thân đang tệ như thế nào, muốn kết thúc ra sao, em bướng vãi ò, không muốn nói, vậy mà theo một cách nào đó, họ luôn có thể cảm nhận được, họ gửi cho em thật nhiều sự đáng yêu, chắc rồi, chúng xoa dịu em phần nào.
Em không biết nữa, họ đang trân trọng em à?
Tệ thật, đến giờ em vẫn nghĩ đó chỉ là xã giao thôi. Nhưng thế thì sao, em vui lắm. Đến cả những người em yêu thương nhất, những người em vô cùng mến cũng chưa heal em đến thế, kiểu, nếu em act như thường, thề, chẳng ai biết em đang thế nào cả.
Sự quan tâm đó ập tới bất ngờ.
Không một ai.
Thế mà họ nhận ra.
Thời điểm em tuyệt vọng nhất, may mắn làm sao, em đã gặp được những con người thật tuyệt vời.
Em trải qua một tuần lên cơn khi xa nhà, đau đến bật khóc, cả chỉ muốn nó dừng lại. Ban ngày còn đỡ, tối đến thì khó thở thôi rồi =))))). Ước gì nhỉ, ước gì cơn đau này kết thúc, ước lắm, ước em chưa từng có trên đời để mà phải vật vã đến thế này. Em không thể tập trung, bài kiểm tra đến cũng không nghĩ nổi, em mệt, mệt lắm, chỉ muốn ngủ quách cho xong.
Vậy mà chẳng hiểu sao, có lần bật dậy giữa tối ngồi hu hu vì đau thì tiếng tin nhắn reng reng chứ lại. Kiểu bị bất ngờ, một anh trong đoàn đi chơi hôm nọ chả hiểu sao tìm thấy nick em, anh bảo tại ngáp nhiều quá nên ấn tượng, mắ chứ ngáp quên che miệng, quê bà cố. Thì, sau đó cùng nói chuyện à, cũng vui. Ít nhất trong lúc em đau như vậy, vẫn có người bỏ thời gian ra để em đỡ hơn, cũng vô tình thôi, nhưng anh tuyệt đó. Heal +1 hehe. Thật sự cảm ơn lắm, cảm ơn anh Huy nhé, có lẽ anh không biết em đã struggle thế nào, tại em có nói đâu =)))))) chỉ là đàn anh tếu thiệt, cũng rảnh ha ba. Rất vui vì đã gặp anh, rất vui vì anh đã kiếm chuyện để nói, respect. Bữa nào set cái kèo hứa bao một chầu trà sữa.
Thêm cái, một bạn nhỏ khóa dưới, sao nhờ, bạn considerate kinh khủng. Qua phòng thấy em nằm một đống đó, thế là nhẹ nhàng đóng cửa tắt đèn cho em nghỉ. Lúc em gượng dậy còn mệt, bạn lại xoa trán, lo lắng kiểu:
"Chị có sao không? Uầy chị nóng thế chắc sốt quá, chị có bị sốt xuất huyết không đấy? Chị đi lấy thuốc đi."
Thề, bạn dặn dò đủ kiểu, y chang một bà cụ non. Em bảo bạn là thuốc trên đây uống không hợp, yên tâm chị không sốt, chỉ là lên cơn thôi à, chị ổn.
Hehe.
Nói dối đó.
Chị vốn chưa bao giờ ổn cả.
Bạn nhỏ im, nhưng có đồ ăn gì là đem qua cho em =)))) rong nho cũng đem qua, còn bonus thêm cho bát nước chấm, ngon lắm. Đợt em tự mua nó dở cực, chả hiểu sao là bạn cho thì lại thấy vừa miệng, lạ lùng.
"Chời ơi ráng giữ sức khỏe nha bà dà, về nhà nhớ khám rồi lấy thuốc ha". Hehe, chị lấy thuốc rồi nè, cảm ơn bé. Cảm ơn Phương Linh, cảm ơn cô bé k22 nhiều nha.
Cảm ơn nha, dù mình vẫn xa lạ quá.
Chắc em sẽ viết tiếp.

View more

Tớ là một con người tồi tệ

Topic: Giai đoạn đau khổ nhất của bạn

https://youtube.com/shorts/pJAd3jJEmVU?feature=share
chỉ nhớ là năm lớp 7, chắc là cách đây 14-15 năm gì đó..
..
năm mới rất vui, lần đầu tiên và cũng là duy nhất mình đón giao thừa ở ngoài với chúng bạn nối khố, thực ra là trốn nhà, đi qua 24:00.. đối với một gia đình người Bắc thì đây là một việc nghiêm trọng..
năm đó sảy ra biết bao nhiêu chuyện..
..
hồi ý mềnh đi học mờ cứ buồn buồn do cr kái bạn tình đầu mà bị chúng bạn trêu, rồi bạn kia cũng ngại từ đó đâm ra ghét mình luông.. lần đầu thất tình..
..sở cầu bất đắc khổ..
cũng năm đó bố mẹ li dỵ do có tình bên ngoài, của cải trong nhà chia 2..
..mẹ mình cho người thân mượn tiền mấy trăm triệu, vì quá thân và cũng làm ăn chung thường xuyên nên không ghi giấy, bác đó bị đột tử thế là mất trắng.. mẹ khóc cả tháng trời, mất ngủ, mắt thâm quầng..
ám ảnh nhất là tai nạn khi bố mình bị nổ thuốc súng mất nửa bàn tay trái ngay trong phòng khách, máu thịt văng 720 độ, lên cả trần nhà.. cảnh bố quỳ chân lấy tay phải nắm lấy cục bầy nhầy tay trái bóp chặt mà máu vẫn cứ xịt tung tóe khắp nhà mình nhớ như in.. chết ngất luôn.. người ta thường không hiểu đúng trạng thái khóc thét là ntn cho đến khi gặp những việc như thế..
..
..năm đó quẫn quá, cũng đánh nhau liên miên rồi mình bỏ học.. thường xuyên có những đêm leo khỏi nhà trèo ra đường đi lang thang..
..nghe qua thì cũng bình thường cho đến khi mình kể đó là leo từ tầng 3 và phải qua 4 căn nhà kế bên mới trèo xuống tới mặt đất.. một chú mèo con, à không một đứa nhóc mặc đồ học sinh đi lang thang khắp các nẻo phố Nha Trang vào 1h sáng..
đi ngang qua nhà bạn cr thấy bên trong vẫn nhấp nháy ánh đèn.. nhớ có lần một chú đang chạy xe dừng lại hỏi mình con nhà ai đi đâu giờ này.. mình sợ quá lủi đi mất.. hjhjhjh lại có những lần mình đổi hướng đi ra đường biển để ngắm nhìn thành phố..
..ấy là khoảng thời gian đầu tiên mình tự biết suy ngẫm về cuộc đời và quan sát cách mọi thứ vận động, trôi qua..
..chẳng biết những đêm khi đó là trời tối quá hay do cảm nhận còn non nớt mà mình chẳng nhớ tên con đường, cũng chẳng rõ lắm về sự lung linh của một Nha Trang trong màn đêm mà khi lớn lên mình đã yêu.. hừm.. nhưng mà biết đường về nhà, khoảng 4h sáng khi bắt đầu có đông người trên phố là chú mèo tự động mò về.. ơ mà cả đời mình làm gì có đeo đồng hồ nhỉ nên điều đó không chắc lắm.. hjhjhj
..
cũng chỉ có nhiêu đó thui.. hjhj
..năm tiếp theo đó mình đi học trở lại và một con người mới đã tái sinh, vẫn mang những đặc điểm cũ nhưng từ đó đến giờ không có lần nào mình xem là đau khổ..
..

View more

Topic Giai đoạn đau khổ nhất của bạn

Cuoc doi nay la mau hong me noi luc con ra doi

Mình ghét thế giới này.
Mà, không. Là mình bị thế giới này ghét bỏ.
-
Mình sợ đau. Nói ra thì mình chưa bao giờ dám từ bỏ cả, nhưng những lúc mình suy nghĩ đến việc ra đi chẳng hạn, hầu như toàn là khi mình bị đau, ví như bây giờ, mình gần như không thở được, họng mình đau lắm và bản thân mình thì chỉ muốn chết đi cho xong.
Trâm bảo mình đi mua thuốc, nhưng giờ là 23:37, mình không ra ngoài ký túc xá được nữa. Và mình mệt quá.
Mình. Không. Chịu. Nổi.
Rõ ràng chiều giờ mình vẫn ổn, chẳng hiểu sao mọi chuyện cứ tồi tệ một cách bất ngờ thế này. Mình qua 402 lấy nước nóng, mấy em khóa sau hỏi mình có sao không, mình mệt, mệt lắm. Mình buồn ngủ, nhưng mình không ngủ được, cứ nằm xuống là lại khó thở thì phải làm sao ạ? Tại sao cứ như vậy, tại sao cứ phải bắt mình như thế? Không thể cho mình một dấu hiệu để chuẩn bị à?
Mình muốn chết vãi l. Mình khó chịu quá. Giống y như lúc mình bị đau răng mà lan tới tai chẳng hạn, hoặc như những lần lên cơn trước đó. Mình đau. Mình phải làm sao?
Mẹ không cho mình uống kháng sinh =))) mình không biết nữa, chắc tại dạo này uống nhiều quá, mẹ la mình, bảo mình uống thuốc như cơm bữa ấy. Nhưng mình khó chịu quá, giờ mình chỉ ước có thuốc để uống thôi. Mình đau quá, mình khó thở, và mình ghét cảm giác khò khò khè khè đến bất ngờ thế này.
Phải làm sao đây.
Mình không dám uống siro do nó ngọt, sợ sẽ tạo đàm. Lúc đó chắc mình thăng mẹ luôn vì khó chịu.
Ừ, là mình yếu đuối đấy. Mình là đứa thảm hại như vậy đấy. Mình chịu đựng không nổi những lần thế này. Mình biết có những người tệ hơn cả thế nữa, nhưng mình mệt quá. Mình muốn uống thuốc trời ạ. Làm ơn đi.
Mình đau họng, mình khó thở.
Tai sao.
Minh van luon nhu the.

View more

Cuoc doi nay la mau hong me noi luc con ra doi

Dì ơi trường con có chương trình học bằng kép, con định đăng kí học thêm 1 ngành ngoại ngữ nhưng phân vân có nên học hay là tự đi học tiếng bên ngoài, liệu tự học tiếng bên ngoài + tự học biên phiên dịch ngoài sẽ giúp mình có cơ hội việc làm như học ở đại học không ạ?

Mình nghĩ quan trọng là cái bằng mà cậu đạt được khi học ngôn ngữ đó (như IELTS, HSK,...), còn cơ hội làm việc thì mình nghĩ nó nằm ở thực lực, cậu chứng minh được giá trị cậu lớn thì cơ hội nhiều.

Có ai ở đây học ngành ngôn ngữ anh k? Có thể chia sẻ với mình một chút chứ?

Mình k học, nhưng chị mình học, nhìn chung thì bây giờ tiếng Anh là một yêu cầu của các ngành nghề, trừ phi cậu quá xuất sắc để mà trở thành người dịch cabin thì còn không có thể rẽ hướng làm giáo viên. Hoặc cậu ra làm trái ngành, tuy nhiên trái ngành nhưng sự lựa chọn bị gò bó không khác gì cậu khi k có bằng đh ấy. Nên là mình nghĩ nên học một ngành khác, còn những ngôn ngữ thì hãy học thêm ở bên ngoài.

em sẽ chăm đọc sách, sẽ học làm bánh ngọt, sẽ ngủ sớm trước mười một giờ, ...em sẽ tập làm một cô gái tốt, anh có có thể thử thích em một chút được không?

Anita Hailey:
"Một tấm chân tình, ba nghìn nỗi nhớ
Một vạn cái cớ, bốn vạn thờ ơ
Yêu một nàng thơ, yêu quên cả thở
Nàng cũng yêu mình. Chợt tỉnh, là mơ."
It hurts so much. I know.
Tặng cậu cả mấyy bông hoa, mong là, cậu sẽ thật dũng cảm.
em sẽ chăm đọc sách sẽ học làm bánh ngọt sẽ ngủ sớm trước mười một giờ em sẽ tập

Không ngại chia sẻ một đoạn văn, một bài thơ mà cậu yêu thích chứ?

“Người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi ngủ dậy. Và khi ngoài trời nắng ráo mà không biết phải đi đâu, về đâu.”
Liked by: Quint Sun Huy Trịnh

Mình bị overthinking, thật đó, mình không biết phải làm sao để ngừng suy nghĩ rồi lo lắng đến thế. Làm sao để mình giảm bớt dòng suy nghĩ đó lại? Ít nhất có thể giúp mình đỡ lo lắng quá mức

Uầy cậu ơi mình cũng thế này.
Thật buồn cười là mới hai năm trước thôi, mình đã nói với một bạn là chỉ cần cho mình ngủ một giấc, sáng mai dậy mình sẽ chẳng lo nghĩ gì nữa. Không biết sao, mình nghĩ lúc đó mình nói dối quá, hoặc đơn giản không chịu thừa nhận thôi.
Sự thật là, mình vẫn luôn như thế. Mình hay nghĩ nhiều, dần dà thành thói quen mất, không sửa nổi. Nhưng thật ra vẫn có cách để giảm những dòng suy nghĩ đấy. À thì không phải khi nào cũng có tác dụng đâu, nhưng mà:
Mình nghĩ cậu nên tìm một người để tâm sự nè. Có đợt mình rất hay share mấy cái vẩn vơ với bạn bồ, mình kể nhiều vãi òo, và sau đó thấy đỡ bứt rứt hơn hẳn.
Thêm cái, kiểu cũng tự nói chuyện một mình đồ đó. =))))) Bệnh ghê. Được cái nó khá work với mình. Sao ta, bực hay gì mình sẽ tự xả ra hết, mình nói những cái mình nghĩ, chửi đồ này nọ (khi ở mụt mình thui nhe bà), "trời đất ơi nghĩ sao mà...", "giờ phải làm sao đây bla bla", "tại sao có thể làm vậy", "đcm cuê vcl" đại loại thế. Rồi mình sẽ ok thôi.
À, cái nữa, hãy tìm thật nhiều việc để làm nha. Thật sự, không có gì làm khiến mình mất ngủ rồi suy nghĩ quài luôn ấy, bonus thêm quá nhiều thời gian rảnh gần như làm mình điên vcl trong mớ tiêu cực. Mình khóc, đến độ phải bảo mẹ cho đi học thêm, xong lên ktx ở, giờ mới ổn. Thế nên đừng để bản thân rảnh rỗi quá, nhớ nha nhớ nha nhớ đóooo. ToT
Thôi, vậy chào cậuuu >w<. Chúc đằng ấy buổi chiều vui vẻ. Chài đấc ơi chỗ mình đang mưa quá 🐡 mệc quãiiii.
-
Có một câu nói thế này nè:
"bầu trời kia rộng lớn như thế, nhất định sẽ ôm được hết nỗi buồn trong lòng của cậu."
Mong cho bầu trời ôm cậu trong lòng, mong là sẽ có ai đó khiến cậu đỡ buồn phiền.
✨️🍪

View more

Mình bị overthinking thật đó mình không biết phải làm sao để ngừng suy nghĩ rồi

em là 1 KOL chuyên về mảng phụ nữ 29-39, làm sao để trở nên sáng tạo một cách năng suất hơn? e muốn tham khảo cách chị làm nội dung và ý tưởng, em đang vô định lắm. Người ta nhìn tưởng KOL nhàn nhưng có khi muốn khóc thật sự ngồi hoài chả làm được :(

c khum phải là KOL, 1 ngày nọ công ty màu xanh dương ập vào mail c và gọi c là KOL. xong chị làm KOL ngang.
c thích đc gọi là micro KOC hơn
- c hay trốn lời mời từ các nhãn hàng vì sợ deadline ngoài giờ hành chánh.
- công việc làm nội dung là tay trái nên cũng khum có nhiều kinh nghiệm chạy cho năng suất.

như e thấy, nội dung của c nhìn rất vô bổ không keo không trinh, nhưng nếu khuyên cho việc lên chủ đề nội dung thì nếu thấy mệt thì em báo brand em đi ngủ, đá bóng với đá cầu nhảy dây bắn bi trốn tìm, dopamine với serotonin tăng, em sẽ thấy ổn hơn
báo xongì em ngủ tràn deadline cho chị, quan trọng e lên tinh thần, em có thể trả bài chất lượng vì dù gì cũng trễ r nên ưu tiên chất lượng
còn hơn trong cơn hoảng loạn ném bịch nước mắm 50% cho brand, em không vui, brand cũng không hợp tác lại.
dù trễ nhưng work của em sẽ mắm nhĩ keo sốt trinh mặn.
cốt lõi là e phải có tình cảm xong em mới ăn nằm với brand đc. ko chơi qua đường.

View more

Chị ui, cái câu mà hỏi ngày làm việc phổ thông là em muốn nghe chị kể khi có lịch bay chị sẽ làm gì trc và trong rồi sau đó í ạ😆

Có lịch bay thì xem lịch đẹp hay ko đẹp để đi rao đổi lịch :)) nhưng thường chị khác rank với các bạn nên khả năng swap được rất thấp thành ra lười luôn (luật chỉ được đổi lịch cùng rank)
Trước chuyến bay rời SG thì chuẩn bị đồ ăn (ko vi phạm luật hải quan của điểm đến), hôm nào bay ngắn hay có người nhà/bạn thì ko cần. Trước chuyến bay rời Đài thì phải chbi kĩ hơn vì phải join giờ briefing. Ăn ngủ đủ để tinh thần tươi tỉnh táo :))
Lên mbay thì sml các cv cần chbi cho chuyến bay, ai in charge vị trí gì thì lo làm cho xong trước khi khách lên. Nhấn mạnh giai đoạn này là sml :)) Tới nỗi đau bụng nhức đầu gì thì bước lên mbay 1 cái là ko còn nhớ gì ráo, chỉ cắm đầu vào làm thui :((
Khách lên thì lại tiếp tục sml (may mắn nếu khách ít thì đỡ hơn nhiều).
Cất cánh thì bắt tay vào service tầm 1.5 - 2hrs là xong. Sau đó TV trưởng chia ca đi ngủ (2 - 5hrs tùy độ dài chuyến bay), thường mấy đứa chuyên làm bếp như chị thì chỉ có 1 lựa chọn là ngủ đầu tiên tức là mới hì hục service xong là phải ăn nhanh rồi chbi đi ngủ :)) nên ít khi nào ngủ được trừ phi rất mệt hoặc trc chuyến bay ko ngủ được. Dậy thì nhận bàn giao từ ca trước và làm 1001 thứ chbi cho lần service thứ 2 (có 1 số cv ca trước đã chbi)
Mn ngủ dậy trước giờ service 30' check grooming rồi service rồi dọn dẹp, hand over cho crews của chuyến sau rồi 1001 thứ khác. Thường tới lúc này là phê rồi nên ko có ăn gì mà chỉ uống nước gì đó hoặc ăn nhẹ. Ah này là chị đang kể 1 chuyến dài cỡ 12 - 16hrs đó nhe
Hạ cánh check 1001 thứ trước khi rời mbay, qua hải quan, lấy vali check in, đi bộ 8000 bước trên con high heels ra bus đưa về ks nhận phòng ultr kể lại mà sao chị nhớ cảm giác mệt mệt đó làm chị sợ ghê haha.
Tẩy trang tắm rửa ăn uống xong đi ngủ thì qua đến hôm sau mới giống con người một chút để đi siêu thị đi chơi gì đó :))
Và ngta chỉ nhìn thấy hình ảnh của TVHK ở giai đoạn này là chính nên nghĩ "sướng lắm" đây nè :))
Chị xin hếtttttt.

View more

Liked by: Tee Thảo cà phê ☕

Hôm nay bạn có vui không?

Hôm nay, ngày đầu tiên của kỳ dâu, những cơn đau bụng và đau lưng làm mình khó chịu, cả ngày chẳng làm được việc gì ra hồn. Giờ vẫn chưa ngủ được cũng vì nó, chắc ngày mai sẽ còn tệ hơn, bật podcast nghe một tí cho êm vậy. Ước gì mưa.
Liked by: Sun Phạm Thanh Phú h

Chúc các anh chị em 2004 thi thật tốttttttt

Yunero_II’s Profile PhotoPhạm Thanh Phú
Hiện tại *10h30*, các anh chị em nên lên giường không ngủ cũng nhắm mắt an thần nha.
Sáng dậy sớm 1 tí, chuẩn bị đầy đủ các giấy tờ, ăn sáng nhẹ, tránh các món khó tiêu hoặc có nhiều sữa, nhiều đường nha :3
Cố lênnnnn
Chúc các anh chị em 2004 thi thật tốttttttt

Anh à, em thấy bản thân của hiện tại thật sự đang dần đánh mất đi chính mình, em không biết mình là ai, mình muốn gì, phải trở nên như thế nào. Lúc nào em cũng lo sợ về tương lai, dạo này em mất ngủ khá nhiều vì những suy nghĩ vớ vẩn về chính mình, thật sự em mệt mỏi quá

Sống trên đời chúng ta đều rất khó trả lời được câu hỏi ta là ai. Anh nghĩ em đang trải qua khủng hoảng bản sắc cá nhân , giả sử nếu 1 ai đó định hình bản thân qua công việc anh ta đang làm, đến 1 ngày anh ta không làm việc đó nữa hoặc bị đuổi việc, anh ta sẽ rơi vào khủng hoảng vì những gì anh ta định hình rằng" anh ta là anh ta" sẽ biến mất. Chúng ta nên định hình chúng ta bằng kỹ năng và trải nghiệm của chính chúng ta có được, suy cho cùng thì chúng không bao giờ mất đi được, và hạnh phúc trong đời là hành trình , không phải đích đến. Chúng ta có thể muốn là rất nhiều thứ, có thể là 1 công việc mơ ước nào đó, nhưng nếu không có kỹ năng cũng như đủ trải nghiệm cần có thì cũng không đi đến đâu. Và trên hết, những hỉ nộ ái ố ta có, thứ ta rút được từ nó thì chỉ ta có được và không ai có thay ta được. Và vì thế, em chưa bao giờ đánh mất đi chính em cả, nó chỉ nằm ngay trong em, chỉ là em đang cố đi tìm kiếm thứ mà vốn dĩ ngay bên trong em thôi.

View more

Tháng 5 vui vẻ Vo Vo :3

Nhokcungdau’s Profile PhotoTái Thụy Nhất Hạ
Sắp qua tháng 7 luôn rồi. Xin luic Hy nhiềuuuu.
Dạo này mình không ngủ sớm được do quen giấc và đôi khi nó khiến mình mệt. Cũng hơi bù xù và bận rộn, tính cả thời gian cho bản thân nên không update nhiều.
Dao này mình hay đi ra ngoài cà phê làm bài và nhiều thứ khác. Dù sao thì kiểu gì thì mình cũng quên chìa khóa xe tới lui cả (;ŏ﹏ŏ)
Gần đây hay rơi vào trạng thái mệt do cảm này, do suy nghĩ nhiều cũng có. Hay rước bực vì mấy thầy cô kì hè này lắm. Vo mới phát hiện nếu như hết kì này là Vo được 100 tín chỉ trong vòng 2 năm rồi đó ヘ( ̄ω ̄ヘ). Hê hê
Vo cũng bị mất áo khoác lớp mà mình mặc hơn cả mấy năm trời. Vẫn chưa tìm lại và mong là tìm lại. Muốn khóc thật chứ. Haiz
Chúc Hy nhiều sức khỏe và nhớ update cho Vo nhaaa
Tháng 5 vui vẻ Vo Vo 3

Chào Vo. Anh thấy dạo này em vẫn còn onl ask, và em có khá nhiều năng lượng tích cực nhỉ. Cuộc sống em dạo này sao rồi? Chia sẻ cho anh một chút tích cực với

MacDien06’s Profile PhotoMạc Diện - Hàn Dật
Chào anh, lâu rồi em cũng không update ask do em có khá nhiều việc gần đây.
Em cũng không mấy tích cực do dạo đây em bị nguyền rủa =))))). Nói chứ do em té xe với xui nhiều thôi. Nhưng em ổn. Hiện tại thì em đang viết content và đang làm nhiều dự án cho âm nhạc, thật chất là Tuần lễ âm nhạc.
Được cái em có thể học hỏi nhiều hơn về những thứ trong âm nhạc. Và kể cả làm việc với nhiều người nữa. Hiện tại em vẫn tập trung làm thêm kiếmm tiền sinh hoạt và học tập. Có khá nhiều thứ còn bộn bề.
Sức khỏe em sau hậu covid khá đáng sợ. Chủ yếu do em hay quên. Chìa khóa xe của em thường xuyên để đâu đó mà em không biết hay thậm chí là trên xe và cứ thế xách đít lên đi học mấy tiết cả ngày mà chìa khóa vẫn cắm ở đó =))))). Do em não cá vàng thôiii.
Thật ra có nhiều lần em bị upset và rơi vào trạng thái không ổn định. Em cũng thích giành thời gian một mình làm gì đấy, miễn không suy nghĩ hay chìm sâu vào miền tiêu cực thì nó ổn.
Chiếc ask này như một lời update cho rất nhiều ngày tháng em bỏ bê chốn già và nơi viết lách của mình.
Chúc anh ngủ ngon.
📸: Ông Già

View more

Chào Vo Anh thấy dạo này em vẫn còn onl ask và em có khá nhiều năng lượng tích

hôm qua mẹ gọi cho mình.

ngmngoc9269408’s Profile PhotoBụi bay vào mắt.
"Sao mà mẹ gọi quá trời không thấy con bắt máy?"
"Con mới ngủ dậy mà."
"Vậy hả, tưởng con ghét mẹ quá nên không bắt máy."
Mình cười, nói là dạ không đâu.
"Ừ, vậy thì tốt. Ba mẹ vẫn luôn tự hào về con, không phải ba mẹ ghét con đâu. Mẹ luôn rất biết ơn vì con là con của mẹ. Và trong mắt mẹ, con là người rất quyết tâm đó, chuyện gì không quyết tâm thì thôi, chứ khi con đã muốn rồi, thì hầu hết con đều làm được, con thấy không?"
"Con cảm ơn mẹ."
"Ừ, tý nữa ba mẹ lên đón con về nha. Giờ chỉ đi học thêm thôi, nên cuối tuần về nhà đi con."
-
Đáng lẽ mình nên nghe được những lời này sớm hơn.
Mình cười với mẹ. Và mình về, dù biết là nếu hôm nay về thì mai mình sẽ bỏ cái chích ngừa mũi ba với lớp. Nhưng thôi, lỗi của mình rồi, ba mẹ cũng lên sẵn, mình đi thôi.
Trên đường về mình vẫn không biết nói gì cả.
Mẹ hỏi mình lo gì hay sao, sao nhìn mình buồn vậy.
"Con bình thường à mẹ."
Mà thật, mình chỉ đơn giản là không biết nói gì, mình ngồi đó, im lặng thôi.
Và, tại sao vậy nhờ?
Xa cách.
Con cũng không muốn đâu.
Thật sự, mình biết là mình tệ lắm. Có nhiều cái mình suy nghĩ rất ích kỉ, kì lạ, mình tiêu cực như vậy, nhưng mình lại mong chờ người ta kiên nhẫn với mình sao? Mình phiền lắm, mình biết chứ. Kể cả khi mình không nói gì thì vẫn luôn làm mẹ mình lo nghĩ nhiều cái =))))))) hầu hết là những cái gì đâu ấy, sự lo lắng hơi quá, đôi khi khiến mình ngộp thở, chết tiệt.
Tới đỉnh điểm thì mình break mẹ luôn. =)))
Mình như giờ thôi =))) thảm hại vãi l.
Khoảnh khắc mẹ nói mẹ tự hào về mình, mình cười. Nhưng trong lòng mình thì nghĩ, kiểu, xin đó, đừng giống như mình nữa. Mẹ mãi không thể biết được con của mẹ đang nghĩ gì trong đầu nó đâu. À không, mẹ phát hiện nhiều lần rồi mà.
Rồi mẹ sẽ lại thất vọng thôi, đừng hi vọng nữa.
Đừng trông chờ gì ở con cả.

View more

hôm qua mẹ gọi cho mình

Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng thì sao? Bên trong cậu mục ruỗng, cậu cứ ngỡ nó được chữa khỏi rồi. Nhưng mà nên làm gì để đương đầu với hiện thực? Sự rời đi, sự ghen ghét, sự ích kỉ chiếm trọn lấy mình. Cái cảm giác hối hận, cảm giác ghê tởm cứ bủa vây. Quá khứ và hành động của mình.

Mình nói cậu nghe.
Mình có một chiếc lắc chân.
Thảo chọn cho mình, rồi bắt mình tự mua chơi chơi vậy đó, ác dữ. Mình bảo bạn, nếu chọn thì chọn cái nào đừng có gắn chuông nhé, không giống xích chó quá, bạn cười, lấy giùm mình một cái màu bạc, rồi bảo mình tính tiền lẹ đi.
Mình nghe bạn, cũng không bao nhiêu nên lấy luôn. Ra ngoài thì mình hỏi, sao tự nhiên đằng ấy rảnh quá mà chọn rồi bắt mình đeo chi vậy?
Thảo nói là, tại đẹp.
"Với cả, đôi lúc có một chút gì đó trói buộc cũng không đến nỗi tệ, nhờ? Ít nhất thì nó làm mày cảm thấy an tâm hơn chẳng hạn, đâu phải lúc nào thoải mái cũng tốt."
Aiss chết tiệt, tụi mình lại bắt đầu nói những cái gì đâu.
Nhưng mà thật nhỉ, có một chút kiểm soát, mình sẽ cảm thấy là mình còn được quan tâm. Nếu quá thoải mái, mình sẽ lại nghĩ, kiểu, bản thân thật dư thừa làm sao, có hay không cũng chẳng quan trọng.
Hôm đó, Thảo nói với mình rất nhiều. Nhiều đến mức dính nhau tận 11 giờ khuya mình mới lò mò về. Bản trưởng thành lắm, ít nhất suy nghĩ chín chắn hơn mình quá trời. Chơi chơi một lúc mình sực nhớ, kiểu, mua cho mình cái lắc thì có liên quan gì đến kiểm soát hay trói buộc mẹ đâu? Bản liếc mình, cười khinh bỉ đồ:
"Mày cứ coi đó như cái xích đi, chả trói buộc còn gì" =)))))))
Giỡn chứ, mình biết Thảo lúc đó thấy mình buồn buồn thế nào, vậy là bạn dẫn mình đi mua để xốc tinh thần lên thôi. Còn dặn mình ra vẻ người lớn lắm: "tao nói thật chứ nếu mày mệt hay gì thì đeo vào, nhìn chân mắc cười lắm, giải trí cho mày đó". Ghê gớm, thèm vào quá ạ.
-
Mấy ngày nay mình không dùng Facebook, cũng chẳng đụng mess nữa, mình sợ.
Mình biết, mình vào đó thì sẽ chờ tin nhắn, hoặc đơn giản là lướt bảng tin mãi, không dứt nổi.
Mình sẽ canh cánh trong lòng, overthink, tiêu cực chiếm trọn mình, mình sẽ thả hồn đi đâu trên mây, rồi lại down mood nhanh chóng.
Mình buồn ngủ quá.
Nhưng mình không ngủ được.
Kiểu,
không ngờ,
mình,
mình lại yếu lòng đến mức như vậy.
Mình cứ ngỡ sẽ không cảm thấy gì nữa. Nhưng không. Đơn giản là mình tránh né nó thôi, khi chuyện tương tự lặp lại, tổn thương của mình vẫn còn đó, và nó ùa về, như ngày nào.
Mình phải làm sao đây?
Thì, vẫn ổn thôi mà.
Có điều, khi những cơn giông nổi lên ngay trong lòng mình, mình thật sự chẳng muốn một mình chút nào.
Không biết nữa.
Vẫn không có ai ôm mình vào lòng cả.
-
Đêm nay trời trong, nhưng lòng mình lại đổ mưa nữa rồi.

View more

Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng thì sao Bên trong cậu mục ruỗng cậu cứ ngỡ nó được

Cậu từng cảm thấy cuộc sống thật oái oăm chưa ?

Dạo này cảm xúc mình lạ lẫm lắm , mình hơn được nhiều người ; chưa ra trường đã có việc ổn định , khoản thu nhập tích luỹ ; mình biết , mình biết mình nên trân trọng điều đang có , và nổ lực hơn vì nó chứ không phải tâm trạng u sầu với nản như bây giờ được . Mình sợ hãi khi đối mặt với người hướng dẫn , mình bất lực trước những gì mình được giao , bế tắc giải quyết trong vô vọng . Mình đã không còn lý do để trốn tránh nữa , việc học đã xong , thử việc đã hoàn tất ; đã đến lúc rồi , trường thành thôi Vương .
Dạo này , mình lại có cảm xúc với những ai tốt với mình , dù chỉ chút thôi cũng thấy cảm động ; cảm giác này là sao ấy nhỉ ? Lạ thật , mình cứ nghĩ đi kiếm tiền kiếm thật nhiều thì sẽ hạnh phúc thôi chứ , đâu phải cảm xúc u sầu lầm lì thế này :)).
Than vãn đến đây thôi . Ngủ thôi :))

hôm nay của em thế nào ?

Hôm nay mưa.
Mưa ngoài trời, mưa luôn cả trong lòng em.
-
Em không biết nữa, có lẽ có vài chuyện mình chẳng thể nào vượt qua được, đúng không?
Hôm nay em quen được một bạn nữ, đáng yêu lắm. Em và bạn chẳng nói nhiều đâu, thậm chí em còn chẳng biết mặt bạn, tại đeo khẩu trang thôi à. Có điều giọng bạn hay thật ấy, bạn chỉ em dùng máy tính này nọ, thoạt nhìn thì em nghĩ bạn xinh lắm đó. Bạn tên Phương Anh.
Hôm nay họ chào em. Em vẫn như thường thôi, có chút buồn cười, họ vẫn thế.
Chị bán bánh mì sáng cũng chọc em, chị bảo nay hông có tiền lẻ, bán cho em lỗ mất 1k của chị gùi đó, tặng bé. Chài đấc, em thề luôn, xớ, ai thèm của bà chị hở, nhưng mà vui đó. Ít nhất chị khiến sáng hôm nay của em đỡ tệ hơn một chút.
Chẳng hiểu sao lại không đọc kĩ nữa, em điên vãi.
-
Đèn xanh rồi đỏ.
Em chờ họ về hết mới đi, mưa lất phất mà để nón ở ngoài nên ướt mất rồi chài, lúc về đường có mấy cái vòng xoay gì đó, em đi nhầm tận mấy lần.
Em không ngủ được.
Giờ em chỉ đọc thơ thôi, hoặc văn gì đó, có cái gần đây lưu về, có cái tận hai năm trước, nhưng nói chung là hay.
Em đặt sách, ba cuốn. Mỗi khi stress chắc đặt sách sẽ đỡ hơn rất nhiều đó, tại, cũng lâu rồi, em chẳng còn thích đọc như trước. Hồi nhỏ mê Mail lạ của Cát Tường lắm í, cả Tay Chị Tay Em nữa nhưng mấy cuốn đó lâu quá rồi, đặt mua chẳng được. Em đành đặt cuốn khác vậy, chài ai, đâu có ngờ một ngày, nnmn lại mua cuốn sách trẻ con hay đọc lúc đi ngủ đâu phải không? Nhưng mà em mua thật, tại nhớ giọng văn của CT quá à.
Châu Anh nói là em cứ act bình thường đi, có điều vô học cái em quên rep bạn mất tiêu, tồi quá. Kiểu hồi đầu nhìn lớp nhiều người tự nhiên em bị rén đó, lúc sau thấy cũng ok lắm, thầy giảng dễ hiểu, giờ em lo hóa ngày mai thôi.
-
Mai em nên ăn gì đây?
4:39 mẹ rồi chó vải mệt.
Chắc em sẽ đi xem Doreamon.
Thèm takoyaki quá.
-
Ngọc ơi?
- Ơi.
À, hóa ra mình còn thương em.
Mình còn thương em, nhiều lắm.
-
thân ái của mình, gửi tới em,
gửi tới những điều đẹp đẽ đã trôi vào đôi mắt của em.

View more

hôm nay của em thế nào

00:26, Thứ 3, 21/06/2022.

DGLinhEnh’s Profile Photo白い菊
Lại ngu lần thứ n+1, đốt nến xong tắt nhanh quá ẻm bị cháy lệch luôn TT
Vòng tay protection tặng bạn, bạn khen xinh hihi, đãaaaaaaa.
Lâu rồi mình chưa có cảm giác chạy dl gấp thật sự, chiều thuyết trình nhưng sáng vẫn còn đang là slide =))))
Hôm nay có chị kia mời mình làm nhân viên part-time, nhưng mà mình xin phép từ chối chị mà chị nhìn trông níu kéo mình vl hahahahahaha.
Thật sự nửa năm nay, ngoại trừ bạn thân thật sự có tầm quan trọng với personal growth của mình và trừ những gì liên quan đến công việc học tập thì mình chả nói chuyện phiếm với ai cả. Vì mình thấy lười và mệt khi phải mở miệng hay phải nhắn tin và nghĩ phải nói điều gì với ai đó. Nên mỗi lần đi chơi với bạn, mình cứ để bạn ấy nói xong bạn ấy bảo là nhìn bạn ấy nói chuyện 1m như khùng á =))
Tính mình thì thích nghe hơn kể vì đơn giản là mình lười vãi khi nói về bản thân làm gì, trải qua cái gì. Tự nhiên đến đây mình nhớ các bạn đáng yêu của mình, vì mình quá mệt mỏi nên chả thể nhắn tin với các bạn đáng yêu đấy được TT Ghét bản thân quá.

View more

0026 Thứ 3 21062022

Language: English